Chương 266: Bác Nói Ai, Hạ Tịch Quán?
Hạ Tịch Quán mỉm cười: “Hiệu trưởng, con rất thích chiếc váy dài này, cảm ơn cô ạ.” “Con thích thì tốt rồi, Tịch Quán, đi thôi, cô dẫn con đi gặp làm quen vài người.” Lục Nhân Nhân nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Hạ Tịch Quán đi vào.
Hạ Nghiên Nghiên ngây người, hoàn toàn không nói nên lời, đây là vị hiệu trưởng ưu nhã giàu kinh nghiệm cao cao tại thượng mà cô ta biết sao? Chiếc váy dài của Hạ Tịch Quán lại là do hiệu trưởng đưa cho, hiệu trưởng vô cùng thờ ơ với cô ta, nhưng bà ấy đưa chiếc váy dài cho Hạ Tịch Quán, thái độ khác một trời một vực.
Hạ Nghiên Nghiên vừa rồi còn vô cùng đắc ý, hiện tại chỉ cảm thấy một chậu nước lạnh dội xuống.
Lúc này, Lục Nhân Nhân đột nhiên dừng lại nhìn cô ta một cái: “Quán Quán, đây là chị con?” Hạ Tịch Quán: “Không phải chị ruột.” “Cô nói mà, sao có thể có khoảng cách lớn như vậy giữa hai chị em được chứ.” Lục Nhân Nhân đưa Hạ Tịch Quán vào.
Bản thân giáo sư Tiền cũng bị sốc, suy nghĩ một chút rồi nói: “Hiệu trưởng từng nói lần này bà ấy đến Hải Thành là vì một cô gái, chẳng lẽ… cô gái này là Hạ Tịch Quán?” Hạ Nghiên Nghiên hít một hơi lạnh, hiệu trưởng đến vì Hạ Tịch Quán? Hạ Nghiên Nghiên có một linh cảm rất xấu, cô ta cảm thấy Hạ Tịch Quán dường như ẩn giấu một bí mật nào đó Trong sảnh tiệc, Lục Nhân Nhân đưa Hạ Tịch Quán đi gặp một nhóm người, sau đó mỉm cười: “Tịch Quán, thật ra rối nay cô còn có một người rất quan trọng muốn đề con gặp một lần.” “Hiệu trưởng, ai vậy ạ?” Hạ Tịch Quán hỏi.
Lục Cần Niên thần bí nói: “Tạm thời giữ bí mật trước, ơ, người đó vẫn chưa đến, Tịch Quán, con đợi lát nhé, cô đi gọi điện thoại thúc một chút.” Lục Nhân Nhân nhìn xung quanh cũng không thấy bóng dáng Lục Tử Tiễn đâu, Lục Tử Tiễn rất không hứng thú đến buổi xem mắt với cô gái thiên tài nên tối nay anh không xuất hiện.
Lục Nhân Nhân đi đến bên cạnh, nhanh chóng lấy điện thoại di động ra, bám số của Lục Tử Tiễn.
Di động du dương vang lên một lần rồi được nhắc máy, giọng nói trong trẻo lạnh lùng của Lục Tử Tiễn truyền đến: “Bác à, tối nay cháu không đi đâu.” Lục Nhân Nhân hừ một tiếng: “Cháu cũng thẳng thắn đấy, nói không đến là không đến luôn nhỉ, Lục Tử Tiễn, cô gái thiên tài đó đã đến rồi. Mau tới đây ngay!” “Bác à, cháu không muốn đi.” “Lục Tử Tiễn, bác biết ánh mắt cháu rất cao, không liếc mắt đến máy cô gái bình thường, nhưng cô gái này thật sự khác biệt, cháu đến xem sẽ biết, Tịch Quán rất xuất sắc, cô dám cá đây là loại cô gái gu cháu đấy.” Lục Nhân Nhân còn chưa nói xong, đã bị Lục Tử Tiễn cắt ngang: “Bác, bác nói ai vậy, Hạ Tịch Quán?”