Cứu Rỗi Nhân Vật Phản Diện
Chương 167
Cô ta vừa nói lời này, mọi người lại lần nữa đưa mắt về phía thư ký, thoáng tỏ vẻ như chờ xem kịch vui.
Mà đặc biệt nhất trong đó, đương nhiên vẫn là Vương Tông Chính. Ông ta nhìn chằm chằm vào tay cô Vương nắm lấy thư ký kia, ánh mắt trở nên u ám, gay gắt, không biết đang nghĩ gì.
Thư ký cảm nhận được sau lưng nóng lên rõ ràng: "..."
Tâm trạng vất vả lắm mới bình tĩnh được lại bắt đầu trở nên kích động.
Thấy gương mặt bình tĩnh của thư ký lúc này đã thoáng tái đi, thậm chí còn đưa tay che trán, có vẻ nhức đầu.
Úc Khả Khả thật sự sắp cười bể bụng: [Ha ha ha, cô Vương này thật đúng là có sức tàn phá ghê gớm, ngay cả thư ký có tố chất tâm lý rất mạnh mà còn không xử lý nổi v.ũ k.h.í hạng nặng này của cô ta rồi!]
Hệ thống cũng xem đến khoái chí: [Cái tính này của cô rõ là y chang bà Vương. Có điều bà Vương lý trí, cẩn thận hơn trong phương diện này, giờ đã tỉnh táo lại rồi.]
Úc Khả Khả nghe xong thì vội vàng dời mắt.
Quả nhiên thấy lúc này bà Vương đã thu vẻ mặt tức giận lại, hình như đang quan sát vẻ mặt của chồng.
Nhưng Vương Tông Chính vẫn không nhìn lại mà trái lại đang dán mắt vào thư ký, vẻ mặt u ám rõ ràng, phảng phất như đang kìm nén sự tức giận trong lòng.
Nghĩ đến có thể Vương Tông Chính đã phát hiện ra bị người mình tin tưởng cắm sừng, cho nên mới muốn tìm thư ký gây phiền toái.
Đương nhiên bà Vương chột dạ nên không nghĩ được nhiều, chỉ chợt ý thức được lúc này tình hình không ổn.
Vương Tông Chính bảo bà ta đến xã giao, kết quả lại khiến nhiều người xem được chuyện cười của nhà họ Vương, thậm chí còn thừa nhận đội nón xanh cho ông ta tại chỗ, không biết sau đó sẽ tạo thành ảnh hưởng ra sao đối với bọn họ.
--- Vương Tông Chính tuyệt đối không thể nào dễ dàng tha thứ được.
Có lẽ là trong lòng bỗng reo vang cảnh báo nguy hiểm, hoặc là qua cái tát vừa rồi, bà ta đã trút được hết nỗi bực tức trong lòng ra, cuối cùng lúc này bà Vương đã miễn cưỡng tỉnh táo lại.
Bà ta giận tái mặt quát lớn: "Vương Thục Thiến, con làm ầm ĩ chưa đủ à, còn ngại chưa bị người ta thấy rồi chê cười đủ sao? Tới đây cho mẹ!"
Chẳng qua là, bà Vương đã tỉnh nhưng hiển nhiên cô Vương vẫn chưa.
Sau khi nghe được giọng mẹ, cô ta không những không nghe lời mà trái lại còn như bị kích động, lần nữa túm lấy tay thư ký.
"Dù sao giờ mọi người đều đã biết chuyện rồi, con còn sợ bị người ta chế giễu tiếp sao?" Có lẽ là thật sự bất chấp, cô ta gân cổ lên liếc nhìn một vòng xung quanh, không quan tâm cười lạnh: "Mẹ, nếu mẹ ngại mất mặt thì đừng giành người với con nữa."
Giọng cô ta the thé: "Không những giành người yêu của con gái mà còn vứt hết thể diện của bố con. Ngược lại, con muốn hỏi mẹ một chút, có thấy mất mặt hay không?"
Bà Vương lập tức giận đến cả người run rẩy, vẻ mặt méo mó: "--- Vương Thục Thiến! Con câm miệng lại cho mẹ!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Kiều Trú, Kiều Trú, anh nói đi!" Hoàn toàn mặc kệ mẹ mình quát lớn, Vương Thục Thiến trực tiếp quay đầu nhìn thư ký: "Em và mẹ em, rốt cuộc anh chọn ai?"
Thư ký thử bảo cô ta buông tay: "Cô Vương, cô bình tĩnh, với tình hình hiện tại không phải có thể lựa chọn ---"
"Bây giờ mà anh còn tỏ vẻ khó xử, khó chọn vậy sao?" Vương Thục Thiến nghiến răng nghiến lợi: "Những thứ mẹ có, em đều có, em còn trẻ hơn mẹ. Hơn nữa mẹ em có bố em rồi, cho dù anh có chọn mẹ thì còn lâu bố em mới cho phép, sao anh còn không hiểu chứ?"
Thư ký: "..."
Úc Khả Khả xem đến ghiền, nhịn không được nói chuyện cho thư ký: [Nếu như nhất định phải chọn, nếu là tôi ấy, tôi cũng chọn bà Vương. Hành xử cẩn thận, có tiền bớt lo, còn có thể hưởng thụ cảm giác yêu đương vụng trộm.]
Hệ thống: [Cô kiềm chế chút đi, nhân vật phản diện đang nhìn cô đó.]
Úc Khả Khả: ? Cô vô thức quay đầu, quả nhiên đã thấy Quý Cảnh Diệp.
Thì ra, không biết từ lúc nào, anh đã cùng đám người xung quanh tới bên đây, đang thờ ơ nhìn vào trò hài bên đây.
Trong lúc lơ đãng chạm mắt với anh, không biết vì sao lại thoáng có cảm giác bị anh cao cao tại thượng nhìn xuống.
Úc Khả Khả lặng lẽ sờ gáy, chậm rãi trầm ngâm: [Tôi nói này, không ai có thể đỡ được sự sung sướng khi ăn dưa! Cho dù là Quý Cảnh Diệp tuyệt đối cũng không ngoại lệ.]
Hệ thống: [... Cô chắc chắn là anh ta tới ăn dưa không? Trước đó anh ta không hề hứng thú với những chuyện đó đâu.]
[Tôi đã nói rồi, trước đó anh ta không có hứng thú, vậy thì nhất định là do dưa không đủ ngon.] Úc Khả Khả khẳng định chắc chắn: [Cậu xem lần này, dưa này bùng nổ cỡ nào chứ, lại còn xảy ra trong tiệc rượu nữa. Nếu như là cậu, cậu có thể nhịn không xem sao?]
Hệ thống: [...]
Nó đấu tranh rồi vẫn thành thật thừa nhận: [Không nhịn được.]
Kiểu hóng chuyện này, ai có thể nhịn được chứ!
Vì vậy hệ thống cứ thế bị thuyết phục thành công.
Quý Cảnh Diệp nghe được cuộc trò chuyện của người - thống: "..."
Anh tỉnh bơ vuốt ấn đường, lạnh lùng nghĩ: Nếu như là hóng chuyện, rõ ràng là anh đang nhìn cô đấy.
Nhảy nhót lung tung hóng chuyện trong tình cảnh này, nhìn bên đây một chút lại hóng bên kia một lát, thật sự giống y đúc con chồn chạy tán loạn trong ruộng dưa.
Mà đặc biệt nhất trong đó, đương nhiên vẫn là Vương Tông Chính. Ông ta nhìn chằm chằm vào tay cô Vương nắm lấy thư ký kia, ánh mắt trở nên u ám, gay gắt, không biết đang nghĩ gì.
Thư ký cảm nhận được sau lưng nóng lên rõ ràng: "..."
Tâm trạng vất vả lắm mới bình tĩnh được lại bắt đầu trở nên kích động.
Thấy gương mặt bình tĩnh của thư ký lúc này đã thoáng tái đi, thậm chí còn đưa tay che trán, có vẻ nhức đầu.
Úc Khả Khả thật sự sắp cười bể bụng: [Ha ha ha, cô Vương này thật đúng là có sức tàn phá ghê gớm, ngay cả thư ký có tố chất tâm lý rất mạnh mà còn không xử lý nổi v.ũ k.h.í hạng nặng này của cô ta rồi!]
Hệ thống cũng xem đến khoái chí: [Cái tính này của cô rõ là y chang bà Vương. Có điều bà Vương lý trí, cẩn thận hơn trong phương diện này, giờ đã tỉnh táo lại rồi.]
Úc Khả Khả nghe xong thì vội vàng dời mắt.
Quả nhiên thấy lúc này bà Vương đã thu vẻ mặt tức giận lại, hình như đang quan sát vẻ mặt của chồng.
Nhưng Vương Tông Chính vẫn không nhìn lại mà trái lại đang dán mắt vào thư ký, vẻ mặt u ám rõ ràng, phảng phất như đang kìm nén sự tức giận trong lòng.
Nghĩ đến có thể Vương Tông Chính đã phát hiện ra bị người mình tin tưởng cắm sừng, cho nên mới muốn tìm thư ký gây phiền toái.
Đương nhiên bà Vương chột dạ nên không nghĩ được nhiều, chỉ chợt ý thức được lúc này tình hình không ổn.
Vương Tông Chính bảo bà ta đến xã giao, kết quả lại khiến nhiều người xem được chuyện cười của nhà họ Vương, thậm chí còn thừa nhận đội nón xanh cho ông ta tại chỗ, không biết sau đó sẽ tạo thành ảnh hưởng ra sao đối với bọn họ.
--- Vương Tông Chính tuyệt đối không thể nào dễ dàng tha thứ được.
Có lẽ là trong lòng bỗng reo vang cảnh báo nguy hiểm, hoặc là qua cái tát vừa rồi, bà ta đã trút được hết nỗi bực tức trong lòng ra, cuối cùng lúc này bà Vương đã miễn cưỡng tỉnh táo lại.
Bà ta giận tái mặt quát lớn: "Vương Thục Thiến, con làm ầm ĩ chưa đủ à, còn ngại chưa bị người ta thấy rồi chê cười đủ sao? Tới đây cho mẹ!"
Chẳng qua là, bà Vương đã tỉnh nhưng hiển nhiên cô Vương vẫn chưa.
Sau khi nghe được giọng mẹ, cô ta không những không nghe lời mà trái lại còn như bị kích động, lần nữa túm lấy tay thư ký.
"Dù sao giờ mọi người đều đã biết chuyện rồi, con còn sợ bị người ta chế giễu tiếp sao?" Có lẽ là thật sự bất chấp, cô ta gân cổ lên liếc nhìn một vòng xung quanh, không quan tâm cười lạnh: "Mẹ, nếu mẹ ngại mất mặt thì đừng giành người với con nữa."
Giọng cô ta the thé: "Không những giành người yêu của con gái mà còn vứt hết thể diện của bố con. Ngược lại, con muốn hỏi mẹ một chút, có thấy mất mặt hay không?"
Bà Vương lập tức giận đến cả người run rẩy, vẻ mặt méo mó: "--- Vương Thục Thiến! Con câm miệng lại cho mẹ!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Kiều Trú, Kiều Trú, anh nói đi!" Hoàn toàn mặc kệ mẹ mình quát lớn, Vương Thục Thiến trực tiếp quay đầu nhìn thư ký: "Em và mẹ em, rốt cuộc anh chọn ai?"
Thư ký thử bảo cô ta buông tay: "Cô Vương, cô bình tĩnh, với tình hình hiện tại không phải có thể lựa chọn ---"
"Bây giờ mà anh còn tỏ vẻ khó xử, khó chọn vậy sao?" Vương Thục Thiến nghiến răng nghiến lợi: "Những thứ mẹ có, em đều có, em còn trẻ hơn mẹ. Hơn nữa mẹ em có bố em rồi, cho dù anh có chọn mẹ thì còn lâu bố em mới cho phép, sao anh còn không hiểu chứ?"
Thư ký: "..."
Úc Khả Khả xem đến ghiền, nhịn không được nói chuyện cho thư ký: [Nếu như nhất định phải chọn, nếu là tôi ấy, tôi cũng chọn bà Vương. Hành xử cẩn thận, có tiền bớt lo, còn có thể hưởng thụ cảm giác yêu đương vụng trộm.]
Hệ thống: [Cô kiềm chế chút đi, nhân vật phản diện đang nhìn cô đó.]
Úc Khả Khả: ? Cô vô thức quay đầu, quả nhiên đã thấy Quý Cảnh Diệp.
Thì ra, không biết từ lúc nào, anh đã cùng đám người xung quanh tới bên đây, đang thờ ơ nhìn vào trò hài bên đây.
Trong lúc lơ đãng chạm mắt với anh, không biết vì sao lại thoáng có cảm giác bị anh cao cao tại thượng nhìn xuống.
Úc Khả Khả lặng lẽ sờ gáy, chậm rãi trầm ngâm: [Tôi nói này, không ai có thể đỡ được sự sung sướng khi ăn dưa! Cho dù là Quý Cảnh Diệp tuyệt đối cũng không ngoại lệ.]
Hệ thống: [... Cô chắc chắn là anh ta tới ăn dưa không? Trước đó anh ta không hề hứng thú với những chuyện đó đâu.]
[Tôi đã nói rồi, trước đó anh ta không có hứng thú, vậy thì nhất định là do dưa không đủ ngon.] Úc Khả Khả khẳng định chắc chắn: [Cậu xem lần này, dưa này bùng nổ cỡ nào chứ, lại còn xảy ra trong tiệc rượu nữa. Nếu như là cậu, cậu có thể nhịn không xem sao?]
Hệ thống: [...]
Nó đấu tranh rồi vẫn thành thật thừa nhận: [Không nhịn được.]
Kiểu hóng chuyện này, ai có thể nhịn được chứ!
Vì vậy hệ thống cứ thế bị thuyết phục thành công.
Quý Cảnh Diệp nghe được cuộc trò chuyện của người - thống: "..."
Anh tỉnh bơ vuốt ấn đường, lạnh lùng nghĩ: Nếu như là hóng chuyện, rõ ràng là anh đang nhìn cô đấy.
Nhảy nhót lung tung hóng chuyện trong tình cảnh này, nhìn bên đây một chút lại hóng bên kia một lát, thật sự giống y đúc con chồn chạy tán loạn trong ruộng dưa.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận