Tuy nhìn cô có vẻ thản nhiên vô tội không hề gì nhưng không hiểu sao cô ta cứ cảm thấy có gì đó kì lạ.

Cứ cảm thấy ánh mắt Úc Khả Khả đang chuyển động qua lại giữa cô ta và cậu Trương ấy.

Nhưng hình như bọn họ đâu có vấn đề gì nhỉ? Diêm Tịnh thấp thỏm không yên nghĩ ngợi, miễn cưỡng kiên trì, lên tiếng thăm dò: "Cô Úc muốn đi cùng chúng tôi không?"

Úc Khả Khả nghĩ ngợi, không đợi cô từ chối thì đã nghe được giọng nói lạnh nhạt quen thuộc từ trên đầu truyền tới: "Úc Khả Khả, lên đây."

Ơ?

Cô vô thức ngẩng đầu thì phát hiện thì ra Quý Cảnh Diệp đang đứng lặng ở lan can lầu hai, rũ mắt nhìn cô chăm chú.

Dáng người anh cao lớn, rắn rỏi, ánh đèn dịu dàng trên trần chiếu vào khiến người ta không nhìn rõ biểu cảm của anh, tạo cảm giác bị chèn ép nhìn từ trên cao xuống.

Nhìn thấy đúng là anh, Úc Khả Khả không nhịn được kinh ngạc: [Sao Quý Cảnh Diệp lại ở đó?]

Trong ấn tượng của cô, hình như trước đó cô nhìn thấy anh vẫn được mọi người vây quanh xun xoe lúc nhà họ Vương biểu diễn trò hề mà nhỉ.

Anh đứng đó bao lâu rồi?

Ngược lại hệ thống đã phát hiện từ trước nhưng không cảm thấy có vấn đề gì. Hơn nữa ban nãy người - thống buôn chuyện đang phấn khích nên đã quên nhắc nhở: [Trước đó nhân vật phản diện được chủ bữa tiệc mời đi xem vật đấu giá, chỉ là vừa khéo ở trên lầu chỗ cô mà thôi.]

Úc Khả Khả hiểu ra "À" một tiếng, bèn cười tủm tỉm chào hỏi người đàn ông ở trên lầu: "Quý Cảnh Diệp, trùng hợp thế, tôi ở đây mà anh còn tìm được tôi."

Chủ bữa tiệc ở ngay sau anh, nghe cô nói vậy thì không nhịn được thầm cảm thán một tiếng.

Trùng hợp đâu ra chứ, rõ ràng là bọn họ vẫn đứng ở đây, không biết cậu cả Quý đã đứng nhìn cô bao lâu rồi.

Cô Úc này lại thật sự không hề phát hiện ra.

Quý Cảnh Diệp hờ hững lên tiếng, lần nữa lặp lại nói: "Lên đây."

Úc Khả Khả ngoan ngoãn "ừm" một tiếng rồi nghiêng đầu sang nói lời tạm biệt với Diêm Tịnh đang yên lặng chờ một cách tự nhiên: "Chúng ta không cùng chỗ nên không đi với mấy người nữa, mấy người chơi vui vẻ nha."

Lúc đám Diêm Tịnh chú ý tới Quý Cảnh Diệp thì người lập tức cứng ngắc.

Nhất là khi anh cao cao tại thượng đứng trên lầu hai, hơn nữa còn có cảm giác bao quát từ trên xuống dưới, khí thế hờ hững kiêu ngạo này, cho dù anh không nhìn về phía mấy cô vẫn khiến người ta vô thức hít thở không thông.

Bởi vậy, chứng kiến Úc Khả Khả lại có thể cực kỳ vui vẻ chào hỏi anh, mấy cô gái không nhịn được nhìn sang với ánh mắt phức tạp như thể không hiểu sao cô có thể tự nhiên như vậy, lại có thể hoàn bị không cảm nhận được cảm giác chèn ép đáng sợ này.

Chẳng lẽ đây là nguyên nhân cậu cả Quý chọn cô à?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trong lúc thầm nghĩ vậy, bọn họ lại nhạy cảm phát hiện ra cái nhìn chăm chú của Quý Cảnh Diệp từ trên lầu sau khi Úc Khả Khả tạm biệt.

Diêm Tịnh yên lặng đợi: "..."

Các cô không nhịn được giật thót, vội vàng miễn cưỡng nở nụ cười, vẻ mặt cứng ngắc gật đầu khẽ.

Thậm chí Diêm Tịnh còn phụ nhấc váy theo thói quen, nói chuyện ân cần: "Cô Úc cẩn thận, đi thong thả nhé."

Cho đến khi Úc Khả Khả nhanh nhẹn bước lên lầu, cô ta thở ra một hơi, vừa quay đầu lại chạm phải ánh mắt phức tạp của cậu Trương.

Có vẻ như cậu ta không hiểu, vốn là thiên kim nhà giàu đàng hoàng, sao lại thành người hầu xách váy cho người ta rồi.

Diêm Tịnh: "..."

Cô ta lập tức không hề khách sáo lườm cậu Trường. Cho đến khi nhận ra ánh mắt hâm mộ đố kị của đám chị em plastic kia, cảm thấy như cô đã chiếm được tiên cơ thì mới thư thái lại.

Hừ, quả nhiên đàn ông không hiểu gì cả.

Quý Cảnh Diệp vẫn giữ tư thế, nhìn Úc Khả Khả xách váy vui vẻ đi lên.

Làn váy tựa sóng biển đung đưa trái phải giữa không trung, trông đặc biệt xinh đẹp.

Mà cảnh này, cực kỳ giống như con ch.ó nhỏ vung vẩy đuôi sung sướng chạy về phía anh.

Nghĩ vậy, Quý Cảnh Diệp khẽ cong môi, dường như khí thế tỏa ra cũng trở nên nhẹ nhàng đi.

Không biết anh đang nghĩ gì, Úc Khả Khả đến trước mặt anh, mở to mắt hơi ngẩng mặt lên: "Quý Cảnh Diệp, anh đang đợi tôi vào hội trường đấu giá à?"

Lúc cô gọi tên anh, từng chữ từng chữ nhẹ nhàng lại bay bổng giống như lông vũ xước nhẹ qua đầu quả tim.

Phấn mắt cùng với những mảnh lấp lánh tựa như vì sao vương vãi, lúc cô ngước mắt lên, người ta không thể phân biệt nổi là ánh mắt cô đang chứa ý cười rạng rỡ hay là những mảnh lấp lánh phát sáng, sáng đến ch.ói mắt người nhìn.

Quý Cảnh Diệp không trả lời mà chỉ đưa tay về phía cô.

Úc Khả Khả đặc biệt tự giác khoác lên cánh tay anh, được anh dẫn vào trong hội trường.

Hai người được sắp xếp ngồi ở ghế VIP chuyên dụng, có thể quan sát chính diện từng vật đấu giá được người điều hành đấu giá mở ra.

Hội đấu giá được tiến hành có trật tự.

Tuy những vật đấu giá đều được đám khách quý quyên tặng nhưng dù là vì thể diện, những vật đi quyên đều là những thứ đắt tiền có giá trị xa xỉ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Cứu Rỗi Nhân Vật Phản Diện - Chương 181 | Đọc truyện chữ