Kha Túy sung sướng bỏ phiếu cho thí sinh số 156. Cô ấy tắt điện thoại, mỉm cười chuẩn bị nghe kết quả vòng trong.

 

Lúc này cô ấy hoàn toàn không nhận ra tâm trạng vui vẻ của mình là do ảnh hưởng từ món ăn thứ ba.

 

[Chè Hạt Sen: Đây là một món ăn được chế biến với tâm trạng vô cùng vui vẻ. (Món ăn này có thể giúp người thưởng thức duy trì tâm trạng tốt trong một ngày.)]

 

Đây là món thứ ba của Giang Mãn Y.

 

Hàng Nhược lúc này đang nhìn Helena bên cạnh, Helena đang líu lo nói chuyện với tốc độ cực nhanh.

 

Dù Hàng Nhược không hoàn toàn hiểu hết nhưng từ biểu cảm của bà cũng có thể đoán được bà đang nói gì.

 

"Ôi chúa ơi! Sao trên đời lại có món ăn kỳ diệu đến vậy!"

 

"Trời ơi, tôi thật sự muốn cô ấy dạy tôi nấu ăn, không biết cô ấy có biết làm món tráng miệng không nhỉ."

 

"Món ăn khiến người ta vui vẻ, nếu ở nước Y thì chẳng phải sẽ được giới thượng lưu săn đón phát điên sao, làm sao ở Hoa Quốc một đầu bếp thần kỳ như vậy lại phải đi thi đấu!"

 

Helena nắm lấy tay nhân viên phục vụ nói: "Có thể cho tôi gặp vị đầu bếp này một lần không!"

 

Nhân viên phục vụ mỉm cười: "Sau khi cuộc thi kết thúc, quý khách có thể tự mình tìm đến thí sinh số 156."

 

"Bây giờ là lúc bình chọn, xin hỏi quý khách có muốn bình chọn cho thí sinh này không?"

 

Helena vội vàng bỏ phiếu: "Đương nhiên rồi! Đây là đầu bếp thần kỳ nhất mà tôi từng thấy!"

 

Các vị giám khảo liếc nhìn nhau rồi cũng đồng loạt chấm điểm cao.

 

Trương Vĩnh Xuân khẽ lắc đầu, cảm thán rằng mỗi lần ăn món ăn của thí sinh số 156 đều có trải nghiệm mới lạ, những món ăn này khi đưa vào miệng có thể khiến cảm xúc của con người được khuấy động theo.

 

Thật sự có thể nói là đã phát huy tài nấu nướng đến đỉnh cao.

 

Lúc này, vua bếp Trì Lâm Lãng lại nhíu mày nhìn thí sinh số 156, anh ta thực sự không thể hiểu nổi, rốt cuộc cô đã làm điều này bằng cách nào.

 

Rõ ràng trong suốt cuộc thi này anh ta vẫn luôn quan sát thí sinh này thao tác nhưng món ăn cô làm ra vẫn khiến họ kinh ngạc.

 

Lẽ nào đây chính là cách nấu ăn bằng cả trái tim?

 

"Vâng, bây giờ tôi xin công bố các thí sinh lọt vào vòng trong của vòng thi thứ ba cuộc thi vua đầu bếp là..." Người dẫn chương trình vẫn bước lên sân khấu để công bố.

 

Đương nhiên, Giang Mãn Y lại một lần nữa tiến vào vòng trong.

 

"Bây giờ xin mời các thí sinh nghỉ ngơi một lát, vào sáu giờ chiều nay chúng ta sẽ tiến hành vòng thi thứ tư. Vòng thi thứ tư sẽ loại bỏ chỉ còn lại mười thí sinh."

 

"Ngày mai sẽ là vòng chung kết tranh tài của mười thí sinh!"

 

Các đầu bếp trên sân khấu vẫn lao thẳng đến bàn bếp của Giang Mãn Y ngay sau khi người dẫn chương trình rời đi.

 

Quản Ngọc sau khi nếm thử một lúc, không kìm được mở lời: "Mặc dù có hơi mạo muội nhưng tôi vẫn muốn hỏi một chút, làm sao cô có thể làm ra món ăn như thế này?"

 

Có thể khuấy động cảm xúc của con người, khiến người ta không thể kìm lòng mà mơ mộng hay hồi tưởng về một điều gì đó.

 

Bản thân món ăn cũng vô cùng ngon, mỗi miếng ăn vào đều như đang trong mơ vậy.

 

Các thí sinh khác cũng đều nhìn về phía Giang Mãn Y, một số thí sinh đã bị loại cũng không kìm được dừng bước.

 

Giang Mãn Y có vẻ hơi khó xử: "Cái này... Nói thế nào đây nhỉ?"

 

"Có lẽ mọi người có thể thử gói cảm xúc vào món ăn."


Quản Ngọc nhíu mày, trầm tư: "Cảm ơn."

 

Những người khác cũng đều trầm tư suy nghĩ, sau đó đổ dồn vào bếp sau.

 

Họ thi vua đầu nếp ở đây, bếp sau được miễn phí cho họ sử dụng bao gồm cả việc luyện tập hàng ngày.

 

Giang Mãn Y cũng đang chuẩn bị tìm chỗ nghỉ ngơi một lát thì thấy một người phụ nữ nước ngoài với vẻ mặt kích động chạy tới: "Ngài đầu bếp kính mến!"

 

"Cô có thể dạy tôi nấu ăn không?"

 

Helena nhìn cô cầu khẩn, bà dùng tiếng Trung bập bẹ và chậm chạp nói: "Tôi biết người Trung Quốc các bạn có câu 'Dạy trò đói thầy'... Không đúng, là câu khác, 'Một ngày làm thầy, cả đời làm cha'."

 

"Nếu cô bằng lòng dạy tôi nấu ăn thì tôi nguyện làm cha của cô."

 

Giang Mãn Y: ?

 

"Là cô ấy làm bố của em." Cork vội vã chạy tới nghe thấy câu đó, ông đỡ trán vội vàng giải thích cho Helena biết bà đã nói sai ở đâu.

 

Helena nắm lấy tay Giang Mãn Y: "Tôi nguyện để cô làm bố của tôi."

 

Anan

Giang Mãn Y: ...

 

"Cái này thì không cần thiết đâu."

 

Cô còn chưa có sở thích làm bố người khác.

 

Helena nghe cô từ chối, vội vàng nói: "Cô có thể xem món tôi nấu trước, tôi biết làm đủ loại món tráng miệng."

 

Bà quay đầu nhìn quanh: "Ở đây có chỗ làm món tráng miệng không?"

 

Giang Mãn Y chỉ vào bếp sau, Helena lập tức kéo Giang Mãn Y đến đó: "Cô ơi, cô nghe tôi nói này, nếu cô dạy tôi nấu ăn thì tôi nhất định sẽ không phụ lòng dạy bảo của cô đâu."

 

Cork thấy bà nói chuyện lắp bắp thì vội vàng bổ sung: "Vợ tôi Helena rất say mê nấu ăn, món cô ấy thích làm nhất là món tráng miệng."

 

"Nhưng tôi nghĩ cô ấy đã bị các món ăn của Hoa Quốc chinh phục rồi."

 

Lena được Cork nắm tay, cũng vội vàng nói: "Mẹ cháu nấu ăn ngon lắm! Cháu thích nhất là ăn bánh kem nhỏ mẹ làm!"

 

Raphael tuy không hiểu tại sao mẹ mình lại muốn bái sư nhưng điều này không ảnh hưởng đến việc cậu tò mò nhìn ngó xung quanh.

 

Vừa rồi cậu xem tiểu thuyết đã hiểu ra đại lão ẩn mình.

 

Tức là có một số người tu chân sẽ ẩn mình trong thành phố náo nhiệt, giống như người bình thường vậy.

 

Nhưng Raphael tin chắc rằng mình nhất định có thể nhận ra ai là người tu chân.

 

Đến lúc đó cậu sẽ có thể học được thuật tu chân của Hoa Quốc!

 

Từ xa, mẹ con Hoắc Tiểu Sương và Hàng Nhược nhìn thấy đại sư bị đám người nước ngoài này lôi kéo vào bếp sau, họ cũng vội vàng đi theo.

 

"Xin lỗi, bếp sau chỉ dành cho thí sinh." Nhân viên phục vụ canh cửa bếp sau nhìn thấy một đám đông người thì vội vàng ngăn họ lại.

 

Giang Mãn Y nghe vậy thở phào nhẹ nhõm nhưng Helena lại có vẻ hơi buồn.

 

Bà dùng đôi mắt xanh to tròn nhìn Giang Mãn Y: "Cô thật sự không thể nhận tôi làm đồ đệ sao?"

 

"Sau này chúng tôi có thể sống ở Hoa Quốc, tin tôi đi, cô dạy tôi nhất định sẽ không đói thầy đâu."

 

Quảng cáo
Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi - Chương 203 | Đọc truyện chữ