Đại Lão Mang Theo Em Trai Xuống Nông Thôn Làm Thanh Niên Trí Thức
Chương 640: DÙNG PHÂN BÓN TRỒNG RAU
Tần Vũ học theo dáng lắc đầu của Phương Noãn Tâm vừa rồi, thở dài một tiếng rồi nói: "Haiz, cô mang thai cái là trở nên ngây thơ liền rồi à! Trước kia cô đâu phải người như vậy."
Ánh mắt Phương Noãn Tâm lướt qua Hà Mỹ Toàn, Hà Mỹ Toàn vội vàng giải thích: "Noãn Tâm, cô đừng nghe Tần Vũ nói bậy, cô ấy chỉ là ghen tị với cô thôi."
"Tôi thừa nhận, tôi đúng là có chút hâm mộ."
Tần Vũ cong môi cười
"Hâm mộ cô và trí thức Tạ đúng là một cặp trời sinh."
"Lang tài nữ mạo (chỉ người con trai có tài, người con gái xinh đẹp, rất xứng đôi), sau này có con rồi, chắc chắn rất xinh đẹp."
Nói xong, Tần Vũ khoát tay với bọn họ: "Trí thức Hà, cô cứ từ từ giải thích đi, tôi về trước đây."
"Trí thức Hà, nếu cô thật sự rất muốn lấy chồng, đại đội chúng tôi có không ít bà mối đâu.
Nếu bà mối trong đại đội không vừa mắt, cô có thể tìm đại đội khác."
"Thế nào cũng có một người giúp cô tìm được người chồng vừa ý, như vậy cô cũng không cần phải đi hâm mộ người khác nữa."
"Yên tâm đi, con cái mà Phương Noãn Tâm có, cô sau này cũng sẽ có."
Hà Mỹ Toàn trừng mắt tức giận nhìn Tần Vũ, còn chưa kịp mở miệng thì Tần Vũ đã sải bước rời đi.
Tần Vũ đi được một đoạn khá xa, vẫn còn nghe thấy giọng Hà Mỹ Toàn hoảng hốt giải thích với Phương Noãn Tâm.
Tần Vũ cười đầy giễu cợt.
Đám người này đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi, ngày nào không tìm cảm giác tồn tại trên người cô thì chịu không nổi.
Nghĩ một lúc, Tần Vũ chợt nhận ra mình đã lâu không tới điểm trí thức, cũng không biết bây giờ bên đó thế nào, trong lòng nảy sinh chút tò mò.
Thôi thì đi tìm Hoàng Dương Anh trò chuyện vậy.
Không biết hôm nay cô ấy bận gì mà không thấy mặt, ngay cả nhóm Vương Chí Thành cũng không thấy đâu.
Nhà bên cạnh, Dương Tầm Chi và Lưu Quy Thịnh cũng không có ở nhà, xem ra là vào núi sâu rồi.
Khi Tần Vũ tới điểm trí thức, cổng lớn mở toang, trong sân không có một bóng người.
Cửa các gian phòng đều đóng chặt, có phòng vọng ra tiếng nói chuyện, có phòng thì yên tĩnh không chút động tĩnh.
Tần Vũ đang định đi gõ cửa phòng Hoàng Dương Anh thì nghe thấy từ hậu viện truyền tới giọng nói ồn ào của Nông Sĩ Hào.
Cô thuận thế rẽ một hướng, nhấc chân đi về phía hậu viện.
Theo hướng âm thanh truyền tới, Tần Vũ chậm rãi bước qua, tới hậu viện thì thấy mấy người đang nhổ cỏ trong vườn rau.
Hoàng Dương Anh cũng ở trong đó, mấy người cười hì hì, không biết đang nói chuyện thú vị gì.
Phan Vĩnh Thịnh cười đến mức sắp lăn ra ruộng rau.
Mấy người đều quay lưng về phía Tần Vũ, cô đã đứng sau lưng họ mà vẫn chưa ai phát hiện ra.
Tần Vũ nghe bọn họ cười một lúc lâu mà vẫn không nghe ra đang cười cái gì, bèn lên tiếng hỏi:
"Mấy người đang nói chuyện gì thú vị thế? Cười vui vậy?"
"A!"
"Ối mẹ ơi! Dọa tôi hết hồn!"
Mấy người bị dọa giật mình quay phắt đầu lại.
Nông Sĩ Hào sợ tới mức ngồi phịch xuống đất.
Tần Vũ: "Phụt—"
Nhìn rõ là Tần Vũ, Hoàng Dương Anh gào lên phản đối: "Tiểu Vũ, cô dọa chết người rồi! Cô tới phía sau bọn tôi từ lúc nào vậy, sao bọn tôi không biết gì hết?"
Tần Vũ cười đến rất vui vẻ: "Tôi tới lâu rồi, là mấy người cười quá nhập tâm thôi."
Hoàng Dương Anh chỉ vào Nông Sĩ Hào: "Là anh ta kể đó, còn chưa kể xong đã tự mình cười khúc khích, cười tới mức ngả nghiêng."
"Thật sự là rất buồn cười."
Nông Sĩ Hào yếu ớt biện hộ cho mình: "Mấy người cũng cười rất vui mà."
Phan Vĩnh Thịnh khoác vai Nông Sĩ Hào, nói: "Không, anh nói sai rồi.
Bọn tôi không phải cười vì nghe anh kể chuyện cười, mà là thấy anh buồn cười nên mới cười."
Nông Sĩ Hào lập tức cảm thấy tim bị đâm một nhát, vỗ Phan Vĩnh Thịnh một cái rồi tự mình ngồi xổm sang một bên, bắt đầu tự kỷ.
Hành động này chẳng những không khiến mọi người áy náy, ngược lại còn chọc cho tất cả cười ha ha.
Diệp Vĩ Sinh ôm ngực, nửa đùa nửa thật nói: "Đúng là dọa chết người, cô muốn ăn cỗ thì cũng không thể làm vậy chứ!"
Tần Vũ lắc đầu: "Cách nghĩ nhỏ quá rồi.
Ăn cỗ thì phải ăn từng người một, mấy người tụ lại đông thế này, chẳng phải tôi sẽ bị thiếu ăn mấy bữa sao?
Không được, không được, tuyệt đối không được."
Hoàng Dương Anh còn gật đầu phụ họa: "Đúng là như vậy thật."
Diệp Vĩ Sinh bị nghẹn đến sặc ho, ho khù khụ một hồi: "Khụ khụ khụ... cô..."
Anh ta chỉ tay vào Hoàng Dương Anh.
Hoàng Dương Anh vẻ mặt vô tội nhìn Diệp Vĩ Sinh, xòe tay hỏi: "Sao thế?"
Tần Vũ cười đến vô cùng phách lối: "Ha ha ha... ha ha ha ha..."
Diệp Vĩ Sinh ngừng ho, buông lời than thở: "Đồng đội heo."
Vệ Huân Soái bất lực xoa trán: "Dương Anh, người ta muốn ăn cỗ của chúng ta, cô gật đầu làm gì chứ?"
Hoàng Dương Anh vẫn mở to đôi mắt vô tội: "Tôi biết mà, chỉ là tôi cảm thấy Tiểu Vũ nói rất có lý."
Ngoại trừ Tần Vũ cười vui vẻ không ngớt, những người khác nhìn nhau không nói nên lời.
Không thể giảng đạo lý được, cô ấy có nghe đâu.
Hoàng Dương Anh thấy ánh mắt trao đổi của bọn họ, nghiêng đầu nói: "Trộn lên ăn thôi."
Mọi người đồng loạt lộ vẻ chấn động: "..."
Cái này mà cô ấy cũng nhìn ra được.
Hoàng Dương Anh lại nói: "Tôi đâu có mù, sao có thể không nhìn thấy."
Vương Chí Thành mấy người lộ ra vẻ mặt bất lực: "..."
Người ta đúng là nhìn ra thật.
Hoàng Dương Anh nhìn Tần Vũ hỏi: "Tiểu Vũ, hôm nay cô không đi công xã à?"
Tần Vũ lắc đầu: "Không đi, chẳng có gì cần mua."
"Những người khác đâu? Vào đây mà chẳng thấy ai."
Hoàng Dương Anh khinh thường nói: "Một số người sang bên cạnh, một số người ở trong phòng."
"Vừa rồi tôi gặp Phương Noãn Tâm và Hà Mỹ Toàn, những người khác thì không thấy."
Tần Vũ nghĩ tới cảnh lúc nãy liền thấy buồn cười một trận.
Cô nửa đùa nửa thật nói: "Xem ra điểm trí thức lại chia ra mấy tiểu đội rồi."
"Chứ sao nữa, nhà bếp lớn ngày nào cũng ầm ĩ."
Vương Chí Thành châm chọc nói: "May mà bọn tôi làm cái bếp nhỏ, nếu không dạo này nước chắc còn đục hơn nữa."
Phan Vĩnh Thịnh như đang xem kịch, nói: "Chỗ đó náo nhiệt chẳng kém mấy bà cô dưới gốc đa đâu."
Tần Vũ cười trêu: "Xem ra dạo này mấy người coi không ít trò vui nhỉ?"
"Đúng thế còn gì."
Hoàng Dương Anh giống như con chồn chui vào ruộng dưa, cười đến vô cùng đắc ý.
Tần Vũ nhìn vườn rau dưới đất, hỏi: "Mấy người là đang nhổ cỏ hay định trồng rau vậy?"
"Trồng rau, mấy cây rau con này là xin từ nhà thím Lưu."
Hoàng Dương Anh nhìn Tần Vũ, vẻ mặt đầy hâm mộ: "Rốt cuộc nhà cô trồng rau kiểu gì mà tốt thế? Rau lớn nhanh vậy."
Tần Vũ cười nói: "Chắc là do phân gà với phân thỏ."
Đùa à, công hiệu của nước linh tuyền sao có thể so với thứ khác được?
Mắt Vương Chí Thành sáng lên: "Vậy bọn tôi có thể sang nhà cô xin chút phân không?"
Những người khác nghe vậy cũng sáng mắt lên, đầy mong đợi nhìn Tần Vũ.
Khóe miệng Tần Vũ giật giật.
Ánh mắt mong đợi này... ừm, mong đợi phân bón...
"Được thôi, sao lại không được. Mấy người muốn bao nhiêu? Phân hôm nay còn chưa dọn đấy."
Mấy người lập tức nhìn về phía Hoàng Dương Anh.
Hoàng Dương Anh mang theo kỳ vọng của mọi người, ưỡn thẳng lưng: "Tôi đi với cô lấy ngay."
"Thế thì được, mấy người dùng gì để đựng?" Tần Vũ bất lực hỏi.
Nông Sĩ Hào vội vàng đưa cái thùng gỗ dưới chân lên:
"Dùng cái này, dùng cái này đựng. Bọn tôi không chê thối đâu."
Ha ha ha... bọn họ đều biết rau nhà Tần Vũ trồng tốt tới mức nào.
