Cứu Rỗi Nhân Vật Phản Diện
Chương 186
Điều này đã đủ chứng minh địa vị cháu gái ông ta trong lòng của Quý Cảnh Diệp rồi.
Vậy nếu tiến thêm bước nữa, vậy chẳng phải là có thể trực tiếp kết hôn tại chỗ sao? Chỉ nghĩ vậy, chú hai Úc lập tức như được tiêm m.á.u gà, chỉ hận lúc này không thể quay về giúp Quý Cảnh Diệp kéo đứa con riêng vô dụng kia xuống.
Đến lúc đó sẽ chỉ có vinh quang của nhà họ Úc mà thôi!
Mà lúc này, thím hai Úc và Úc Nhiễm cũng vừa ghen tị vừa xót xa.
Thím hai Úc không quen nhìn Úc Khả Khả được cậu cả Quý coi trọng như vậy nhưng lại không thể không trông cậy vào địa vị càng ngày càng cao hiện tại của cô.
Úc Nhiễm nhìn thấy chiếc vòng cổ kia xong chỉ đơn thuần lộ ra vẻ mặt méo xệch vì ghen tị và không phục.
Nhưng nghĩ đến ban nãy Quý Cảnh Diệp đi qua cô ta, thậm chí còn coi cô ta như không khí vậy, đôi mắt màu đen bình tĩnh thờ ơ không hề có cảm xúc thì cô ta vẫn có thể cảm nhận được áp lực vô hình như trước, không nhịn được run rẩy sợ hãi, đến hít thở còn thấy khó khăn.
Úc Nhiễm lại vội vàng bỏ đi suy nghĩ lộn xộn.
Nhớ ngày đó mẹ cô ta còn nói cái gì mà đợi sau này phải tìm được nhà chồng liên hôn còn xuất sắc hơn Quý Cảnh Diệp, này chắc là nằm mơ rồi?
Nếu là cô ta, không bằng đi tìm người như Tống Tuyền, cô ta còn có thể mặc sức bắt nạt được, nếu như không phải bị Úc Khả Khả cướp đi giữa chừng ---
Úc Nhiễm lại không nhịn được nghiến c.h.ặ.t răng, cho đến khi nghe được một tiếng "kèn két".
Cô ta không nhịn được muốn rớt tim: Đệch, không phải chứ?
Hệ thống: [Ha ha ha, cô mau nhìn đi, Úc Nhiễm hận cô đến nỗi nghiến rớt cả một mẩu răng hàm rồi kia!]
Úc Khả Khả: ?
Cô không quan tâm ngắm nghía vòng cổ nữa, vội vàng quay đầu nhìn Úc Nhiễm thì đúng thật thấy vẻ mặt cứng ngắc của cô ta, có ý muốn đưa tay lên, mà hình như lại bị Úc Nhiễm hiểu lầm cô muốn làm gì đó, ra sức kéo giãn khoảng cách không cho cô lộn xộn.
Vì thế lúc này Úc Nhiễm đang tỏ vẻ tuyệt vọng "đến cái c.h.ế.t cũng đã nghĩ đến".
Úc Khả Khả không nhịn được phì cười: [Ha ha ha ha ha có người có thể nghiến rớt răng được à? Tôi còn tưởng rằng đó chỉ là tính từ thôi!]
[Cũng không hẳn, vốn là răng cô ta đã không chắc lắm.] Hệ thống lại có lòng tốt giải thích: [Khoảng thời gian trước cô ta khó chịu vì bị cấm túc ở nhà cho nên hóa đau thương thành sự thèm ăn, ăn rất nhiều thứ, răng hơi long ra rồi.]
Nói cách khác, đây coi như sự kiện ngoài ý muốn xác suất nhỏ.
Úc Khả Khả chỉ ra: [Điều này chứng minh vẫn nên bảo vệ bộ nhai cho tốt, đừng có mà không dưng đi nghiến răng chơi.]
Quý Cảnh Diệp: "..."
Nghe tiếng cười không hề kiêng dè của cô, mặt anh cực kỳ hờ hững im lặng một lúc lâu rồi lặng lẽ dời mắt qua, như thể muốn biết sao chuyện này nhàm chán mà cô có thể cười vui vẻ đến vậy.
Vì thế ngay lúc rốt cuộc Úc Nhiễm thoát khỏi sự giam giữ của thím hai Úc, muốn che một bên mặt, tính lẳng lặng nhổ mẩu răng vỡ kia ra lại đột ngột chạm phải ánh mắt bừng bừng hứng thú của Úc Khả Khả.
Úc Nhiễm: "..."
Cảm giác này giống như cô đã phát hiện ra bí mật của cô ta vậy, khiến đầu người ta vô thức tê dại.
Mà kinh khủng hơn là Quý Cảnh Diệp bên cạnh cô lại cũng nhìn qua với vẻ nghiền ngẫm.
Đôi mắt đen lạnh nhạt sắc bén không hề có cảm xúc gì khiến người ta cảm thấy áp lực cực lớn, họng Úc Nhiễm lập tức nghẹn lại, cực kỳ kinh hoàng.
Mà mẩu răng vốn chuẩn bị nhổ ra cứ thế không cẩn thận bị nuốt vào trong.
Úc Nhiễm: "... ?"
Ngay lúc Úc Nhiễm lộ vẻ đau đớn vặn vẹo thì cuối cùng chiếc xe tới đón bọn họ đã chậm rãi đi tới.
Úc Khả Khả nghe hệ thống báo cáo thì vô thức chợt khoác cánh tay Quý Cảnh Diệp, cúi đầu cười kín đáo.
Ha ha ha nuốt mất rồi, thế mà cô ta lại nuốt mất rồi!
Hiện trường mất mặt quy mô lớn gì thế này, quả nhiên nhà họ Úc chính là suối nguồn vui vẻ của cô ha ha ha!
Quý Cảnh Diệp: "..."
Trước đó anh đang cau mày nhìn Úc Nhiễm, vẫn không hiểu được chuyện này có gì buồn cười.
Sau đó bất ngờ không kịp chuẩn bị được cô kề sát, cơ cánh tay vô thức căng ra.
Anh rũ mắt nhìn cô mượn động tác này để che đi dáng cười quá mức điên cuồng của mình.
Nếu như không phải anh phát hiện cô cố nén cười đến mức bả vai khẽ run lên thì chính Quý Cảnh Diệp cũng nghi ngờ liệu có phải cô cố ý mượn cơ hội này đến chạm vào mình hay không.
Dù sao trước kia không phải một lần cô có ý đồ này.
Nhưng nghe được tiếng cười sung sướng sinh động của cô trong đầu, bầu không khí chung quanh tựa như được phủ lên sự thoải mái, hớn hở.
Quý Cảnh Diệp khẽ dừng lại rồi vẫn tỏ vẻ hờ hững kiềm chế, người vô thức chậm rãi thả lỏng.
Đuôi mắt anh chú ý đến người nhà họ Úc có vẻ thắc mắc mà Úc Khả Khả lại không hề có chút bớt bớt đi nào.
Ấn đường anh giật giật lại lặng lẽ hơi nghiêng người, che đi động tác cực kỳ rõ ràng này của cô.
Quý Cảnh Diệp: "Lên xe."
Anh hoàn toàn không chú ý tới, mình lại lơ đãng đạt được tâm nguyện trước kia.
Sau khi Úc Khả Khả và hệ thống cùng cười đủ rồi, cô không nhịn được lặng lẽ rau đi nước mắt rơm rớm nơi khóe mắt do cười, nghe được lời nhắc nhở lạnh nhạt từ anh, cô bèn ngẩng đầu khẽ khàng lên tiếng: "Biết rồi."
Rồi sau đó, chỉ thấy cô khẽ hắng giọng nhưng vẫn không buông tay anh mà ngược lại, giữ nguyên tư thế hiện tại, tự nhiên quay đầu.
Úc Khả Khả lơ đãng liếc qua Úc Nhiễm, cười híp mắt chào tạm biệt nhà họ Úc: "Chú hai, thím hai, Nhiễm Nhiễm. Tôi và Quý Cảnh Diệp đi trước, hẹn lần sau gặp nha."
Úc Nhiễm nhạy cảm phát hiện ra mắt cô vẫn còn vệt nước, rõ ràng là đã phì cười mà.
Cô ta không nhịn được phẫn nộ mà không cách nào trút ra hét ầm lên trong lòng: Cô đã biết, quả nhiên cô đã biết! Sao cái gì Úc Khả Khả cũng biết thế a a a!
Vậy nếu tiến thêm bước nữa, vậy chẳng phải là có thể trực tiếp kết hôn tại chỗ sao? Chỉ nghĩ vậy, chú hai Úc lập tức như được tiêm m.á.u gà, chỉ hận lúc này không thể quay về giúp Quý Cảnh Diệp kéo đứa con riêng vô dụng kia xuống.
Đến lúc đó sẽ chỉ có vinh quang của nhà họ Úc mà thôi!
Mà lúc này, thím hai Úc và Úc Nhiễm cũng vừa ghen tị vừa xót xa.
Thím hai Úc không quen nhìn Úc Khả Khả được cậu cả Quý coi trọng như vậy nhưng lại không thể không trông cậy vào địa vị càng ngày càng cao hiện tại của cô.
Úc Nhiễm nhìn thấy chiếc vòng cổ kia xong chỉ đơn thuần lộ ra vẻ mặt méo xệch vì ghen tị và không phục.
Nhưng nghĩ đến ban nãy Quý Cảnh Diệp đi qua cô ta, thậm chí còn coi cô ta như không khí vậy, đôi mắt màu đen bình tĩnh thờ ơ không hề có cảm xúc thì cô ta vẫn có thể cảm nhận được áp lực vô hình như trước, không nhịn được run rẩy sợ hãi, đến hít thở còn thấy khó khăn.
Úc Nhiễm lại vội vàng bỏ đi suy nghĩ lộn xộn.
Nhớ ngày đó mẹ cô ta còn nói cái gì mà đợi sau này phải tìm được nhà chồng liên hôn còn xuất sắc hơn Quý Cảnh Diệp, này chắc là nằm mơ rồi?
Nếu là cô ta, không bằng đi tìm người như Tống Tuyền, cô ta còn có thể mặc sức bắt nạt được, nếu như không phải bị Úc Khả Khả cướp đi giữa chừng ---
Úc Nhiễm lại không nhịn được nghiến c.h.ặ.t răng, cho đến khi nghe được một tiếng "kèn két".
Cô ta không nhịn được muốn rớt tim: Đệch, không phải chứ?
Hệ thống: [Ha ha ha, cô mau nhìn đi, Úc Nhiễm hận cô đến nỗi nghiến rớt cả một mẩu răng hàm rồi kia!]
Úc Khả Khả: ?
Cô không quan tâm ngắm nghía vòng cổ nữa, vội vàng quay đầu nhìn Úc Nhiễm thì đúng thật thấy vẻ mặt cứng ngắc của cô ta, có ý muốn đưa tay lên, mà hình như lại bị Úc Nhiễm hiểu lầm cô muốn làm gì đó, ra sức kéo giãn khoảng cách không cho cô lộn xộn.
Vì thế lúc này Úc Nhiễm đang tỏ vẻ tuyệt vọng "đến cái c.h.ế.t cũng đã nghĩ đến".
Úc Khả Khả không nhịn được phì cười: [Ha ha ha ha ha có người có thể nghiến rớt răng được à? Tôi còn tưởng rằng đó chỉ là tính từ thôi!]
[Cũng không hẳn, vốn là răng cô ta đã không chắc lắm.] Hệ thống lại có lòng tốt giải thích: [Khoảng thời gian trước cô ta khó chịu vì bị cấm túc ở nhà cho nên hóa đau thương thành sự thèm ăn, ăn rất nhiều thứ, răng hơi long ra rồi.]
Nói cách khác, đây coi như sự kiện ngoài ý muốn xác suất nhỏ.
Úc Khả Khả chỉ ra: [Điều này chứng minh vẫn nên bảo vệ bộ nhai cho tốt, đừng có mà không dưng đi nghiến răng chơi.]
Quý Cảnh Diệp: "..."
Nghe tiếng cười không hề kiêng dè của cô, mặt anh cực kỳ hờ hững im lặng một lúc lâu rồi lặng lẽ dời mắt qua, như thể muốn biết sao chuyện này nhàm chán mà cô có thể cười vui vẻ đến vậy.
Vì thế ngay lúc rốt cuộc Úc Nhiễm thoát khỏi sự giam giữ của thím hai Úc, muốn che một bên mặt, tính lẳng lặng nhổ mẩu răng vỡ kia ra lại đột ngột chạm phải ánh mắt bừng bừng hứng thú của Úc Khả Khả.
Úc Nhiễm: "..."
Cảm giác này giống như cô đã phát hiện ra bí mật của cô ta vậy, khiến đầu người ta vô thức tê dại.
Mà kinh khủng hơn là Quý Cảnh Diệp bên cạnh cô lại cũng nhìn qua với vẻ nghiền ngẫm.
Đôi mắt đen lạnh nhạt sắc bén không hề có cảm xúc gì khiến người ta cảm thấy áp lực cực lớn, họng Úc Nhiễm lập tức nghẹn lại, cực kỳ kinh hoàng.
Mà mẩu răng vốn chuẩn bị nhổ ra cứ thế không cẩn thận bị nuốt vào trong.
Úc Nhiễm: "... ?"
Ngay lúc Úc Nhiễm lộ vẻ đau đớn vặn vẹo thì cuối cùng chiếc xe tới đón bọn họ đã chậm rãi đi tới.
Úc Khả Khả nghe hệ thống báo cáo thì vô thức chợt khoác cánh tay Quý Cảnh Diệp, cúi đầu cười kín đáo.
Ha ha ha nuốt mất rồi, thế mà cô ta lại nuốt mất rồi!
Hiện trường mất mặt quy mô lớn gì thế này, quả nhiên nhà họ Úc chính là suối nguồn vui vẻ của cô ha ha ha!
Quý Cảnh Diệp: "..."
Trước đó anh đang cau mày nhìn Úc Nhiễm, vẫn không hiểu được chuyện này có gì buồn cười.
Sau đó bất ngờ không kịp chuẩn bị được cô kề sát, cơ cánh tay vô thức căng ra.
Anh rũ mắt nhìn cô mượn động tác này để che đi dáng cười quá mức điên cuồng của mình.
Nếu như không phải anh phát hiện cô cố nén cười đến mức bả vai khẽ run lên thì chính Quý Cảnh Diệp cũng nghi ngờ liệu có phải cô cố ý mượn cơ hội này đến chạm vào mình hay không.
Dù sao trước kia không phải một lần cô có ý đồ này.
Nhưng nghe được tiếng cười sung sướng sinh động của cô trong đầu, bầu không khí chung quanh tựa như được phủ lên sự thoải mái, hớn hở.
Quý Cảnh Diệp khẽ dừng lại rồi vẫn tỏ vẻ hờ hững kiềm chế, người vô thức chậm rãi thả lỏng.
Đuôi mắt anh chú ý đến người nhà họ Úc có vẻ thắc mắc mà Úc Khả Khả lại không hề có chút bớt bớt đi nào.
Ấn đường anh giật giật lại lặng lẽ hơi nghiêng người, che đi động tác cực kỳ rõ ràng này của cô.
Quý Cảnh Diệp: "Lên xe."
Anh hoàn toàn không chú ý tới, mình lại lơ đãng đạt được tâm nguyện trước kia.
Sau khi Úc Khả Khả và hệ thống cùng cười đủ rồi, cô không nhịn được lặng lẽ rau đi nước mắt rơm rớm nơi khóe mắt do cười, nghe được lời nhắc nhở lạnh nhạt từ anh, cô bèn ngẩng đầu khẽ khàng lên tiếng: "Biết rồi."
Rồi sau đó, chỉ thấy cô khẽ hắng giọng nhưng vẫn không buông tay anh mà ngược lại, giữ nguyên tư thế hiện tại, tự nhiên quay đầu.
Úc Khả Khả lơ đãng liếc qua Úc Nhiễm, cười híp mắt chào tạm biệt nhà họ Úc: "Chú hai, thím hai, Nhiễm Nhiễm. Tôi và Quý Cảnh Diệp đi trước, hẹn lần sau gặp nha."
Úc Nhiễm nhạy cảm phát hiện ra mắt cô vẫn còn vệt nước, rõ ràng là đã phì cười mà.
Cô ta không nhịn được phẫn nộ mà không cách nào trút ra hét ầm lên trong lòng: Cô đã biết, quả nhiên cô đã biết! Sao cái gì Úc Khả Khả cũng biết thế a a a!
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận