Chương 1202

Mà tên của cô ấy cũng giống như tính cách cùng cách hành xử của cô ấy, rất lộ liêu mà chắc chắn!

Trầm Kiều Linh đi một đôi già †in toát ra từ trên người, cô ấy bước từng bước đến gần phía. chủ tịch.

Cô nhẹ nhàng vuốt mái tóc thẳng, mượt, nhìn vô cùng yểu điệu, cuốn hút, ánh mắt nhìn thẳng về phía người đàn ông trước mặt: "Quý này, bộ phận sáng tạo của chúng tôi đã lập được công...”

Trâm Kiều Linh còn chưa nói xong, trong phòng hội nghị đột nhiên vang lên tiếng chuông êm ái, dễ nghe, tiếng chuông đánh gấy những lời cô ấy định nói, cũng khiến suy nghĩ của cô ấy dừng lại vì gián đoạn.

Cô ấy tức giận nhíu mày, ánh mắt hướng về phía những người đang có mặt ở đây.

Những quản lý cấp cao nghe thấy tiếng chuông, sắc mặt lập tức tái mét, ai cũng quay sang nhìn nhau, có một loại cảm giác giống như tận thế sắp đến.

Ở đây ai cũng biết Lệ Hữu Tuấn là một người rất quy củ, đặc biệt là cuộc họp tổng kết quý quan trọng như hôm nay, tuyệt đối không được phép để tiếng chuông điện thoại làm hỏng bầu không khí hội nghị.

Đám người nhìn bốn phía xung quanh để xem xem rốt cuộc người nào không may mắn nào chuẩn bị cuốn gói rời khỏi công ty.

Nhưng ngay sau đó mọi người phát hiện ra một chuyện vô cùng kỳ lạ.

Tiếng chuông điện thoại phát ra từ trên người đại Boss. Quả nhiên là vậy, vào thời điểm tất cả ánh mắt của những người có mặt đổ dồn về phía Lệ Hữu Tuấn, phát hiện anh bình tĩnh lấy điện thoại di động trong túi áo ra.

"Đinh linh linh, đỉnh linh linh, đỉnh linh linh...”

Bởi vì động tác của anh, tiếng chuông điện thoại càng kêu rõ, vang dộ khắp phòng hội nghị.

Tất cả mọi người cảm thấy kinh ngạc, hận không thể đào. tròng mắt của chính mình ra.

Cái quỷ gì vậy?

Điện thoại di động của đại Boss kêu?

Điều này sao có thể chứ?

Nhất định là bọn họ đã nghe lầm!

Boss máu lạnh của bọn họ lại có một mặt dịu dàng như vậy. sao?

Mà đầu dây điện thoại bên kia, Tô Kim Thư luôn dặn bản thân đừng lo lắng, nhất định phải bình tĩnh, nhưng không biết vì điêu gì, vừa nghe thấy giọng nói trầm ấm cùng dịu dàng của Lệ Hữu Tuấn, mọi phòng tuyến của cô trong nháy 

mắt đều bị sụp đổ.

Thời điểm mở miệng, giọng của cô không tự giác mà mang theo cả tiếng khóc nức nở: "Chồng à, không thấy Tử Việt... Giọng nói của Lệ Hữu Tuấn lạnh lẽo như đến từ địa ngục: "Em nói cái gì? "Hôm nay, vào lúc Lâm Mộc đến nhà trẻ để đón thằng bé nhưng không thấy nó đâu, vừa nấy về nhà cũng không thấy nó có ở nhà”

- Chương 1202 | Đọc truyện tranh