Cường Giả Đô Thị - Dương Thiên (FULL)
Chương 53
“Tôi không có tiền!” Người đàn ông trung niên lạnh lùng từ chối.
“ð?” Dương Thiên cười, sau đó không quan tâm đến sắc mặt khó coi của ông ta, lôi ví tiền của ông ta ra, lấy một tờ chỉ phiếu một triệu.
Dương Thiên nhét tờ chỉ phiếu vào trong ngực mình, tiếp tục dẫãm lên ngực người đàn ông trung niên, hờ hững nói: “Bây giờ tôi thay đổi chủ ý rồi! Mỗi người một trăm nghìn tiên chuộc, nếu không, ha ha... Hắn nói đến đây thì chân dùng sức một chút!
“AI Tôi đưa, tôi đưa!” Người đàn ông trung niên đau đớn hét lên, ông ta cảm thấy giống như có một ngọn núi đè nặng lên ngực mình, xương cốt cũng bị đập vỡ.
Người đàn ông trung niên không mang nhiều tiền như thế, đành phải dẫn Dương Thiên về địa bàn tụ tập của bang hội mình.
Đây là một khu nhà xưởng có diện tích rộng lớn, cổng được khóa băng xích sắt, nhìn không khác gì những nhà xưởng bình thường. Nhưng sau khi người đàn ông trung niên này mở cửa ra, Dương Thiên mới phát hiện những gì bên trong hoàn toàn khác với những gì hẳn tưởng tượng!
Những chiếc ghế da được xếp thành hai hàng gọn gàng ngay ngắn. Ở chính giữa là một chiếc ghế cao hơn một chút, được lót da hổ, bên trên còn có một tấm hoành phi,hoành phi có hai chữ thật lớn: Bang Hổ.
Bang Hổ?
Dương Thiên cười nói: “Bang phái của các người khí thế không nhỏ nhỉ!”
Người đàn ông trung niên còn đang muốn nói cái gì thì đột nhiên trước mắt tối sầm lại, cả người lâm vào hôn mê. Những người khác cũng hôn mê bất tỉnh.
Một luồng dao động mạnh mẽ từ trên người Dương Thiên truyền đến, ngay sau đó, một lão giả già nua gần như trong suốt bay ra.
“Sư phụ, sao người lại ra đây?” Dương Thiên tò mò nhìn Huyền Hư đạo nhân, khó hiểu nói.
Huyền Hư đạo nhân khẽ thở dài: “Đồ nhi, ngươi phải biết rằng, tất cả những người làm đại sự đều không dựa vào một mình mình để thành công! Hoặc là gia nhập vào thế lực nào. đó, hoặc là tự mình bồi dưỡng thế lực! Đây mới là con đường của anh hùng”
Dương Thiên câu hiểu câu không, hình như Huyền Hư đạo nhân cố tình bồi dưỡng hẳn.
“Về phần phản bội hay không thì cứ giao cho vi sư” Huyền Hư đạo nhân cười, sau đó chỉ vào thức hải của Dương. Thiên. Lập tức, một thông tin truyền tới bên trong thức hải của hẳn.
(Thức hải: ý thức tâm linh, dịch sát là biển ý thức, tồn tại trong não bộ, chứa linh hồn)