Lúc chăm chú quan sát cậu Lý và con dâu thân mật trao đổi, khóe môi ông ta nhếch lên vui vẻ, rõ ràng là đang vui mừng, dường như đang qua bọn họ nhớ lại chuyện gì đó, dùng nó để thỏa mãn nỗi tiếc nuối của chính mình.

Ngoại trừ cậu Lý không tim không phổi ra thì ba người còn lại đều là ảnh đế - ảnh hậu, sóng ngầm bắt đầu rồi.

Đối với cảnh này, Úc Khả Khả thật lòng bội phục.

[Nếu tôi mà diễn được thế này thì e là trước kia khỏi phải lo bị kéo đi đối diễn mỗi ngày ở đoàn làm phim, còn bị đạo diễn Chu dạy bảo nữa.] Cô không nhịn được sợ hãi thán phục: [Quả nhiên cao thủ ở trong dân gian.]

Hệ thống cũng rầu rĩ: [Đúng vậy, nếu cô mà diễn được tốt thế này thì tôi không cần phải lo lắng cô đại bàng giương cánh* trước mặt nhân vật phản diện mỗi ngày rồi.]

(*) Đại bàng giương cánh: Ý chỉ tư thế hoặc động tác rất có khí thế.

Úc Khả Khả: [? Rõ ràng là tôi có nghiêm túc cứu vớt thế giới, cậu xem bộ đồ tôi mặc này, là quà của Quý Cảnh Diệp đó.]

So với một người một thống ăn dưa xong lại cãi nhau chuyển chủ đề thì trên lầu, Quý Cảnh Diệp nghe được bí mật ẩn giấu vậy lại nhìn chăm chú về phía nhà họ Lý, ánh mắt tối đi, không biết đang nghĩ gì.

Một lúc lâu sau, anh mới lặng lẽ gõ lên lan can, lông mày giãn ra.

Không ngờ hệ thống ăn hại chỉ biết ăn dưa mà cũng có chút tác dụng.

Hệ thống không biết mình được khen, vẫn đang tán chuyện với kí chủ: [Thật ra dưa ở đây không thiếu, dù sao nhà nào đều không tránh được có chút chuyện. Có điều những cái kia đều không bùng nổ lắm.]

Úc Khả Khả lặng lẽ sờ bụng, thật lòng thật dạ nói: [Tôi cảm thấy thế cũng đủ rồi. Dưa của hết người này tới người khác đều bùng nổ thế thì tôi thật sự sắp ăn đến ói ra mất.]

Nhớ hôm đó cô còn cười nhạo sức chiến đấu của đám dân cư mạng ăn dưa không được, ai ngờ rằng khi còn sống, chính cô lại có thể ăn dưa no căng bụng.

Thật đúng là đáng sợ.

Quả nhiên chỗ tổ chức tiệc thế này đúng là nơi tụ hội của các ruộng dưa.

Cho nên phải thường xuyên tham gia mới được!

Lần nữa cảm ơn lời mời và cống hiến của cô Vương khiến cô mở ra được cánh cửa của chân trời mới.

Ngay lúc giả vờ giả vịt nhớ đến cô Vương, Úc Khả Khả chợt nghe hệ thống đề nghị: [Thế từ từ trước đó, đợi đến lần sau rồi nói cho cô tiếp nhé?]

Cô rối rắm rồi vẫn không nhịn được nói: [... Còn cái nào giống như chút cháo loãng ăn sáng không?]

Ngộ nhỡ lần sau có dưa bùng nổ hơn thì vứt bỏ những mẩu dưa này rất đáng tiếc đó.

Vậy thì kể chút đi, có "chút" ấy mà*.

(*) Có chút: Từ ngữ mạng (亿点点), ý chỉ miệng thì nói ít nhưng thực tế là rất nhiều.

Quý Cảnh Diệp: "..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Anh rũ mắt nhìn gáy Úc Khả Khả, gần như có thể tưởng tượng ra được dáng vẻ giãy giụa lại khát vọng kia của cô.

Quả nhiên, chỉ có trên phương diện ăn dưa cô mới có nghị lực kinh người, chứ anh chưa từng thấy cô kiên trì như vậy trên phương diện khác.

Nghĩ vậy, Quý Cảnh Diệp không nhịn được cười giễu một tiếng.

Cùng lúc đó, rốt cuộc chủ bữa tiệc thỏa mãn nói đến kinh nghiệm đấu giá của mình lại đột nhiên nghe được tiếng anh cười nhạo.

Ông ta lập tức giật mình, cẩn thận từng li từng tí ngẩng mặt lên quan sát sắc mặt của anh, còn tưởng rằng mình nói quá nhiều lại khiến tổng giám đốc Quý mất kiên nhẫn.

Có điều lúc ông ta thấy được vẻ mặt của Quý Cảnh Diệp thì lại không nhịn được nghi ngờ.

Là ảo giác của ông ta à? Sao ông ta lại cảm thấy tâm trạng của tổng giám đốc Quý lúc này, hình như... cũng tốt nhỉ? Vì thế chủ bữa tiệc lại dè dặt nhìn xuống theo tầm mắt của anh thì liếc thấy bóng dáng mặc lễ phục màu xanh.

Chủ bữa tiệc: "..."

Ông ta lộ ra vẻ bừng tỉnh, dường như đã hiểu ra gì đó.

Chiếc vòng cổ ngọc phỉ thúy này, chắc hẳn là tổng giám đốc Quý muốn mua tặng cho cô Úc nhỉ.

Ôi, đây đúng thật là ---

Cảm ơn cô Vương đã hết lòng dâng tặng.

Nếu như không phải cô ta kiên trì mời cô Úc thì ông ta cũng không đợi nổi tổng giám đốc Quý đích thân tới.

Chủ bữa tiệc nhìn Úc Khả Khả chằm chằm, lập tức để lộ vẻ nhìn thấy cứu tinh.

Mà Úc Khả Khả ở dưới lầu đang cực kỳ hứng thú nghe câu chuyện "Cháo loãng ăn sáng" của bọn họ.

[Thấy đám người bên kia không? Người chính giữa ấy, trước đó không lâu bị nhóm l.ừ.a đ.ả.o chuyên nghiệp theo dõi, giả vờ lấy danh nghĩa mở dự án năng lực mới tới tìm anh ta ký hợp đồng hợp tác.]

[Mà người này tin tưởng nhóm l.ừ.a đ.ả.o không chút nghi ngờ, hơn nữa còn bị người phụ trách nhóm này l.ừ.a đ.ả.o mở rộng mạng lưới, thuyết phục những người khác kiếm tiền cùng.]

[Hiện tại đã có người đứng đầu của nhiều nhà bị lừa mà vẫn đang lục tục mở rộng tiếp.]

[Nữ thần loli nổi tiếng trên mạng mà con thứ hai nhà họ Giang vẫn luôn mơ tưởng không chỉ là đàn ông mà còn là một ông chú bốn mươi tuổi.]

[Bạn thân của cô Quan cắm sừng cô ấy rồi, có điều người bạn trai mà cô ấy yêu này là người nghiện tay. Dù là ai, chỉ cần tay đẹp thì anh ta đều thích hết.]

[Thật ra em trai của tổng giám đốc Hàn là chú nhỏ của anh ta, cô hiểu được đúng không.]

...

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Cứu Rỗi Nhân Vật Phản Diện - Chương 179 | Đọc truyện chữ