Cưng Chiều Tận Tim

Chương 12: Người hâm mộ số một

Trở lại phim trường

Chấn thương của Trương Tâm Vũ đã lành, cô quay trở lại phim trường. Chỉ mới mấy ngày không gặp, cô lại cảm thấy mọi thứ nơi đây trở nên xa lạ.

Chu Ngôn Sinh đang chỉ đạo tại phim trường, trợ lý đạo diễn mới đem một bản kịch bản đặt vào tay Trương Tâm Vũ, cung kính nói:

"Chị à, đây là kịch bản của chị. Sắp quay rồi, chị tranh thủ xem qua nhé."

"Được." Trương Tâm Vũ nhận lấy.

Cố Đình thấy cô trở lại liền bước đến hỏi han:

Quất Tử

"Khỏi hẳn rồi à?"

Trương Tâm Vũ gật đầu: "Ừm, cảm ơn chị Cố đã quan tâm em."

Cố Đình đưa cho cô một túi giữ ấm tay: "Không ngờ em mới rời đi vài hôm mà đã xảy ra bao chuyện."

Trương Tâm Vũ: "Em cũng không ngờ."

Cố Đình: "Sắp quay rồi, cố lên nhé!"

Trương Tâm Vũ gật đầu: "Vâng."

Khi cô đang đọc kịch bản thì một người bước tới.

"Chị Tâm Vũ."

Nghe thấy tiếng gọi, cô ngẩng đầu thì bất ngờ nhận ra là Liên Kỳ:

"Sao em lại ở đây?"

Liên Kỳ cười đáp: "Do lần trước lên tiếng giúp chị trên mạng nên nhiều người nhận ra em. Đạo diễn Chu thấy em ổn liền cho người liên hệ mời em tới đóng phim. Tuy chỉ là vai nhỏ, nhưng em rất biết ơn rồi."

Trương Tâm Vũ mừng cho cô: "Vậy thì tốt quá rồi. Chị thật sự vui thay em."

"Thật ra phải cảm ơn chị. Không có chị thì em chẳng có cơ hội này."

Trương Tâm Vũ cười: "Phải cảm ơn em mới đúng, vì em đã đứng ra nói giúp chị khi cần thiết."

Liên Kỳ: "Cũng là nhờ hôm đó chị bênh vực em trước mặt trợ lý đạo diễn. Nhờ vậy em học được rất nhiều."

Trương Tâm Vũ: "Vậy thì khỏi khách sáo. Lát nữa quay nhớ cố gắng nhé!"

"Vâng! Cảm ơn chị!" Liên Kỳ cười rạng rỡ.

Buổi quay diễn ra thuận lợi, chỉ vài tháng sau là đóng máy. Trong tiệc mừng đóng máy, Trương Tâm Vũ lại bất ngờ gặp Cố Đình Thâm.

"Sao đi đâu cũng gặp anh vậy?" Giọng cô có vẻ không vui, nhưng Cố Đình Thâm đã quen với điều đó.

Anh nhếch môi cười: "Tôi cũng định nói câu đó. Ai mà lắm mặt đến mức ở đâu cũng gặp thế?"

Trương Tâm Vũ nghiến răng: "Anh...!"

Cô cúi đầu cầm ly champagne, bất chợt phát hiện khuy măng-sét trên tay áo anh, chính là mẫu cô từng mua tặng "Hắc Vũ" làm quà hồi đáp, với viên lam bảo thạch lấp lánh, thuộc bộ sưu tập giới hạn mùa đông của một thương hiệu nổi tiếng.

"Khuy măng-sét này đẹp thật, mắt nhìn cũng không tệ."

Cố Đình Thâm mỉm cười: "Cảm ơn, hiếm khi nghe em nói lời hay. Hay là nói thêm lần nữa?"

Trương Tâm Vũ: "Giới hạn rồi, không có cửa!"

Lúc đó, Cố Đình cầm ly rượu đến chào hỏi:

"Chào tổng giám đốc Cố."

Cố Đình Thâm nhớ rõ mọi người, liền gật đầu đáp: "Chào cô, cô là Cố Đình đúng không?"

Cố Đình ngạc nhiên, nhưng cũng vui mừng: "Vâng, ngài còn nhớ tôi sao?"

Cố Đình Thâm gật nhẹ: "Có xem phim cô đóng, diễn xuất rất tốt."

Cố Đình ánh mắt sáng lên: "Cảm ơn tổng giám đốc đã khen ngợi."

Trương Tâm Vũ đứng cạnh nhìn họ trò chuyện, tức tối chẳng nói nên lời.

Hừ, anh ta có thể nói chuyện nhẹ nhàng t.ử tế như vậy sao? Thấy gái xinh là vui như mở cờ. Đàn ông đúng là lũ sở khanh! [Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ngay lúc đó, Hứa Thiệu Kỳ xuất hiện.

"Chị Tâm Vũ!" anh ta vui vẻ chào.

Trương Tâm Vũ quay lại nhìn, thấy Hứa Thiệu Kỳ ăn mặc bảnh bao bước đến. Cố Đình Thâm liếc anh từ trên xuống dưới, ánh mắt lạnh nhạt.

"Cậu cũng tới à?"

"Vâng, chị Tâm Vũ hôm nay đẹp quá, đẹp đến mức hồn em muốn bay theo luôn!"

Trương Tâm Vũ bật cười: "Cái miệng dẻo thật!"

Cố Đình Thâm nghe vậy cảm thấy nổi da gà, lại bất giác liếc cô vài lần.

Hôm nay cô mặc đầm đen ôm sát, đính pha lê lấp lánh dưới ánh đèn. Vốn dĩ cô đã xinh, giờ trang điểm kỹ lưỡng lại càng sắc sảo cuốn hút.

Không lạ khi giới giải trí đồn rằng: "Đừng đi t.h.ả.m đỏ chung với Trương Tâm Vũ, vì chỉ cần cô ấy xuất hiện thì dù bạn có lộng lẫy đến đâu cũng bị dìm."

Nhìn thấy cô và Hứa Thiệu Kỳ trò chuyện vui vẻ, Cố Đình Thâm không hiểu sao lại thấy bực bội.

Bữa tiệc khiến anh chẳng còn hứng thú. Chu Ngôn Sinh bước đến bắt chuyện:

"Tổng giám đốc Cố, cảm ơn anh đã tới tham dự!"

"Vất vả rồi."

"Không dám!"

"Phim dự kiến bao giờ lên sóng?"

"Ít nhất phải nửa năm nữa, hậu kỳ khá mất thời gian."

"Vậy có gì cần giúp cứ tìm tôi."

"Thật sự cảm ơn tổng giám đốc!"

Cố Đình Thâm gật đầu rồi nói: "Không còn việc gì nữa, tôi xin phép về trước."

"Chào anh!"

Anh rời khỏi hội trường. Trương Tâm Vũ tức giận: "Thật quá đáng, đi cũng không thèm chào mình một câu."

Hứa Thiệu Kỳ tò mò: "Chị với tổng giám đốc Cố thân lắm hả?"

"Không thân! Một chút cũng không! Không quen biết gì hết!"

Cố Đình ở bên cạnh khẽ cười, nhìn bóng lưng anh mà có chút mơ mộng.

Bộ phim truyền hình do đạo diễn Trương quay chính thức lên sóng thuộc thể loại tình cảm đô thị hiện đại. Vừa phát sóng đã nhận được nhiều sự chú ý, chủ yếu là do Cố Đình diễn quá xuất sắc.

Trong khi đó, Trương Tâm Vũ – người từng bị chê bai, lần này không những không bị chỉ trích mà còn được khen là tiến bộ vượt bậc.

Cô chỉ cười, bản thân mình thế nào cô rõ nhất, không cần tâng bốc.

Trên sofa, Thẩm Dịch khen cô liên tục:

"Tâm Vũ à! Lần này tiến bộ nhiều thật, làm chị bất ngờ lắm. Cố gắng duy trì phong độ này nhé!"

"Cảm ơn chị đã khen!"

Thẩm Dịch khoát tay: "Thôi khỏi khách sáo. Em muốn phần thưởng gì?"

"Em muốn có một quảng cáo ngoài trời của thương hiệu lớn!"

Thẩm Dịch suy nghĩ rồi gật đầu: "Được, để chị bàn bạc rồi báo lại em."

Trương Tâm Vũ cười tươi rói: "Cảm ơn chị!"

Thẩm Dịch từng là diễn viên nổi tiếng, đoạt vô số giải thưởng. Sau nhiều năm đóng phim, cô rút khỏi màn ảnh và thành lập công ty "Tinh Dực". Trương Tâm Vũ là nghệ sĩ đầu tiên cô ký kết. Thẩm Dịch yêu thích tính cách của cô, từng nói cô rất giống mình khi còn trẻ.

Trương Tâm Vũ hiểu, nếu muốn đứng vững trong giới giải trí này, cần phải dùng thực lực để chứng minh. Cô không muốn dựa vào chiêu trò, mà muốn trở thành một diễn viên như Thẩm Dịch.

"Chị Thẩm, em muốn trở thành một người như chị."

Thẩm Dịch khẽ cười: "Vậy thì hãy cố gắng. Chỉ cần cố gắng, mọi thứ đều có thể đạt được."

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Cưng Chiều Tận Tim - Chương 12 | Đọc truyện chữ