Lăng Thính Lan gật đầu bắt tay Cố Sách: "Chào cậu, chào cậu."

 

"Hai vị đại sư chắc chưa ăn cơm đúng không? Hay là chúng ta dùng bữa trước nhé." Cố Sách đã sắp xếp xong xuôi.

 

Mặc dù lần này đến không phải là đồ đệ của đại sư Giang nhưng chắc hẳn người có thể làm bạn của đại sư Giang thì cũng phải là đại sư rồi.

 

Anan

Giang Mãn Y gật đầu, ba người đi dùng bữa, dùng bữa xong thì Cố Sách dẫn họ đến nhà họ Cố.

 

Tiệc mừng thọ lần này được tổ chức tại nhà họ Cố. Giang Mãn Y vừa vào đã thấy nhà họ Cố giăng đèn kết hoa, đương nhiên cũng không đến mức khoa trương như vậy nhưng nhìn chung vẫn rất sang trọng và hân hoan.

 

“Đại sư, cô đến rồi!” Cố Hoa Vinh đã đợi sẵn ở trong, thấy Giang Mãn Y đến liền lập tức đứng dậy ra đón.

 

“Vị này là?”

 

Cố Sách giới thiệu: “Đây là bạn của đại sư, Lăng Thính Lan.”

 

Cố Hoa Vinh lập tức cười nói: “Đại sư Lăng!”

 

Lăng Thính Lan: …

 

Tuy được gọi là đại sư nhưng cô ấy hoàn toàn không có chút tự tin nào.

 

Cô ấy chỉ là một kẻ mê game chính hiệu, còn chưa từng hàng yêu diệt ma bao giờ.

 

“Nào nào nào, mời vào trong, chắc hẳn trên đường đi các vị cũng mệt rồi, vào nếm thử trà mới của tôi đi.” Cố Hoa Vinh chào đón họ đi vào trong.

 

Sau khi vào, cô được Cố Hoa Vinh dẫn đi uống trà nói chuyện.

 

Tiệc mừng thọ phải đến tối mới bắt đầu nên bây giờ chỉ có hai người họ đến sớm.

 

Giang Mãn Y và Cố Hoa Vinh trò chuyện một lúc thì thấy Quý Giản cũng đến, anh ấy vừa vào đã chào Cố Hoa Vinh: “Ông nội Cố!”

 

Cố Hoa Vinh thấy anh ấy đến thì lập tức cười nói: “Ứng Tinh đến rồi à, mau ngồi mau ngồi.”

 

Quý Giản cười tìm một chỗ ngồi xuống, sau đó nhìn Giang Mãn Y: “Đại sư!”

 

“Đây là Ứng Tinh, đại sư chắc cũng gặp rồi.” Cố Hoa Vinh uống một ngụm trà rồi tựa cả người vào ghế: “Nói đến đây, lão già này có thể sống đến giờ cũng là nhờ Ứng Tinh cháu đó.”

 

Nếu không phải Quý Giản giới thiệu Giang Mãn Y cho Cố Sách, e rằng Cố Hoa Vinh bây giờ vẫn đang ở Âm gian, không thể quay về được nữa.

 

“Đâu có đâu có, vẫn là nhờ đại sư ra tay, cháu cũng chỉ là may mắn quen được đại sư thôi ạ.” Quý Giản cười nói.

 

Anh ấy đến lần này cũng là đại diện cho nhà họ Sài, dù sao hai nhà vốn có mối quan hệ tốt nên anh ấy không đến thì không phải phép.

 

Mấy người trò chuyện một lúc, lại được Cố Hoa Vinh dẫn đi thăm thú khắp nơi, cuối cùng nghỉ ngơi ở tầng hai, đợi đến khi tiệc mừng thọ chính thức bắt đầu vào buổi tối thì mấy người mới xuống lầu.

 

Dưới lầu đã đông nghịt người, khi Giang Mãn Y và Lăng Thính Lan đi xuống thì có người biết cô là ai, có người thì không.

 

Những người biết cô đa phần là những người có mối quan hệ đặc biệt thân thiết với Cố Hoa Vinh, số không biết chiếm đa số.

 

Một vài người đã bắt đầu xì xào bàn tán.

 


“Hai người này là ai vậy? Sao lại đi cùng với Cố lão gia xuống?”

 

“Chẳng lẽ là… Con gái riêng?”

 

“Nhìn không giống lắm nhỉ, chẳng lẽ là tiểu thư của nhà nào đó muốn liên hôn với họ?”

 

“Cũng chưa từng thấy hai người này bao giờ.”

 

Cố Hoa Vinh khẽ ho một tiếng, đợi mọi người yên lặng rồi mới lên tiếng nói: “Cảm ơn mọi người đã nể mặt đến tham dự tiệc mừng thọ của lão già này, hy vọng hôm nay mọi người chơi vui vẻ.”

 

Ông vừa dứt lời, những người kia lập tức cười nói: “Đâu phải nể mặt, có thể đến tham dự tiệc mừng thọ của Cố lão gia là vinh hạnh của chúng tôi.”

 

Và một người phụ nữ trung niên mặc sườn xám lại đi tới vào lúc này, bà ta ăn mặc rất sang trọng nhưng không hề phô trương: “Đã lâu không gặp, bác trai.”

 

Cố Hoa Vinh cũng cười và cùng bà ta uống một ngụm trà, ông đã lớn tuổi không thể uống rượu được nữa.

 

“Haha, đã lâu không gặp, cháu lại càng ngày càng trẻ đẹp ra, gần đây bận gì vậy?”

 

“Gần đây vẫn bận việc công ty.” Kiều Bình cười nói, đợi nói xong mới nhìn về phía Giang Mãn Y: “Không biết hai vị này là?”

 

Câu hỏi của bà ta cũng là điều mà những người khác muốn hỏi, nhất thời ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía này.

 

Cố Hoa Vinh nhìn mọi người cười nói: “Đây là đại sư Giang, đây là đại sư Lăng.”

 

“Đừng thấy họ còn trẻ mà xem thường, tu vi của họ rất cao thâm.”

 

“Thì ra là đại sư Giang!” Kiều Bình khoa trương nói. Tuy bà ta hoàn toàn chưa từng nghe nói đến đại sư Giang nhưng đây là người do Cố Hoa Vinh giới thiệu, vậy thì chắc chắn là đại sư thật rồi.

 

Huống chi ông còn đặc biệt thêm một câu, chính là sợ những người khác thấy họ còn trẻ mà xem thường họ.

 

“Đây là Kiều Bình, người sáng lập thương hiệu Mỹ Họa.” Cố Hoa Vinh lại giới thiệu cho Giang Mãn Y: “Cũng là cháu gái của tôi.”

 

Nói là cháu gái, thực ra cũng chỉ là có mối quan hệ tốt với trưởng bối của Kiều Bình, chứ không phải cháu gái ruột.

 

Giang Mãn Y cười nói: “Tổng giám đốc Kiều, đã lâu không gặp.”

 

Trên thực tế cô cũng chưa từng nghe nói đến người này nhưng thương hiệu Mỹ Họa thì cô có nghe qua, thương hiệu mỹ phẩm nội địa nổi tiếng nhất, cũng là đắt nhất.

 

Cô hoàn toàn chưa từng mua mỹ phẩm của thương hiệu này vì không đủ tiền mua.

 

Kiều Bình cười nói: “Nói gì đến đã lâu không gặp, tôi cũng chỉ là tự mình khởi nghiệp thử thôi, còn đại sư tuổi trẻ tài cao đã có tu vi cao thâm như vậy, không biết đại sư giỏi về phương diện nào để chúng tôi còn lắng nghe, đến lúc đó còn tiện cầu xin đại sư giúp đỡ.”

 

Bà ta hỏi cũng là điều mà những người khác muốn hỏi, đã là đại sư được Cố Hoa Vinh giới thiệu, vậy thì chắc chắn là có bản lĩnh thật sự, chỉ là không biết vị đại sư này giỏi về cái gì.

 

Ví dụ như xem phong thủy, xem bói bát tự, cải mệnh tính vận gì đó.

 

Giang Mãn Y suy nghĩ một lát dưới ánh mắt tò mò của mọi người: “Bắt yêu ma, tìm linh hồn.”

 

Xem phong thủy xem bói bát tự gì đó, cô hoàn toàn không biết, tuy nói thứ này khá được ưa chuộng nhưng cô vẫn thích bắt quỷ hơn.

 

“Đúng là thế, đúng là thế.” Cố Hoa Vinh cười tủm tỉm nói: “Đại sư Giang rất am hiểu về yêu ma và linh hồn, chư vị nếu có nhu cầu hoàn toàn có thể tìm đại sư Giang.”

 

Quảng cáo
Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi - Chương 218 | Đọc truyện chữ