"Sao lại không được nói chứ, với lại họ còn không sợ, chúng ta sợ gì."

 

"Tôi thấy cậu em nói đúng, chúng ta không thể nói ra dù sao người nhà của chúng ta vẫn còn ở đó mà."

 

"Khoan đã, chúng ta kết bạn lập nhóm chat được không?" Tả Văn Ngạn rút điện thoại ra, liếc nhìn tài xế.

 

Trên chiếc xe buýt này chỉ có tài xế là người ngoài, có lẽ cũng không có người nào khác đến ngoại ô nên trên xe buýt trừ tài xế ra thì đều là người của họ.

 

Lúc này, tài xế không nhịn được mở miệng nói: "Con cái các vị bị bắt cóc à?"

 

Thẩm Vĩ nghi ngờ nói: "Hả?"

 

Tài xế thấy ông ta vẻ mặt mơ hồ mới biết mình đoán sai, ông ta lẩm bẩm: "Các vị nói chuyện này không thể tùy tiện nói, lại còn nói người nhà vẫn trong tay họ, tôi còn tưởng các vị bị bắt cóc chứ."

 

Mọi người: "..."

 

Không đến mức đó đâu.

 

"Không không không, chúng tôi đang thảo luận vấn đề học phí. Chú ơi, chú thấy năm mươi nghìn tệ một năm có đắt không?" Tả Văn Ngạn đưa câu chuyện cho tài xế.

 

Tài xế lập tức thao thao bất tuyệt, từ vấn đề học phí đắt hay không kéo sang tài nguyên giáo d.ụ.c rồi từ tài nguyên giáo d.ụ.c lại kéo sang một năm có thể kiếm được bao nhiêu tiền...

 

Còn Tả Văn Ngạn và những người khác cũng nhân cơ hội kết bạn và lập một nhóm chat.

 

Trong nhóm chat sôi nổi hẳn lên.

 

[Tả Văn Ngạn: Tôi không nói suông đâu, chuyện này thật sự không thể nói ra ngoài, nếu có thể nói ra thì chắc chắn nhà nước đã công bố từ lâu rồi, nhà nước chưa công bố mà chúng ta ở đây ba hoa chích chòe có thể gây rắc rối.]

 

[Tả Văn Ngạn: Hơn nữa người nhà chúng ta vẫn còn ở trường, còn chưa bắt đầu học nữa.]

 

[Thẩm Vĩ: Không thể nói ra, chuyện tốt thế này mà nói ra ngoài thì các vị cũng hiểu, đến lúc đó e rằng chúng ta còn bị những kẻ có tiền có thế ép buộc nghỉ học rồi thay thế bằng con cái họ cũng nên.]

 

[Thẩm Vĩ: Vả lại có thể mang lại rất nhiều rắc rối, trên đời này đã có người tu tiên thì nói không chừng cũng có yêu ma quỷ quái, hiệu trưởng đã xây trường ở một nơi hẻo lánh như vậy, hẳn là để không cho người khác tìm thấy.]

 

[Tả Văn Ngạn: Đúng vậy, vì thế mọi người tuyệt đối đừng nói lung tung ra ngoài, kẻo gây rắc rối cho trường học và người nhà của mình.]

 

[Có lý, có lý!]

 

[Tốt nhất là đừng nói ra, vạn nhất thật sự gây rắc rối cho bọn trẻ thì không hay chút nào.]

 

[Đúng, nếu người khác hỏi thì cứ nói là trường tư thục, nhận nền giáo d.ụ.c bình thường.]

 

[Khoan đã, chúng ta kéo những người vừa rồi vào nhóm luôn đi.]

 

Rất nhanh, họ đã đưa ra quyết định sẽ giấu kín chuyện tu tiên.

 

Thật ra đối với Giang Mãn Y mà nói cô cũng không sợ những người này nói ra ngoài, linh khí phục hồi rất nhanh, họ sớm muộn gì cũng sẽ biết thôi.

 

Hơn nữa, dù có người nói ra thì e rằng người khác cũng không tin.

 

Anan

"Chào mừng các bạn học sinh đến đây." Giang Mãn Y nhìn các thành viên đang đứng trên khoảng đất trống với vẻ vô cùng phấn khích, mở miệng nói.

 

"Đây là nhà của tôi." Cô chỉ vào căn nhà phía sau lưng.

 

Sau đó lại nhìn sang bên trái căn nhà: "Đây chính là nơi sau này mọi người sẽ ở."

 

Hàng Nhược chớp chớp mắt nhìn căn nhà hai tầng xinh đẹp, băng qua một vườn hoa, chỗ Giang Mãn Y chỉ trỏ lại trống không.

 

"Chẳng có gì cả?"

 

"Chẳng lẽ là áo choàng của Hoàng đế sao? Chỉ người có huệ căn mới nhìn thấy được?"

 

"Có cần dùng dụng cụ kiểm tra linh căn để kiểm tra chúng tôi không ạ, không biết tôi là linh căn gì."

 

"Sẽ không bắt chúng ta tự xây nhà đấy chứ? Có ai học kiến trúc không?"

 

Mọi người xôn xao bàn tán. 

Giang Mãn Y ho khan một tiếng: "Đây là kết giới, sau này mọi người cứ đi từ đây vào."

 

Cô đưa tay ra, mọi người chỉ thấy tay cô giống như bị nuốt chửng vậy.

 

"Ôi vãi!"

 

"Trường của chúng ta lợi hại đến vậy sao?"

 

"Trong đó sẽ không có hồng thủy mãnh thú chứ? Tôi hơi sợ."

 

"Sợ cái quái gì chứ."

 

Giang Mãn Y vừa nói xong thì cảm thấy bàn tay mình ở phía bên kia kết giới bị kéo nhẹ, sau đó Tiểu Thanh vui vẻ bơi ra: "Chị ơi! Chị về rồi!"

 

Còn Hàng Nhược và những người khác chỉ thấy một người phụ nữ xinh đẹp thân người đuôi rắn đột nhiên xuất hiện, mọi người đều giật mình.

 

"Xà yêu!"

 

"Ôi vãi... Tôi sợ rắn!"

 

"Đẹp quá, cứ như được dựng hình vậy, không biết lại tưởng là game thực tế ảo."

 

"Suỵt, xà yêu gì chứ, biết đâu là xà tiên thì sao?"

 

"Tôi nghe thấy con rắn này gọi hiệu trưởng là chị, chẳng lẽ hiệu trưởng cũng là rắn sao!"

 

"Bạch Tố Trinh?"

 

Giang Mãn Y: "..."

 

"Được rồi, các em theo cô vào đây."

 

Cô xoay người dẫn xà yêu vào lãnh địa bang phái, mọi người nhìn nhau.

 

"Chúng ta cũng đi theo vào sao?"

 

"Nhưng rốt cuộc bên trong là cái gì vậy?"

 

"Vạn nhất vào trong rồi bị g.i.ế.c thì sao?"

 

"Não cậu có hơi không thông minh phải không, cô ấy lợi hại như vậy muốn g.i.ế.c chúng ta thì cần gì phải lừa chúng ta vào? Với lại chúng ta đều đã nộp học phí rồi mà! Năm mươi nghìn tệ đó!"

 

Raphael nhìn cảnh tượng trước mắt thì chạy thẳng tới. Cậu bắt chước Giang Mãn Y đưa một tay ra dò xét, sau đó không chút do dự chui vào trong.

 

Haha! Thông minh như cậu mới xứng đáng tu tiên nhất chứ!

 

Andy thấy cậu đi vào, đồng t.ử co rút, sau đó cũng đi theo vào.

 

Hàng Nhược không chút do dự, chạy thẳng tới.

 

Những người khác thấy họ đều đã vào thì ào ào xông tới.

 

Raphael vừa bước vào chỉ cảm thấy mình như đi vào một tiên cảnh. Ở đây núi xanh nước biếc, mây mù lượn lờ, trên không trung thậm chí còn có vài con hạc trắng.

 

Trước mắt cậu là một quảng trường rộng lớn sừng sững trên đỉnh núi, còn từ đây nhìn sang các ngọn núi khác, có thể thấy trên các ngọn núi đó đều có đủ loại kiến trúc.

 

Cứ như thể nơi đây tự thành một thế giới vậy.

 

Giữa các đỉnh núi này còn nối liền những cây cầu dây xích, vài con hồ ly đang đùa nghịch trên cầu dây xích, "vụt" một cái từ chỗ này chui sang chỗ kia, dường như hoàn toàn không lo lắng sẽ rơi xuống.

 

Raphael quay đầu nhìn về phía trung tâm quảng trường, chính giữa là một tòa cung điện rộng lớn, cung điện tường đỏ ngói xanh, mái vàng cửa đỏ, trông vô cùng tráng lệ.

 

"Ôi mẹ ơi!" Raphael kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt.

 

Giờ phút này, những tiểu thuyết tu tiên mà cậu từng đọc trong đầu dần hiện rõ hình ảnh.

Quảng cáo
Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi - Chương 234 | Đọc truyện chữ