"Nhìn cái gì mà nhìn! Cẩn thận bà đây móc mắt ngươi ra!" Emily hung tợn nói với một tên bợm rượu đang nhìn chằm chằm cô ấy.

 

Tên bợm rượu say mèm kia dường như bị cô ấy dọa sợ, hắn ta vứt chai rượu trong tay lăn lê bò toài chạy về phía trước, vừa chạy vừa la hét: "Ác quỷ!"

 

"Đây tuyệt đối là... Ác quỷ!"

 

Emily cau mày. Cô xinh đẹp như vậy, cho dù là ác quỷ thì cũng phải là ác quỷ xinh đẹp chứ, tên bợm rượu già này chắc chắn là uống say quá rồi.

 

Cô ấy đá chai rượu mà tên bợm rượu làm rơi xuống đất, chai rượu theo con phố phát ra tiếng lạch cạch lạch cạch rồi lăn xa dần.

Anan

 

Không hiểu sao, rõ ràng ngày nào cô ấy cũng tan làm về nhà như vậy nhưng hôm nay cô ấy lại đặc biệt cảm thấy bồn chồn.

 

Một cơn gió thổi qua, Emily đưa tay xoa xoa cánh tay mình, miệng lẩm bẩm cái thời tiết quỷ quái này sao mà lạnh thế.

 

Dưới ánh đèn đường, Emily bước nhanh về phía trước. Cô ấy chỉ muốn nhanh chóng về nhà cuộn mình trong chiếc chăn lông dày, có lẽ như vậy thì cô ấy sẽ cảm thấy dễ chịu hơn một chút.

 

Lại một cơn gió lạnh thổi tới, Emily rụt cổ lại nhưng lại vô tình nhìn thấy cái bóng của mình trên mặt đất.

 

Đột nhiên, Emily cứng đờ người, cô ấy nhìn cái bóng dài mảnh khảnh bên cạnh cái bóng của mình không khỏi run rẩy bởi vì cái bóng này…

 

Không có đầu.

 

Emily trong lòng hoảng hốt, cố gắng ép mình tuyệt đối không được quay đầu lại nhìn. Cô ấy nhanh chóng chạy trối c.h.ế.t, gió lạnh thổi vào mặt, Emily vừa cầu nguyện vừa rơi lệ.

 

Nước mắt nhanh chóng làm ướt đẫm cả khuôn mặt.

 

Tuy nhiên, cái bóng phía sau cô ấy nhanh chóng đuổi kịp, dường như đang đứng ngay phía sau cô ấy. Emily chợt thấy cái bóng đó cầm một vật sắc nhọn hình trăng lưỡi liềm.

 

Cô ấy sợ hãi bật khóc, không ngừng chạy về phía trước.

 

Cái bóng phía sau lại đột nhiên biến mất. Emily sợ hãi chạy như điên, cho đến khi trước mặt cô ấy xuất hiện một người đàn ông không đầu, trên tay cầm con d.a.o hình trăng lưỡi liềm đó.

 

Cô ấy sợ hãi lùi lại phía sau, tim đập như muốn ngừng: "Cứu... Cứu tôi!"

 

Thế nhưng giữa đêm khuya đường phố này làm gì còn ai. Emily trơ mắt nhìn người đàn ông không đầu giơ con d.a.o có hình dáng kỳ dị đó lên định vung xuống.

 

Cũng đúng lúc này, cô ấy nghe thấy một tiếng "choang".

 

Emily dùng đôi mắt ướt đẫm nước mắt nhìn qua, chỉ thấy một người phụ nữ mặc áo khoác gió đã chắn trước mặt cô.

 

Sau đó lại thấy người phụ nữ này lấy từ trong lòng ra một chiếc gương. Người đàn ông không đầu đối diện nhìn thấy chiếc gương này dường như vô cùng sợ hãi, thậm chí còn không kịp nhặt hung khí rơi bên cạnh đã muốn bỏ chạy.

 

Nhưng hắn chạy nhanh đến mấy cũng không nhanh bằng tốc độ tấm gương chiếu tới.

 

Emily nấp sau lưng người phụ nữ mặc áo khoác gió, trơ mắt nhìn làn sương đen quanh người đàn ông không đầu tan biến.

 

"A!" Rõ ràng không có đầu nhưng không hiểu sao hắn vẫn có thể gầm lên giận dữ.

 

Cho đến khi người đàn ông không đầu đổ gục xuống đất, bất động.

 

"Ổn rồi, không sao nữa, cô có thể đi." Emily nghe người phụ nữ mặc áo khoác gió quay người lại nói với cô ấy.

 

"Khoan đã!"

 

Emily căng thẳng nắm chặt gấu áo: "Tôi... Tôi có thể hỏi tên cô được không?"

 

Dưới ánh đèn đường chiếu rọi, Emily thấy người phụ nữ mặc áo khoác gió quay lại nhìn cô, khóe mắt cong cong.


"Tôi á, tên là người bảo vệ hòa bình."

 

[Nhiệm vụ phụ: Giúp các người sói đáng yêu giải quyết t.h.i t.h.ể không đầu đang khiến họ sợ hãi nhé (Đã hoàn thành, thưởng 5000 điểm kinh nghiệm, 5000 tiền).]

 

[Rơi pháp khí phiên bản tà hóa, rơi thất bại…]

 

Giang Mãn Y cau mày nhìn pháp khí vừa bị cô đá bay nhưng pháp khí lẽ ra phải nằm trên mặt đất đã biến mất không còn dấu vết.

 

Emily nhìn người phụ nữ mặc áo khoác gió với dáng người không cao lớn trước mặt đang cau mày, nghĩ rằng có vấn đề gì khác, run rẩy nói: "Cảm ơn cô đã cứu tôi."

 

"Có... Cơ cần báo cảnh sát không?"

 

Giang Mãn Y lắc đầu: "Không cần, cô cứ về trước đi."

 

Giang Mãn Y nói rồi đi đến chỗ t.h.i t.h.ể không đầu, vẫy tay một cái, thu t.h.i t.h.ể vào trong ba lô.

 

"Có cần tôi đưa cô về nhà không?"

 

Emily thấy cô ấy vẫy tay một cái mà t.h.i t.h.ể biến mất, giật mình sợ hãi: "Không, không cần đâu."

 

"Tôi sắp về đến nhà rồi." Cô ấy chỉ vào cột đèn đường phía trước: "Qua cột đèn đó là đến nhà."

 

Giang Mãn Y khẽ gật đầu: "Vậy tôi đi đây."

 

Emily nhìn người phụ nữ mặc áo khoác gió đứng dưới cột đèn đường, mãi đến lúc này cô ấy mới nhìn rõ diện mạo của người phụ nữ. Cô có mái tóc đen, trông có vẻ là người Trung Quốc.

 

Cô ấy thở phào nhẹ nhõm, nghe nói người Trung Quốc là thân thiện nhất, thảo nào nước Trung Quốc lại có người bảo vệ hòa bình.

 

Thật tốt quá.

 

Từ nay về sau cô ấy chỉ tin vào người bảo vệ hòa bình, cái loại siêu nhân gì đó trên đời này căn bản không tồn tại!

 

Giang Mãn Y loáng một cái đã biến mất, hoàn toàn không hay biết đã có một người phụ nữ ngoại quốc coi cô là tín ngưỡng.

 

Sau khi rời khỏi đây, Giang Mãn Y trực tiếp mang theo t.h.i t.h.ể không đầu này về nước, sau đó đến Địa Phủ.

 

Ở Địa Phủ, Triệu Sinh vừa lúc ra ngoài làm việc, Giang Mãn Y đợi một lúc mới thấy hắn quay về: "Ra ngoài bận gì vậy?"

 

Triệu Sinh mệt mỏi ngồi phịch xuống ghế: "Đi bắt một con quỷ vì nợ tiền nhà mà hóa thành ác quỷ."

 

"Năm nay đúng là chẳng đâu dễ sống cả."

 

Giang Mãn Y: "Tôi tìm thấy cơ thể của Triệu Tứ rồi."

 

Triệu Sinh bật dậy: "Thật sao? Nhanh vậy à?"

 

Giang Mãn Y lấy t.h.i t.h.ể của Triệu Tứ ra. Cơ thể này bất động cứ như thật sự đã c.h.ế.t nhưng Triệu Tứ đã là quỷ hồn thì cơ thể này không nên không động đậy được mới phải.

 

"Cơ thể hắn ta cũng bị tà hóa rồi, ở nước ngoài chuyên đi c.h.ặ.t đ.ầ.u người."

 

"Lúc tôi đến thì vừa đúng lúc hắn đang hành hung. Tôi đã tịnh hóa tà khí trên người hắn ta, chỉ là làm mất pháp khí hắn ta cầm trên tay."

 

Triệu Sinh trầm ngâm: "Pháp khí đó trông như thế nào?"

 

Giang Mãn Y nhớ lại một chút: "Trông giống lưỡi hái nhưng hai bên đều thon hẹp, chính xác hơn thì giống trăng lưỡi liềm."

 

"Khá lớn, khoảng năm sáu mươi centimet."

Quảng cáo
Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi - Chương 242 | Đọc truyện chữ