Mắt Úc Khả Khả lấp lánh nhìn qua thì đã thấy bà Vương cau mày tỏ vẻ không vui, hiển nhiên là phát hiện ra trò hề ở bên đây.

Mà người bên cạnh bà ta, bất ngờ là thư ký.

Cô lập tức hăng hái hơn: [Kiểu tiệc rượu này lại còn mang thư ký đến được à? Vì tâm nguyện của tôi, bọn họ tận tâm quá rồi!]

Hệ thống: [Sau khi cô Vương ra sức yêu cầu, cùng với sự ngầm đồng ý của vợ chồng nhà họ Vương nên người này vào với tư cách bạn trai của cô ta.]

Úc Khả Khả hiểu rõ.

Tuy thư ký là tình nhân chung, nhưng ba người nhà họ Vương không biết chuyện này. Bởi vậy có thể lấy cớ này dẫn theo tình nhân ngang nhiên xuất hiện ở trường hợp thế này, không phải rất k*ch th*ch sao? Cô cảm thán sâu sắc: [Cái nhà này đúng là, ai ai cũng kỳ lạ, biết chơi ghê.]

Hệ thống cực lực đồng ý: [Nếu không sao là người một nhà được chứ? Nhà chú hai nhà cô không phải cũng thế đó sao?]

Úc Khả Khả lập tức vui vẻ: [Nói cũng đúng.]

Thậm chí ruộng dưa nhà họ Úc còn càng lúc càng trở nên màu mỡ, giống như phim truyền hình vậy, cách một khoảng thời gian lại xuất hiện tình tiết khiến người ta không tưởng tượng nổi.

Ngay cả cô cũng không nỡ vạch trần bọn họ, chỉ muốn xem xem sau đó còn có thể xuất hiện chuyện gì bất ngờ nữa.

Vừa nghĩ đến đấy, Úc Khả Khả lại chợt nhớ ra, hình như cả nhà họ Úc cũng tham gia tiệc rượu lần này.

Hơn nữa đã lâu không gặp, hay là lập tức đi tìm bọn họ ôn chuyện chút cho vui.

Cứ thế sung sướng quyết định xong, sự chú ý của cô lại về lại đằng trước.

Vì thế ngay lúc thư ký và bà Vương đi về bên đây, mắt Úc Khả Khả giống như đèn pha, dần dần sáng rực lên, không ngừng đảo quanh giữa hai người.

Chỉ thấy hôm nay thư ký mặc một bộ vest tôn dáng màu trắng, không nhìn thấy sự giỏi giang, cung kính của trước đó mà lại có vẻ quyến rũ khác lạ.

Lúc này anh ta đang đi sau lưng bà Vương mặc bộ váy đuôi cá màu đen, nhìn thái độ có vẻ cung kính nhưng khoảng cách giữa hai người vô cùng gần gũi, phảng phất như bước nhanh một bước là có thể chạm vai nhau, lại có thêm chút mập mờ như gần như xa quẩn quanh.

Úc Khả Khả nhìn bộ vest màu trắng trên người thư ký, không biết cô nghĩ đến cái gì, ánh mắt lại dừng lại trên bộ lễ phục màu trắng bạc kia trên người cô Vương.

Cô tỏ vẻ ngẫm nghĩ: [Hôm nay Vương Tông Chính mặc đồ màu gì?]

Hệ thống: [Màu xám đậm.]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

[Không hổ là tình nhân chung, nghề nghiệp được rèn luyện hàng ngày này thật khác biệt, chuyên nghiệp quá rồi.] Úc Khả Khả không nhịn được thán phục: [Bộ lễ phục này của anh ta đúng là tuyệt phối, đứng chung với ai đều giống đồ đôi cả.]

Màu trắng vốn là kiểu màu phối với màu nào cũng được, hôm nay anh ta còn mặc cực kỳ tôn dáng, cực kỳ ch.ói mắt.

Chắc hẳn anh ta chọn bộ đồ này, cả ba người nhà họ Vương đều rất thỏa mãn, cảm thấy anh ta cố tính mặc như vậy vì mình, rất nở mày nở mặt.

Hệ thống: [Ồ, đúng vậy thật.]

Đợi đến lúc rốt cuộc hai người này đến trước mặt bọn họ, Úc Khả Khả đã chú ý tới, cô Vương vốn còn thở hổn hển vừa nhìn thấy thư ký, mắt đã sáng lên, vẻ mặt cũng bắt đầu lộ ra vẻ tủi thân.

Cô ta lập tức xách váy chạy đến giữa bọn họ, vô thức ỷ lại tới gần thư ký, lại vô tình tách anh ta và mẹ ra.

Bà Vương thoáng dừng bước, không nhịn được nhíu mày. Nhưng chỉ nhìn qua con gái rồi không nói gì thêm, chỉ nhìn thư ký như vỗ về, ra hiệu anh ta nhẫn nại một chút.

Mà thư ký khá bận.

Chỉ thấy anh ta lặng lẽ mỉm cười nhìn cô Vương với vẻ dỗ dành, ra hiệu cô ta đừng hành động quá rõ ràng.

Sau đó lúc bà Vương nhìn đến, anh ta tự nhiên dời mắt rồi nở nụ cười với bà ta, phảng phất như tỏ ý chính mình không có vấn đề gì.

Lúc này cô Vương mới nhớ đến mẹ đang ở bên cạnh, lập tức hoảng hốt vội vã đưa mắt nhìn mẹ.

Thấy hình như bà Vương không phát hiện ra, cô ta không nhịn được thở nhẹ ra, cuối cùng miễn cưỡng bình tĩnh lại. Một lát sau, cô ta thoáng khựng lại rồi vẫn không tình nguyện dịch vài bước về phía mẹ mình.

Mà bà Vương cảm thấy vỗ về được tình nhân xong xuôi rồi bèn vỗ vai con gái, hai mẹ con có vẻ rất thân thiết.

Đỉnh quá, diễn xuất của mấy người này thật sự quá là đặc sắc.

Ánh mắt đưa qua lại giữa ba người thật sự cực kỳ bận bịu, Úc Khả Khả suýt chút nữa không nhịn được vỗ tay cho bọn họ. Cũng may có hệ thống nhắc nhở, nếu không dù bỏ qua bất cứ sự thay đổi ánh mắt nào, chắc cô sẽ đều thấy tiếc nuối mất.

Cô đột nhiên nhớ đến gì đó: [À còn nữa, thư ký đi theo cô Vương đến, sao cuối cùng lại đi bên cạnh bà Vương rồi?]

[Cô Vương chờ xem trò hề của cô nên đã hẹn với bạn bè tụ lại một chỗ từ sớm. Nhưng thư ký lo cô Vương không biết diễn, sẽ làm lộ quan hệ của hai người ra bèn chủ động tách ra sau khi đưa bọn họ vào.] Hệ thống giải thích: [Vương Tông Chính thì cần xã giao, vốn định mang thư ký đi cùng, không ngờ lại bị bà Vương vượt mặt giành trước.]

Được lắm, tên thư ký này đúng là đủ best-seller đó.

Vừa khâm phục, Úc Khả Khả lại không nhịn được tò mò: [Tình huống này, bà Vương dẫn theo thư ký có được đâu nhỉ? Sao bà ta lại làm cho Vương Tông Chính đồng ý được thế?]

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận