Rốt cuộc lúc này cô Vương đã kịp phản ứng.

Mắt cô ta lập tức sáng lên, có vẻ cuối cùng đã phát hiện có người chống lưng cho mình rồi, sống lưng vô thức thẳng lên, sau đó tỏ vẻ qua loa xin lỗi: "Xin lỗi nhé cô Úc."

Nhưng đối diện với ánh mắt hả hê vênh váo của cô ta, Úc Khả Khả lại không hề phản ứng gì cả.

Chỉ thấy mặt cô tỉnh bơ gật đầu, thản nhiên nói: "Không sao, cô biết sai là được rồi."

Cô Vương: "..."

Cô ta lập tức khó chịu đến đỏ mặt, vẻ mặt vốn còn đắc ý cũng không khỏi suy sụp, hung dữ lườm lại.

C.h.ế.t tiệt, sao da mặt Úc Khả Khả có thể dày như vậy, lại dám thản nhiên nhận như vậy!

Chẳng lẽ cô không cảm nhận được, bọn họ đang giễu cô ta không có gia giáo, không lên được mặt bàn sao? Lúc này vẻ mặt bà Vương cũng không nhịn được tái đi, nhăn mày nhìn chăm chú Úc Khả Khả, ánh mắt tỏ vẻ hơi ghét bỏ, tựa như chưa từng thấy người vô liêm sỉ như vậy bao giờ.

Sống an nhàn sung sướng nhiều năm, được cung phụng đã lâu, thật sự rất lâu rồi bà ta chưa từng nếm trải cảm giác bị khinh bỉ.

Vì thế, lúc này, dù biết rõ cậu cả Quý đang ở đây, bà ta vẫn không nhịn được châm chọc lại: "Cô Úc không giống người thường thật nhỉ, chắc hẳn cậu cả Quý cũng nhìn trúng điểm đó của cô mới có thể coi trọng cô nhỉ?"

Úc Khả Khả ngẫm nghĩ rồi vui vẻ đồng ý: "Bà nói đúng, tôi đặc biệt như vậy, anh ấy mới vừa ý tôi, đúng là có mắt nhìn mà."

Quý Cảnh Diệp vẫn luôn chú ý bên đây: "..."

Cô đúng là tự tin trước sau như một, không hề thay đổi chút nào.

Mọi người vây quanh anh không nhịn được thầm thán phục cô thiên kim nhà họ Úc lại xuất khẩu cuồng ngôn như thế, không biết là quên cậu cả Quý vẫn đang ở đây dám tự tin như vậy, không sợ chọc tức cậu cả Quý ư.

Nhưng lúc bọn họ cẩn thận lén dò xét vẻ mặt của Quý Cảnh Diệp thì lại phát hiện vẻ mặt anh vẫn thờ ơ như cũ, ánh mắt vẫn luôn bâng quơ nhìn về phía Úc Khả Khả, đúng là không tỏ ra vui mừng chút nào.

Nếu đã vậy thì không phải là mặc nhận rồi sao?

Mọi người lập tức hiểu ra: Gì mà xuất khẩu cuồng ngôn, rõ ràng cô Úc kia chỉ nói sự thật mà thôi!

Vị hôn phu - thê nhà người ta thắm thiết lắm, không cần bọn họ phải lo lắng gì nhiều, hơn nữa cũng không có tư cách này.

Đám người bên này rất tự biết lấy mình nhưng rõ ràng có người lại không biết.

Cô Vương không biết đám Quý Cảnh Diệp đang chú ý tới bên đây, thấy Úc Khả Khả vẫn cậy da mặt dày, lại nói cho mẹ mình nghẹn họng không trả lời được thì lập tức nghiến răng nghiến lợi trừng mắt lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Úc Khả Khả, cô giả bộ cái gì, ai mà không biết chuyện cô cướp người đàn ông yêu thích của Nhiễm Nhiễm?" Cô ta lạnh giọng, châm chọc nói: "Đã đính hôn với cậu cả Quý, thế mà còn ngang nhiên nuôi tiểu bạch kiểm, còn bị chụp được, cô hoàn toàn không để ý đến thể diện nhà họ Quý. Cô cho là bọn họ có thể nhịn cô được bao lâu, giờ lại kiêu ngạo thế này, sớm muộn gì cũng có lúc phải khóc thôi!"

Bà Vương thoáng khựng lại, vẫn không kìm nén cơn bực tức trong lòng, lập tức nói với vẻ dạy dỗ: "Thục Thiến nói đúng, con gái nhà ai thì cũng đều nên chú ý thanh danh tốt chút."

Úc Khả Khả khẽ chớp mắt: "Thanh danh mà bà Vương chỉ, là kiểu nào?"

Bà Vương lập tức khó chịu.

Thanh danh khiến bà ta chú ý, còn có thể là kiểu nào nữa? Đúng là biết rõ rồi còn cố hỏi, không cảm thấy hổ thẹn sao.

"Tôi thấy quan hệ của Nhiễm Nhiễm và Thiến Thiến rất tốt, lúc này mới nhắc nhở cô. Nơi loạn như giới giải trí, đáng nhẽ cô Úc không nên lăn lộn ở đó." Bà ta nói lời sâu xa: "Ví như hiện tại, kể cả cô không nuôi tình nhân nhưng đã bị chụp phải rồi. Kết quả không chỉ cô bị hiểu lầm mà còn làm hại nhà ông hai Úc mất hết mặt mũi, thật sự là quá không nên rồi."

Bà Vương: "Tôi nói vậy thôi, cô Úc vẫn nên tự giải quyết cho tốt."

Úc Khả Khả lập tức bừng tỉnh, gật đầu "À" một tiếng.

Mà đang lúc bà Vương cho rằng cô nhận sai, lộ ra nụ cười hài lòng thì đột nhiên lại thấy mặt Úc Khả Khả lộ ra vẻ ngập tràn tò mò, nói với giọng điệu chân thành: "Bà Vương, không ngờ bà lại đối xử với con gái bà như vậy. Cô Vương là con gái bà đó, sao bà có thể mắng cô ta như vậy?"

Bà Vương: ?

Cô Vương: !!!

Không chú ý đến vẻ mặt bối rối của cô Vương, bà Vương lập tức bị chọc giận, sa sầm mặt khẽ quát: "Cô Úc à, cô tự trọng chút, đừng tùy tiện lôi kéo lung tung."

"Thật à? Thế thì xem ra là tôi hiểu lầm rồi."

Đối mặt với ánh mắt phẫn nộ của bà ta, Úc Khả Khả vẫn tỉnh bơ như trước. Đợi đến khi sắc mặt bà Vương dịu xuống, cô mới chậm chạp nói: "Tôi còn tưởng bà đang cố ý nói mỉa cô Vương, bảo cô ta nhanh ch.óng chia tay với tình nhân của bà đây mà."

Bà Vương: "... ?"

Cô Vương: ?

Mọi người phảng phất đã nghe được tin động trời gì đó: !!!

Úc Khả Khả tỏ vẻ bâng quơ quăng tiếp quả b.o.m tiếp theo, nổ cho bọn họ suýt nữa không kịp phản ứng lại đồng thời không nhịn được hít mạnh một hơi.

Đệch! Bọn họ đã nghe được tin gì?

Trong khi tất cả mọi người ngập tràn khiếp sợ nhìn qua, Úc Khả Khả vẫn giữ gương mặt cười tủm tỉm như trước, chậm rãi nói: "Dù sao chuyện mẹ con xài chung tình nhân này thật sự không thể nào coi là vẻ vang được, chắc là bà Vương không muốn bị người khác biết đâu ha?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Cứu Rỗi Nhân Vật Phản Diện - Chương 160 | Đọc truyện chữ