Chương 292: Đài Truyên Hình Phỏng Vấn
Lục Hàn Đình luôn biết rằng cô thông minh, thanh khiết thông minh, khi anh tức giận, cô sẽ không làm mâu thuẫn thêm gay gắt mà sẽ tìm mọi cách để làm cho anh vui, chờ anh thực sự vui vẻ, cô sẽ cùng anh nói chuyện tâm tình, trước đó còn dự phòng, phục vụ chăm sóc anh từng tí.
Lục Hàn Đình không biết tại sao anh lại thua trên người cô gái này, cô bảo gì anh đều nghe nấy.
Anh cúi đầu hôn mạnh lên cần cổ thiên nga của cô.
Rất nhanh liền có một dấu hôn đậm trên cổ cô.
“Lục tiên sinh, anh làm gì thế, sao anh lại hôn ở nơi rõ ràng như vậy, ngày mai sao em ra ngoài gặp người được đây?” Hạ Tịch Quán xấu hồ trừng mắt nhìn anh.
Lục Hàn Đình nắm bàn tay nhỏ bé mềm mại của cô, năm ngón tay thon dài của anh đan vào đầu ngón tay mảnh khảnh của cô, cùng cô siết chặt mười ngón tay, nghiêm túc nói: “Ngày mai Hạ Nghiên Nghiên sẽ chờ xem kịch vui của em, em dùng nụ hôn này vả mạnh lên mặt cô ta.” “Em thấy anh không phải cho Hạ Nghiên Nghiên xem mà là để Lục Tử Tiễn nhìn chứ gì. Lục tiên sinh, anh xấu xa thật đấy!” Lục Hàn Đình cau mày: “Anh xấu xa chỗ nào? Sao lại mắng anh hả, Lục phu nhân? Đêm nay, tốt nhất em nên nói cho anh biết anh xấu ở đâu, bằng không…” “AI” Hạ Tịch Quán khẽ hô lên, ngay sau đó vang lên tiếng cười khanh khách như chuông bạc của cô.
Nghiên Nghiên của tôi chỉ là một cô gái thiên tài, một học sinh đạt thành tích cao của Thánh Lê viện, và là người đầu tiên dùng Kim Vàng châm huyệt, cầu tha mạng!” Mọi người đều cười nhạo Lục phu nhân – Hạ Tịch Quán.
“Quán Quán, tớ vẫn không thể tưởng tượng được, làm cách nào mà Hạ Nghiên Nghiên có thể dùng Kim Vàng châm huyệt chứ? Cô ta thật sự đã cứu được Từ lão phu nhân?” Song Song vẫn không muốn tin.
Hạ Tịch Quán muốn nói chuyện, nhưng đột nhiên hai bóng dáng quen thuộc xuất hiện trong tầm mắt cô, hóa ra là… Hạ Chắn Quốc và Lý Ngọc Lan.
Lý Ngọc Lan hôm nay trưng diện rất kỹ, sắc mặt hồng hào, bà ta không khỏi nóng lòng bước vào: “Quán Quán, hôm nay tôi và bố cô đến viện nghiên cứu có phải cô rất ngạc nhiên hay không? Dù sao viện nghiên cứu là thánh địa y học, người không có bổn phận không thể vào. Nhưng chủ nhiệm Chu lần đầu tiên vì Nghiên Nghiên nhà tôi mà phá lệ. Lát nữa các phóng viên của đài truyền hình cũng sẽ phỏng vấn tôi và bô cô, phỏng vấn chúng tôi làm thế nào nuôi dưỡng được một thiên tài y học như Nghiên Nghiên.” Khuôn mặt Hạ Chấn Quốc rạng rỡ, quét sạch khói mù trước đó: “Quán Quán, con là em gái của Nghiên Nghiên, lát nữa con cũng sẽ được phỏng vấn như chúng ta thôi.”