Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi
Chương 237
Raphael nắm tay Lena đi theo hiệu trưởng về phía trước, lại lần nữa xuyên qua một kết giới.
Bên trong kết giới này có vài điểm tương đồng với nơi họ vừa xem qua ví dụ như những dãy núi trùng điệp bất tận kia.
Vừa bước vào, thứ đầu tiên họ nhìn thấy vẫn là một quảng trường. Có điều những ngôi nhà trên quảng trường ở đây không giống với cung điện lúc nãy.
Ở đây có một tòa nhà cao tầng sừng sững ở ngay giữa, hai bên là vô số kiến trúc khác bao quanh, trông cứ như hoàng cung của một thế giới khác vậy.
Anan
Mọi người ngẩng đầu nhìn tòa nhà cao lớn trước mắt, trong mắt tràn đầy sự ngạc nhiên.
"Đây là căn tin, đồng thời cũng là nơi các sư huynh sư tỷ của mọi người tu luyện." Giang Mãn Y đi về phía trước.
Mọi người vội vàng đi theo.
Vừa bước vào trong nhà, họ đã ngửi thấy một mùi thơm ngào ngạt của đồ ăn.
"Thơm quá!" Hàng Nhược không kìm được thốt lên, đồng thời bụng cô ấy cũng kêu réo.
Giang Mãn Y dẫn họ đi vào, bên trong là một nơi giống như căn tin hiện đại, bày đầy bàn ghế.
Phía trước nhất là bốn quầy căn tin, phía sau quầy là bốn đầu bếp, họ đội mũ trắng và cầm thìa trong tay.
"Sau này mỗi ngày đến đây ăn cơm đúng giờ, đồng thời mỗi ngày mười người sẽ luân phiên đến đây phụ giúp." Giang Mãn Y nói.
"Còn việc sắp xếp thế nào thì mọi người tự mình xem xét."
Lần này sau khi Giang Mãn Y nói xong, không ai hỏi cô tại sao hoặc là tại sao họ đến đây học mà còn phải phụ giúp nữa.
Bởi vì họ có thể nhìn thấy những người đang đứng phía sau quầy căn tin chính là các sư huynh sư tỷ của họ.
Họ vừa mới ngồi xe do các sư huynh sư tỷ lái về đây. Không thể nào không nhận ra được.
Nếu việc nấu ăn là do các sư huynh sư tỷ làm thì việc họ phụ giúp cũng là điều đương nhiên.
Dù sao nhìn có vẻ ở đây chỉ có họ, không có người khác, chẳng lẽ lại để hiệu trưởng tự mình động tay phụ giúp sao.
Hơn nữa đã có thể tu chân rồi thì mọi thứ khác đều không còn quan trọng nữa.
"Họ là trù tu, cũng có thể gọi là thực tu." Giang Mãn Y tùy tiện tìm một cái ghế ngồi xuống: "Chờ sau khi Trúc Cơ, tôi sẽ chính thức dạy họ cách bước chân vào con đường thực tu này."
"Còn các em, sau khi Trúc Cơ cũng có thể tự mình lựa chọn."
"Được rồi, các em ăn cơm trước đi. Ăn xong thì cố gắng tu luyện, có gì không hiểu thì hỏi các sư huynh sư tỷ. Nếu họ cũng không hiểu thì đợi Khương Thật trở về hỏi anh ta hoặc là hỏi tôi."
"Tôi hy vọng các em có thể hiểu rõ các em đến đây học tu chân không phải do ai ép buộc cả cho nên có gì không hiểu thì cứ hỏi, không cần phải giả vờ hiểu biết."
Mọi người gật đầu.
Về chuyện này thì họ đương nhiên hiểu rõ, huống hồ chuyện tu chân này, họ còn mong được hỏi người khác mỗi ngày ấy chứ.
Nếu không, lỡ tẩu hỏa nhập ma thì sao.
"Hiệu trưởng, vậy chúng em Trúc Cơ rồi có thể tu luyện cái gì ạ?" Hàng Nhược mở miệng hỏi.
Giang Mãn Y chống tay lên cằm: "Kiếm tu, Đan tu, Dược tu, Phù tu, Trận tu, Yêu tu, Quỷ tu, Khí tu, Thể tu, Pháp sư, Phù thủy Hắc ám..."
"Tóm lại là rất nhiều, các em cứ cố gắng dẫn khí nhập thể trước đã."
Lời nói của cô khiến mọi người đều dâng trào cảm xúc, chỉ trừ mấy người nước ngoài dù đã được phiên dịch nhưng vẫn không hiểu, đang đứng một bên cố gắng hỏi những thứ này là gì.
"Được rồi, các em ăn cơm đi." Giang Mãn Y đứng dậy rời khỏi đó, nhường lại không gian cho họ.
Sau khi cô đi, mọi người mới cảm thấy bụng mình kêu réo.
Hàng Nhược đi đến quầy, nhìn cô gái trẻ trước mặt nói: "Sư tỷ."
Quản Ngọc nhìn cô ấy cười cười: "Sư muội tốt, em xem em muốn ăn gì."
"Dạ được, bảng giá ở đâu ạ?" Hàng Nhược nhìn xung quanh nhưng không thấy bảng giá.
Quản Ngọc: "Miễn phí, em muốn ăn gì thì cứ gọi thôi nhưng không được lãng phí."
Hàng Nhược vội vàng gật đầu, nhìn những món ăn ở quầy này. Cô ấy chỉ cảm thấy món nào cũng thơm lừng, khiến người ta thèm ăn.
Đợi đến khi mọi người đều ăn no, họ xoa bụng mới chợt nhận ra: "Chúng ta thật sự sắp tu tiên rồi sao!"
"Cảm giác thật huyền ảo, tôi đã đọc sách bao nhiêu năm nay, tiếp xúc đều là chủ nghĩa Mác, tin rằng trên thế giới này khoa học có thể giải thích tất cả, không có quỷ thần tồn tại, kết quả lại đi tu tiên."
"Tôi cũng vậy, cảm giác mình như đang nằm mơ vậy."
"Sư tỷ, chúng ta không cần đi học sao?" Hàng Nhược hỏi Quản Ngọc đang ăn cơm.
Vì hôm nay đến lượt Quản Ngọc và nhóm của cô ấy nấu ăn nên mấy người họ là người ăn sau cùng.
Quản Ngọc lắc đầu: "Không cần đâu, tự mình học là được rồi."
Hàng Nhược: !
Đúng là thả rông hoàn toàn mà!
"Sư tỷ, bây giờ chị đang ở cảnh giới nào vậy?"
Quản Ngọc có chút ngượng ngùng: "Chị mới nhập môn được mấy ngày thôi, còn chưa dẫn khí nhập thể nữa. Nếu em có vấn đề gì thì có thể đi hỏi Đại sư huynh hoặc hỏi chị Lan cũng được."
"Khoan đã, chị quên mất chị Lan đã ra ngoài rồi."
"Chị Lan?"
"Chị Lan là bạn thân của sư phụ, hình như tu vi cũng rất cao. Có điều dạo này hai người họ ra ngoài lịch luyện rồi."
Quản Ngọc vừa nói vừa hồi tưởng một lát: "Hình như là đi cùng với một tinh linh thì phải."
Raphael nhạy bén nắm bắt được hai chữ "tinh linh", cậu tò mò lại gần: "Tinh linh?"
"Đúng vậy." Quản Ngọc ăn một miếng cơm: "Tinh linh cũng là hàng xóm của chúng ta, sống ngay ở cổng lớn của sư phụ."
"Có điều bây giờ tu vi của chúng ta còn thấp nên không nhìn thấy nhưng nếu tinh linh chịu hiện hình thì chúng ta vẫn có thể nhìn thấy."
Raphael lập tức hỏi: "Tinh linh trông như thế nào?"
Cậu nói chuyện còn xen lẫn tiếng Anh, may mắn là Quản Ngọc có thể hiểu: "Tóc vàng, sau lưng có đôi cánh nhỏ, chúng còn không lớn bằng một bàn tay, rất đáng yêu."
"Hình như cũng có tinh linh tóc màu khác nữa, nghe nói còn có cả huyết tinh linh và phù thủy hắc ám."
Raphael: !
Thật sự có tinh linh trong truyền thuyết!
Đất nước Trung Hoa quả là một quốc gia huyền thoại, hóa ra phép thuật mà cậu hằng tìm kiếm nằm ở đây.
Vận may của cậu thật tốt, nếu cậu không đến Trung Hoa thì e rằng cả đời cũng không tìm thấy được.
