Dạ Lung

Chương 77: Gấp Rút

Sau khi hai thân ảnh rời đi, bên trong Huyết Điện một bầu không khí trầm mặc bao trùm. Đại trưởng lão phá vỡ sự trầm mặc này.

-Tông chủ có phải ngài đã cho thiếu chủ biết bí mật kia rồi không? Năm vị trưởng lão còn lại cùng nhau nhìn về phía chủ tọa. Chỉ thấy Huyết Nộ lắc đầu lên tiếng:

-Bổn Tông dù có yêu thương nhi tử đến cỡ nào, thì cũng không bao giờ quên lời tổ huấn.

Nhị trưởng lão sau khi nghe được thông tin mà Huyết Cuồng đưa ra. Lão đã không nói câu nào. Giờ đây lại lên tiếng:

-Bí mật đó chỉ có bảy lão già chúng ta biết. Nếu tông chủ không nói, thiếu chủ sao lại biết.

-Còn cả câu nói kia nữa. Thiếu chủ không biết ý nghĩa của nó là gì. Nhưng không lẽ các ông không biết sao?

Câu hỏi này của nhị trưởng lão, đánh đúng vào phòng tuyến cuối cùng của các vị đang ngồi tại đây. Chỉ nghĩ đến từ đó thôi, cả đám đồng loạt rùng mình. Đại trưởng lão nhìn tới mọi người trong phòng lại tiếp tục mở miệng:

-Chúng ta đã bị nhắm vào rồi, nếu thực sự là thế lực đó.

-Cái hồng môn yến này là không thể tránh.

Mọi người lại một lần nữa rơi vào trầm mặc, Tam trưởng lão ngồi cạnh nói:

-Vậy chúng ta phải làm sao bây giờ?

Huyết Nộ trầm ngâm một lúc rồi lên tiếng:

-Nếu những điều Huyết Cuồng nói là thật. Vậy chúng ta cần tìm được nguyên nhân, tại sao thế lực đó lại đến đây?

-Xác định được nguyên nhân, chúng ta mới có thể đưa ra hướng giải quyết.

Tất cả đều đồng ý với ý kiến này. Mọi người gật đầu, rơi vào suy nghĩ. Huyết Điện rơi vào yên tĩnh, chỉ còn những tiếng thở đều đều. Đưa Huyết Mị rời khỏi đại điện. Huyết Cuồng dẫn nàng về phòng của chính mình. Ra hiệu cho nàng ngồi xuống, từ bên trong lấy ra một thứ.

-Đây là Huyết Độn Phù, nàng cầm lấy, lúc nguy cấp hãy bóp nát nó.

Huyết Mị nhìn thứ xuất hiện trên tay mình là một lá phù lục màu đỏ. Bên trên là các phù văn đang lưu chuyển. Nhìn lấy tấm phù, lại nhìn lên gương mặt đầy bất an của Huyết Cuồng. Nàng đã đoán ra, tông môn chắc chắn đã xảy ra chuyện. Nàng lo lắng hỏi hắn:

-Cuồng lang, chàng có thể cho thiếp biết chuyện gì đang xảy ra được không?

Huyết Cuồng không muốn cho Huyết Mị biết nhưng thời gian còn lại là quá ngắn. Với tính cách cố chấp của nàng, nếu không nói nàng nhất định sẽ không nhận phù lục. Hắn cắn răng bất đắc dĩ, nói:

-Theo thông tin mà ta nhận được, hai ngày nữa tông môn sẽ gặp một đại kiếp diệt tông.

-Mị, nàng cầm lấy Huyết Độn Phù, đến lúc hỗn loạn hãy rời đi.

Nghe thấy tông môn sẽ gặp kiếp nạn, nàng vô thức biến sắc mặt. Suy nghĩ một lát, nàng lại nhếch miệng. Rất nhanh lại thay bằng vẻ mặt hoảng hốt:

-Cái gì, chàng nói là sự thật.

Huyết Mị chỉ thấy hắn gật đầu xác định. Lại suy nghĩ một hồi, ánh mắt lại nhìn lên Huyết Cuồng lên tiếng:

-Chàng đưa cho ta phù lục rồi, vậy chàng phải làm sao?

-Không được, chàng hãy cầm lại đi.

Vừa nói nàng vừa đưa lại phù lục vào tay Huyết Cuồng. Hắn biết là nàng sẽ làm như thế này, lại mở miệng:

-Nàng cứ giữ lấy, của ta vẫn còn.

-Cha đưa ta vài tấm, thế nên nàng cứ yên tâm.

Huyết Cuồng lại đẩy trở lại cho Huyết Mị. Nàng nghe hắn có mấy tấm phù lục phòng thân, nàng cũng không nghĩ nhiều mà thu lại. Thấy nàng đã nhận lấy, hắn vẻ mặt bình tĩnh lên tiếng:

-Ừm…, được rồi, nàng quay về chuẩn bị đi.

Bất ngờ chưa kịp hỏi điều muốn hỏi. Đã bị hắn tiễn khách, nàng với vẻ mặt không cam lòng mà rời đi. Bước ra khỏi phòng của Huyết Cuồng, một dự cảm không tốt lan tràn mãnh liệt trong lòng. Mang theo sự bất an này, nàng tiến về nơi ở của phụ thân.

Thấy Huyết Mị đã rời đi, Huyết Cuồng không thấy an tâm, ngược lại hắn còn có dự cảm không hay một cách mãnh liệt hơn. Thực ra Huyết Độn Phù hắn chỉ có một mà thôi. Phù sư ở U Hỏa Tinh vô cùng ít ỏi và hiếm, tấm phù lục này cũng là do Huyết Nộ đã bỏ ra một cái giá cao để có được. Sau khi đưa vật cứu mạng của mình cho Huyết Mị, Huyết Cuồng tìm lại thiên tài địa bảo mà hắn đã cất giấu sau rất nhiều năm của mình ra.

Nhìn cả đống đồ đang đặt trên bàn, hắn lại vô thức thở dài, thầm nghĩ: “hiện tại với tu vi của ta, một tên U sư sơ kì, hazzz…” nghĩ đến cảnh mình bị kẻ địch chỉ dùng một đạp. Nằm im không hề có chút phản kháng gì. Huyết Cuồng nhìn đến mấy cái lọ trong đống đồ trên bàn. Ánh mắt bất lực của hắn lóe lên, trong mắt xuất hiện một vài tơ máu. Cầm cả mấy cái lọ, bên trên có ghi “Bồi U Đan”, “Phá Tông Đan”, “Cuồng Huyết Đan”.

Bồi U Đan là đan dược Ngục giai cao cấp, đan này giúp U sư bồi bổ cơ thể. Nếu luyện chế được dược liệu tốt có thể tiệm cận Hải giai đan dược. Lên được đến mức độ này còn có công dụng tẩy rửa tạp chất. Nhưng cũng chỉ có tác dụng với cảnh giới dưới U tông mà thôi. Huyết Cuồng nhìn lọ đan dược này vẻ mặt hơi tiếc nuối một chút.

Hướng mắt đến một chiếc bình màu xanh tiếp theo. Ánh mắt tiếc nuối ngay lập tức biến mất. Thay vào đó là một ánh mắt nóng bỏng. Phá Tông Đan, đan dược Hải giai sơ cấp, giúp tăng xác suất đột phá U Tông lên hai phần. Huyết Cuồng có được trong một chuyến đấu giá. Nhưng không phải đấu giá được mà là cướp được. Hắn định để đến khi đạt U sư viên mãn mới sử dụng. Nhưng theo tình hình này, thời gian còn chưa được một ngày. Hắn thực sự không biết có kịp luyện hóa nó không.

Huyết Cuồng nghĩ: “chắc không thành vấn đề, công pháp của Hấp Huyết Quỷ Tông là loại công pháp rất bá đạo. Một viên đan dược làm sao cản trở được.”

Đặt lọ thuốc màu xanh xuống, cầm lọ thuốc còn lại lên. Ba chữ Cuồng Huyết Đan được ghi trên chiếc lọ màu đỏ. Vẻ nóng rực trong mắt dần lạnh xuống. Ánh mắt trở nên lạnh băng, hắn không cảm xúc mà cất nó đi. Hắn nhìn lại đống tài vật, cầm hết tất cả đám dược liệu trên bàn, cộng thêm hai lọ thuốc vừa nãy. Bước tới một cái tiểu huyết trì, ném đống dược liệu xuống. Mặt huyết trì đang yên lặng, một lát đã lăn tăn gợn sóng. Đám dược liệu vừa vất xuống cũng theo đó mà hòa tan.

“Ào…” một tiếng, Huyết Cuồng trực tiếp cầm theo thuốc nhảy xuống. Y phục cũng không biết từ bao giờ đã tiêu thất. Ánh mắt hắn lạnh như băng giờ đây lại lộ ra vẻ kiên định, nhưng nhiều hơn là vẻ điên cuồng. Huyết Cuồng bật tung nắp của hai lọ thuốc. Trực tiếp dốc thẳng vào miệng, hơn chục viên Bồi U Đan cộng thêm một viên Phá Tông Đan. Hắn cứ thế nhai một cách ngấu nghiến, sau đó nuốt xuống.

Từ dưới vị trí đan điền, một cỗ nhiệt khí từ từ phát ra. Theo đó Huyết Cuồng vận dụng công pháp bắt đầu luyện hóa. Với thân phận người kế thừa tông chủ tương lai, công pháp mà hắn luyện chắc chắn là cao cấp nhất. Vận chuyển Hấp Huyết Công, ngay lập tức dược tính của thuốc được điên cuồng hòa tan. Bên ngoài huyết trì cũng đang theo từng lỗ chân lông mà được hắn hấp thu. Cơ bắp lúc này trở nên phình lớn, gân xanh nổi lên theo từng thớ cơ. Gương mặt và làn da đã sớm đỏ lên, bên trên từng vệt huyết sắc xuất hiện một cách chói mắt. Chân mày nhíu chặt, hàm răng nghiến lại, những tiếng kêu “kèn kẹt…” vang lên liên tục. Sau vài tiếng chịu đựng, cơ thể của Huyết Cuồng đang dần biến đổi. Hình dạng con người được thay thế bằng hình dạng quỷ tộc. Cơ lưng phát triển, thân người trở nên cao lớn. Làn da hóa thành màu đen, gân đỏ quấn quanh thân thể. Chân tay cũng được thay hình đổi dạng, trở về bộ ba vuốt. Gương mặt với cái miệng mở lớn. Sau những biến hóa này, cơ thể của Huyết Cuồng không còn tình trạng căng chướng. Nhưng chân mày nhíu càng sâu, tiếng nghiến răng được thay thế bằng những tiếng “gừ gừ…”.

Theo sự biến hóa, huyết trì nơi hắn đang ngồi lại tạo thành lốc nước. Lốc nước càng ngày càng xoáy mạnh, theo vòng xoáy càng nhanh, cảnh giới của Huyết Cuồng cũng được kéo căng. Từ U sư sơ kì, trung kì lên hậu kì, càng về sau tốc độ kéo tu vi càng lúc càng chậm. U huyết lực và quỷ khí trong phong Huyết Cuồng dao động một cách dữ dội. Điều gây ra động tĩnh không nhỏ, ngay lập tức một thân ảnh như bóng ma hiện ra trước cửa phòng. Nhìn qua trước khi biến mất, nàng khẽ để lại một câu:

-Cuồng nhi…!

Sau khi bảy vị cao tầng nhận được tin tức, ngồi bàn bạc qua lại. Cuối cùng không tìm ra nguyên nhân mà thế lực kia tấn công. Nhưng để đề phòng vạn vô nhất thất, họ cũng nhanh chóng làm ra hành động. Tiếng tù và vang vọng khắp tông môn. Mọi người đang chuẩn bị cho hôn lễ, sau khi bị đứng hình bởi tiếng tù và. Như một cỗ máy, tất cả buông hết những gì đang làm xuống, trở về phong. Cầm lấy đồ của chính mình, ngay lập tức chạy đến nơi mình đã được chỉ định. Tiếng báo hiệu vang lên, không ít đệ tử vừa làm công việc của mình vừa nói:

-Tông môn gặp đại địch sao?

-Ta cũng không rõ!

-Vậy lễ cưới còn cử hành không?

-Ngươi hỏi ta, ta làm sao mà biết.

Mọi người làm việc và vào vị trí rất đúng. Nhưng trên mặt không khỏi hoang mang và lo lắng. Họ làm việc mà không biết chuyện gì đang xảy ra. Họ chỉ biết khi có tiếng tù và vang lên, đó là họa diệt tông đã đến. Cần họ phải vào vị trí thủ hộ và sẵn sàng hi sinh. Hộ tông đại trận đã được kích hoạt, một cột huyết quang từ trung tâm Huyết Điện được phóng lên trời. Sau đó từ cột huyết quang đó, một màn kết giới lấy đó làm trung tâm bao trùm toàn bộ Hấp Huyết Quỷ Tông. Chỉ mất chưa tới mười phút, kết giới đã phủ hết tất cả lại. Ngay sau khi kết giới được phủ xuống, một giọng nói uy nghi lại vang lên:

-Tông môn gặp nạn.

-Bổn Tông lệnh cho chúng đệ tử giữ vững tông môn.

-Kẻ nào bỏ chạy, chết!!!

Không từ ngữ hoa mỹ, không dài dòng văn tự. Chỉ hạ lệnh trực tiếp, không lựa chọn thứ hai. Mệnh lệnh vừa ra, chúng đệ tử rùng mình, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Không khí tông môn rơi vào trạng thái trực chờ chiến đấu, trên mặt chúng đệ tử càng ngày càng căng thẳng. Sau vài tiếng, mệnh lệnh ban ra, chiến lược phòng thủ đã được hình thành. Mọi thứ đã dần đi vào quỹ đạo, trong Huyết Điện lúc này tất cả nòng cốt đã có mặt đầy đủ. Tông chủ, tông chủ phu nhân, sáu vị trưởng lão, các đệ tử tinh anh. Chỉ trừ có một vị là không xuất hiện. Ngồi tại chủ vị, Huyết Nộ lên tiếng:

-Huyết Cuồng đâu?

Nghe tông chủ hỏi, không ai lên tiếng, tất cả đều nhìn lại xung quanh. Một giọng nói êm tai vang lên:

-Cuồng nhi đang ở trong phong.

Huyết Nộ quay sang nhìn bên cạnh mình, một mỹ phụ đang hướng về phía lão mà gật đầu. Chỉ thấy nàng lại nói:

-Thiếp vừa ghé qua phòng nó, trong phong đang có một luồng lực lượng dao động.

-Thiếp nghĩ Cuồng nhi đang tự mình tìm cách giải quyết.

Lời giải thích của mỹ phụ khiến Huyết Nộ chỉ “hừ…” một tiếng. Lão lại lên tiếng:

-Chắc tất cả đã rõ lý do ta gọi mọi người đến đây rồi chứ.

Tất cả đều gật đầu, lão lại tiếp tục:

-Tông ta hiện tại đang có nguy cơ toàn tông bị diệt.

-Vì vậy ta đã ra lệnh tử thủ, nếu trận này không qua khỏi, hậu quả thế nào ta không cần nói.

-Giờ đây ta lệnh đại trưởng lão tập hợp tổ chức lại một đội quân, sẵn sàng chiến đấu.

-Nhị trưởng lão, gia trì và kiểm tra đại trận hộ tông.

-Tam trưởng lão, phân phối vũ khí cho các đệ tử và hộ pháp.

-Tứ trưởng lão, kiểm kê và đốc thúc luyện chế thuốc trị thương.

-Ngũ trưởng lão và lục trưởng lão, liên lạc và thông báo toàn bộ đệ tử bên ngoài về cứu viện.

Bên trong Huyết Điện, bầu không khí ngột ngạt bao trùm tất cả. Xen vào là những mệnh lệnh mà Huyết Nộ liên tục phát ra. Các vị trưởng lão không nói gì, tất cả đồng loạt đứng dậy và hô:

-Rõ!

Huyết Nộ nói xong, lão ra hiệu cho tất cả rời đi. Bọn họ theo phân phó của tông chủ đi làm. Trong Huyết Điện giờ đây chỉ còn lại hai thân ảnh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Dạ Lung - Chương 77 | Đọc truyện chữ