Chương 1209

Cô ta hoảng sợ đứng dậy nhìn vào khung cảnh mờ mịt xung quanh, cô ta run lên vì sợ hãi, ngay cả nói chuyện cũng lắp ba, lắp bắp.

“Các người là ai? Rốt cuộc các người muốn làm cái gì?”

Cô còn hỏi?”

Đột nhiên một giọng nói lạnh như băng từ trong bóng tôi vang lên.

Tô Bích Xuân nhìn lại và thấy một người đàn ông cao lớn từ trong bóng tối bước ra.

Anh ta chậm rãi bước ra với vẻ mặt âmu.

Nhìn thân hình người đàn ông tràn đầy sự tức giận không thể kiềm chế, nhìn sơ qua có cảm giác như nghẹt thở. “Lệ...Lệ Hữu Tuấn...”

Đó là Lệ Hữu Tuấn.

Đây là người đàn ông mà cô ta từng mơ tưởng đến.

Khi lần đầu tiên nhìn thấy anh ta, cô †a thậm chí còn tưởng tượng rằng mình có thể thay thế Tô Kim Thư mà đứng cùng với người đàn ông này.

Lúc này, Lệ Hữu Tuấn đút một tay vào túi, khuôn mặt u ám. Anh lạnh lùng nhìn chăm chằm Tô Bích Xuân giống như là đang nhìn một con kiến.

"Người ở đâu?”

Mặc dù đã qua nhiều năm như vậy nhưng thời điểm gặp lại Lệ Hữu Tuấn, Tô Bích Xuân vẫn cảm thấy tim đập nhanh hơn.

Phải biết rằng trong mắt cô ta người đàn ông này hấp dẫn như thế nào. 

Bất kể anh ở đâu, cho dù biểu hiện của anh ta có kinh khủng đến đâu, nó vân luôn mang một sức hút chết người.

Nhưng Tô Bích Xuân biết đây không phải là thời điểm để cho cô ta sỉ mê anh.

Lúc ở trên xe, cô ta đã đoán ra được là Lệ Hữu Tuấn sai người tới bắt cô ta.

Nếu ánh mắt có thể giết người, Tô Bích Xuân lúc này đáng lẽ phải chết hàng trăm lần.

Ánh mắt của Lệ Hữu Tuấn quá lạnh lùng, ngay cả một người phụ nữ lăn lộn trong xã hội như Tô Bích Xuân cũng cảm thấy hoảng sợ khi nhìn anh, cô ta nhịn không được cảm thấy vô cùng bất an.

“Tôi không bao giờ đánh phụ nữ, đừng ép tôi ngoại lệ.”

Thời điểm Lệ Hữu Tuấn bắt đầu nói, giọng điệu của anh đã trở nên cực kỳ mất kiên nhân.

- Chương 1209 | Đọc truyện tranh