Cứu Rỗi Nhân Vật Phản Diện
Chương 162
Gặp quỷ rồi, đến cùng là làm sao cô biết được chuyện này? Chuyện anh ta lượn vòng giữa ba người nhà họ Vương này, ngoại trừ anh ta ra thì tuyệt đối không có người thứ hai biết được.
Cho nên...
Thư ký đột nhiên nghĩ đến ánh mắt cực kỳ hứng thú dạo quanh giữa anh ta và cô Vương ngày đó khi gặp mặt ở khu phố thương mại.
Hay là trước đó cô Vương vô cùng ỷ lại vào anh ta lại lộ ra chân tướng. Hay vì cô với cô Vương có xích mích cho nên đã chuẩn bị từ sớm, cố ý điều tra anh ta?
Nghĩ đến quả nhiên cô Vương làm lộ mình, mặt thư ký lập tức trầm xuống, trong lòng thoáng hối hận.
Thật sự trước đó, lúc cô Vương bày tỏ với mình, anh ta không nên bất chấp trêu chọc lại. Quả nhiên thiếu nữ thanh xuân xử sự không thành thục bằng phu nhân được, cho dù rơi vào tình huống yếu thế cũng không phải lo sẽ bị phát hiện.
Có điều cũng không sao, chỉ cần ổn định hai mẹ con bọn họ, có lẽ vẫn còn...
Chẳng qua là ngay lúc anh ta nghĩ vậy, đột nhiên chạm phải ánh mắt Úc Khả Khả.
Ánh mắt cô trong veo, sáng rực, đặc biệt lúc vui vẻ thì cực kỳ xinh đẹp. Nhưng lúc này, trong mắt anh ta lại là sâu không lường được.
Nhất là khi bị cô nhìn chằm chằm không chớp mắt, anh ta chỉ cảm thấy tất cả suy nghĩ trong đầu mình đều bị phát hiện ra nhanh ch.óng.
Cảm giác này giống như lúc mèo vờn chuột, rõ ràng duỗi tay là có thể bắt được nhưng vẫn cứ kiềm chế không động đậy. Chỉ vẫy đuôi hứng thú canh giữ tại chỗ, chờ đợi xem chuột phản ứng thế nào.
Cho đến khi vờn mệt rồi lại đập mạnh một nhát vào con chuột đang tuyệt vọng, khiến người ta không nhịn được sởn gai ốc.
Đương nhiên, điều này hiển nhiên là ảo tưởng của anh ta mà thôi chứ lúc này, sự chú ý của Úc Khả Khả đã sớm bị dời đi rồi.
Cô dựng thẳng lỗ tai, nghe mọi người bàn luận một lúc lâu, không nhịn được phỉ nhổ trong lòng: [Đám người này chán ghê, thế mà lại không phát hiện ra cô Vương đã bóc bí mật của Úc Nhiễm rồi.]
Hệ thống: [Dù bọn họ có chú ý thì cũng không dám nói gì.]
Đúng vậy, trước đó lúc cô Vương và bà Vương trách mắng Úc Khả Khả, tất cả mọi người đều nghe rõ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng chuyện Úc Khả Khả nuôi tiểu bạch kiểm đã lên hot search từ trước, nhà họ Quý lại không có phản ứng gì. Dù là thật hay giả thì cùng lắm bọn họ chỉ thầm ăn dưa trong lòng, không ai có tư cách bàn luận trước mặt mọi người.
Nếu là trước đó, bọn họ biết được Úc Khả Khả nuôi tiểu bạch kiểm, mà còn là giành người mà em họ Úc Nhiễm yêu thích, chưa biết chừng sẽ cảm thấy hứng thú.
Thế nhưng giờ này Úc Khả Khả đã có Quý Cảnh Diệp chống lưng, cậu cả Quý đã không nói gì, bọn họ nào dám nói này nói kia?
Vẫn là nguyên nhân trước, hoặc là tin vốn là giả, hoặc là dù biết chuyện này nhưng cậu cả Quý vẫn nhịn.
Nếu đã vậy, chuyện vốn có kết quả, đương nhiên không bùng nổ dưa hai mẹ con nhà họ Vương dùng chung tình nhân rồi.
Úc Khả Khả cũng bừng tỉnh lại không nhịn được tiếc nuối: [Thế chẳng phải là không nhìn được cảnh tưng bừng à? Chẳng thú vị gì cả.]
Hệ thống đột nhiên nói: [Chuyện này cũng chưa chắc.]
Úc Khả Khả: [?]
Cô nhanh ch.óng kịp phản ứng: [Có phải nhà họ Úc cũng ở đây, đã nghe được rồi hay không?]
[Đúng vậy.] Hệ thống nói: [Bọn họ tới để tìm cô, kết quả vừa khéo nghe được lời cô Vương nói.]
Chà, vậy chẳng phải Úc Nhiễm bị chú hai Úc bắt sống tại chỗ sao? Trực tiếp bị vạch trần rồi?
Nhận được câu trả lời khẳng định, Úc Khả Khả lập tức mở to mắt, không kịp để ý phản ứng của hai mẹ con nhà họ Vương đã vội vàng quay đầu đi.
Không cần hệ thống nhắc nhở, cô lập tức bắt gặp ba người nhà họ Úc đang đứng giữa đám người, mặt lộ ra biểu cảm không giống với những người xung quanh đang thầm phấn khích, thành ra ch.ói mắt khác thường.
Nhất là Úc Nhiễm, mặt cô ta lúc xanh lúc đỏ, hình như đang đen mặt bị chú hai Úc chất vấn gì đó, cô ta không chịu nổi lắc đầu, vẻ mặt cực kỳ sợ hãi lại kìm nén.
Còn thím hai Úc, tuy vẻ mặt cũng lúng túng nhưng rõ ràng đang tỏ ý che chở cho con gái, đang bảo vệ cô ta đằng sau, định giải thích gì đó với chú hai Úc.
Mà hiển nhiên chú hai Úc không tin, lại chỉ về phía Vương Thục Thiến nói gì đó.
Hai vợ chồng bọn họ bắt đầu ầm lên vì tranh cãi.
Cho nên...
Thư ký đột nhiên nghĩ đến ánh mắt cực kỳ hứng thú dạo quanh giữa anh ta và cô Vương ngày đó khi gặp mặt ở khu phố thương mại.
Hay là trước đó cô Vương vô cùng ỷ lại vào anh ta lại lộ ra chân tướng. Hay vì cô với cô Vương có xích mích cho nên đã chuẩn bị từ sớm, cố ý điều tra anh ta?
Nghĩ đến quả nhiên cô Vương làm lộ mình, mặt thư ký lập tức trầm xuống, trong lòng thoáng hối hận.
Thật sự trước đó, lúc cô Vương bày tỏ với mình, anh ta không nên bất chấp trêu chọc lại. Quả nhiên thiếu nữ thanh xuân xử sự không thành thục bằng phu nhân được, cho dù rơi vào tình huống yếu thế cũng không phải lo sẽ bị phát hiện.
Có điều cũng không sao, chỉ cần ổn định hai mẹ con bọn họ, có lẽ vẫn còn...
Chẳng qua là ngay lúc anh ta nghĩ vậy, đột nhiên chạm phải ánh mắt Úc Khả Khả.
Ánh mắt cô trong veo, sáng rực, đặc biệt lúc vui vẻ thì cực kỳ xinh đẹp. Nhưng lúc này, trong mắt anh ta lại là sâu không lường được.
Nhất là khi bị cô nhìn chằm chằm không chớp mắt, anh ta chỉ cảm thấy tất cả suy nghĩ trong đầu mình đều bị phát hiện ra nhanh ch.óng.
Cảm giác này giống như lúc mèo vờn chuột, rõ ràng duỗi tay là có thể bắt được nhưng vẫn cứ kiềm chế không động đậy. Chỉ vẫy đuôi hứng thú canh giữ tại chỗ, chờ đợi xem chuột phản ứng thế nào.
Cho đến khi vờn mệt rồi lại đập mạnh một nhát vào con chuột đang tuyệt vọng, khiến người ta không nhịn được sởn gai ốc.
Đương nhiên, điều này hiển nhiên là ảo tưởng của anh ta mà thôi chứ lúc này, sự chú ý của Úc Khả Khả đã sớm bị dời đi rồi.
Cô dựng thẳng lỗ tai, nghe mọi người bàn luận một lúc lâu, không nhịn được phỉ nhổ trong lòng: [Đám người này chán ghê, thế mà lại không phát hiện ra cô Vương đã bóc bí mật của Úc Nhiễm rồi.]
Hệ thống: [Dù bọn họ có chú ý thì cũng không dám nói gì.]
Đúng vậy, trước đó lúc cô Vương và bà Vương trách mắng Úc Khả Khả, tất cả mọi người đều nghe rõ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng chuyện Úc Khả Khả nuôi tiểu bạch kiểm đã lên hot search từ trước, nhà họ Quý lại không có phản ứng gì. Dù là thật hay giả thì cùng lắm bọn họ chỉ thầm ăn dưa trong lòng, không ai có tư cách bàn luận trước mặt mọi người.
Nếu là trước đó, bọn họ biết được Úc Khả Khả nuôi tiểu bạch kiểm, mà còn là giành người mà em họ Úc Nhiễm yêu thích, chưa biết chừng sẽ cảm thấy hứng thú.
Thế nhưng giờ này Úc Khả Khả đã có Quý Cảnh Diệp chống lưng, cậu cả Quý đã không nói gì, bọn họ nào dám nói này nói kia?
Vẫn là nguyên nhân trước, hoặc là tin vốn là giả, hoặc là dù biết chuyện này nhưng cậu cả Quý vẫn nhịn.
Nếu đã vậy, chuyện vốn có kết quả, đương nhiên không bùng nổ dưa hai mẹ con nhà họ Vương dùng chung tình nhân rồi.
Úc Khả Khả cũng bừng tỉnh lại không nhịn được tiếc nuối: [Thế chẳng phải là không nhìn được cảnh tưng bừng à? Chẳng thú vị gì cả.]
Hệ thống đột nhiên nói: [Chuyện này cũng chưa chắc.]
Úc Khả Khả: [?]
Cô nhanh ch.óng kịp phản ứng: [Có phải nhà họ Úc cũng ở đây, đã nghe được rồi hay không?]
[Đúng vậy.] Hệ thống nói: [Bọn họ tới để tìm cô, kết quả vừa khéo nghe được lời cô Vương nói.]
Chà, vậy chẳng phải Úc Nhiễm bị chú hai Úc bắt sống tại chỗ sao? Trực tiếp bị vạch trần rồi?
Nhận được câu trả lời khẳng định, Úc Khả Khả lập tức mở to mắt, không kịp để ý phản ứng của hai mẹ con nhà họ Vương đã vội vàng quay đầu đi.
Không cần hệ thống nhắc nhở, cô lập tức bắt gặp ba người nhà họ Úc đang đứng giữa đám người, mặt lộ ra biểu cảm không giống với những người xung quanh đang thầm phấn khích, thành ra ch.ói mắt khác thường.
Nhất là Úc Nhiễm, mặt cô ta lúc xanh lúc đỏ, hình như đang đen mặt bị chú hai Úc chất vấn gì đó, cô ta không chịu nổi lắc đầu, vẻ mặt cực kỳ sợ hãi lại kìm nén.
Còn thím hai Úc, tuy vẻ mặt cũng lúng túng nhưng rõ ràng đang tỏ ý che chở cho con gái, đang bảo vệ cô ta đằng sau, định giải thích gì đó với chú hai Úc.
Mà hiển nhiên chú hai Úc không tin, lại chỉ về phía Vương Thục Thiến nói gì đó.
Hai vợ chồng bọn họ bắt đầu ầm lên vì tranh cãi.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận