Thành Vương phủ, Thính Phong Các.

Trong phòng huân hương lượn lờ, dù là loại trầm thủy hương thượng hạng cũng không áp chế nổi bầu không khí trầm muộn ứ đọng ấy. Ánh nắng ngoài cửa sổ đương lúc rực rỡ, len qua khung cửa chạm trổ chiếu vào, nhưng chẳng thể xua đi vẻ âm u bao trùm khắp căn phòng.

Thành Vương thế tử Lý Thừa Ngọc như kiến bò trên chảo nóng, đi tới đi lui trên tấm thảm nhung dày trong hoa sảnh, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, bên thái dương rịn ra những giọt mồ hôi lạnh li ti, làm ướt mấy lọn tóc mai.

Hắn ta dừng bước lần thứ không biết bao nhiêu, quay sang phía Lý Trọng Tân đang ung dung ngồi trên vị chủ tọa nhấp trà, giọng nói mang theo tiếng khóc và sự run rẩy không thể kiềm chế: “Thái tử điện hạ! Ngài nhất định phải cứu thần! Cứu lấy Thành Vương phủ! Tứ ca… Lý Trọng Tiêu y nhất định là hận thù thần thấu xương! Cho nên y không tiếc tự bôi nhọ bản thân cũng phải kéo thần xuống nước. Miếng ngọc bội kia là do thần nhất thời sơ suất, nhưng thần luôn một lòng trung thành, vì muốn tận trung với Hoàng thượng, thần…”

Lý Trọng Tân đặt chén trà thanh ngọc xuống, phát ra một tiếng “cạch” thanh thúy. Gương mặt hắn ta vẫn treo nụ cười ôn hòa như thường lệ, giơ tay ra hiệu một cách hờ hững, giọng nói ấm áp nhưng chẳng chút nhiệt độ: “Thừa Ngọc biểu đệ, chớ nên nóng nảy. Phụ hoàng thánh minh sáng suốt, chưa từng quên tấm lòng son của biểu đệ, nếu không hôm nay cũng chẳng mệnh cho cô và Liễu thị lang đến Thành Vương phủ bầu bạn, đệ cứ an tâm đợi chờ là được.”

Lý Thừa Ngọc trông chẳng vì thế mà nhẹ lòng hơn, nhưng vẫn gượng gạo nặn ra một nụ cười, khom người thấp hơn nữa: “Thần đệ… hết thảy trông cậy vào điện hạ chu toàn.”

Giữa những hàng hiên và cột trụ của Thính Phong Các, hơn mười tên Cấm Vệ Quân mặc giáp mềm màu đỏ đứng sừng sững như những bóng ma. Bọn họ nín thở ngưng thần, duy trì khoảng cách cảnh giới vài bước chân, lặng lẽ như những hoa văn chạm trổ trên rường cột trong điện, nhưng lại dùng tư thế trang nghiêm nhất để vây quanh ba vị tôn quý trong điện.

Lý Thừa Ngọc thầm cầu nguyện trong lòng, hy vọng Thái tử và đám Cấm Vệ Quân này thực sự đến để bảo hộ hắn ta. Dù cho họ đã khống chế mọi yếu điểm của Thính Phong Các, dù cho họ đã cách ly hắn ta khỏi đám thị tùng thân cận, thậm chí ngăn cản cả phụ vương hắn ta ở bên ngoài…

Hoặc giả chỉ là vì sự tình khẩn cấp, không thể không chu toàn như thế? Hay là đợi đến khi tội danh của Lý Trọng Tiêu được ngồi xuôi, Thái tử còn có việc trọng đại khác giao phó? Phải rồi, nhất định là như thế, đúng không?

Nhìn Lý Trọng Tân vẫn ôn văn hòa nhã như xưa, Lý Thừa Ngọc lại chẳng tài nào kiểm soát được sự run rẩy sợ hãi của mình, đành lén chuyển ánh mắt sang phía bên kia.

Liễu Du ngồi ngay dưới vị trí của Lý Trọng Tân, dáng người thẳng tắp như trúc xanh, mặc một bộ thường phục màu nguyệt bạch thanh nhã, càng tôn lên khí chất thanh lãnh, chỉ là giữa chân mày phảng phất một tầng u uất khó tan.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút trong làn khói hương nghi ngút và sự chờ đợi chết chóc, mỗi khắc đều trở nên dài đằng đẵng.

Đột nhiên, một loạt tiếng bước chân dồn dập nhưng được cố ý nén nhẹ truyền từ xa đến gần, rồi dừng lại ngoài cửa. Một thái giám trẻ tuổi mặc y phục nội thị trong cung, hơi thở hổn hển được dẫn vào, trên mặt gã mang theo mồ hôi sau một quãng đường dài bôn ba và một vẻ kinh hoàng quái dị khó tả.

Lý Trọng Tân lập tức ngồi thẳng dậy, hỏi: “Thế nào? Trên triều đình, Tứ hoàng tử đã nhận tội chưa? Y đã lôi kéo những ai?” Hắn ta cố ý nhấn mạnh hai chữ “lôi kéo”, ánh mắt rực cháy nhìn chằm chằm người vừa tới.

Lý Thừa Ngọc lại càng như bị kim châm, nhảy dựng lên, lao đến trước mặt thái giám kia, giọng nói lạc hẳn đi: “Mau nói! Y có nhắc đến ta nữa không! Hoàng thượng đã định tội y chưa?”

Tên thái giám “bùm” một tiếng quỳ sụp xuống đất, đầu cúi rất thấp, giọng nói đứt quãng nhưng báo lại vô cùng rõ ràng: “Khởi bẩm Thái tử điện hạ, Thế tử gia, Liễu đại nhân, trên triều đình, Tứ điện hạ… y đã phản cung ngay tại chỗ rồi ạ!”

“Phản cung?” Lý Trọng Tân nhíu mày: “Nói rõ xem.”

Thái giám nuốt nước bọt, tiếp tục nói: “Tứ điện hạ nói, ngày ấy dẫn binh vào cung, đều là do Thế tử gia đi báo tin! Nói Thế tử gia lừa dối rằng Thái tử điện hạ bức cung, dụ y dẫn binh vào cung cần vương, nói đây đều là âm mưu của Thành Vương phủ.”

“Nói láo! Ngậm máu phun người! Y nói bậy bạ!!” Lý Thừa Ngọc như con mèo bị giẫm phải đuôi, gào thét mất kiểm soát, hắn ta mạnh bạo nhìn về phía Lý Trọng Tân, nước mắt nước mũi giàn dụa, “Thái tử điện hạ! Ngài nghe thấy rồi đó! Y cắn ngược lại thần! Y muốn dồn thần vào chỗ chết! Ngài phải làm chủ cho thần! Làm chủ cho Thành Vương phủ!”

Sắc mặt Lý Trọng Tân cũng trầm xuống, nhưng hắn ta không rảnh để an ủi Lý Thừa Ngọc, chỉ truy vấn tên thái giám: “Phụ hoàng nói thế nào? Bản nhận tội y tự tay viết bằng mực đen giấy trắng trong ngục tối, còn Tôn Phúc đâu? Cẩm Y Vệ đâu? Cứ để mặc y đổi trắng thay đen sao?”

Đầu tên thái giám càng thấp hơn, thuật lại một loạt hành động của Lý Trọng Tiêu trên triều đình, từ việc lôi kéo Tôn Phúc đến kể lể chiến công, tiếp đó cảm thán bản thân “bất hiếu” khiến Hoàng đế lo âu và cuối cùng là yêu cầu chấn động thiên hạ “chọn một hiền lang để gả cho”…

Lý Thừa Ngọc đang khào thét bỗng nghẹn lại, bị tức đến hít ngược một hơi lạnh, hồi lâu sau mới hồi lại được, sắc mặt từ trắng chuyển sang xanh. Liễu Du lại càng lỡ tay làm đổ chén trà bên cạnh, tiếng vỡ thanh thúy khiến căn phòng rơi vào tĩnh lặng trong chốc lát.

“… Bệ hạ phi thường tức giận, mắng nhiếc tứ điện hạ điên loạn mất trí, dâm loạn triều cương, đã hạ lệnh áp giải y về ngục tối canh giữ nghiêm ngặt. Bệ hạ còn nói…” Thái giám ngập ngừng, ánh mắt lướt nhanh qua Lý Thừa Ngọc đang nhũn người dưới đất, mặt không còn giọt máu, rồi nhìn về phía Lý Trọng Tân, cuối cùng nói: “Bệ hạ nói, việc này hệ trọng, cần sớm kết thúc, chớ để liên lụy người vô tội. Nhắn Thế tử gia tự lo lấy mình, đừng phụ lòng thánh ân, cũng đừng để Thành Vương điện hạ… không giữ được danh tiết tuổi già.”

Mấy câu cuối cùng này giống như những cây trâm băng, tức khắc đâm xuyên qua tia hy vọng cuối cùng của Lý Thừa Ngọc. Hắn ta đột ngột ngẩng đầu, trong mắt toàn là vẻ không thể tin nổi, đôi môi run rẩy: “Hoàng bá phụ… Hoàng bá phụ ngài ấy… không thể nào… không thể nào…” Giọng nói khàn đặc tan nát.

Lý Trọng Tân khẽ thở dài, nhưng chỉ nghiêng mặt đi, giọng nói vẫn ôn nhu như cũ: “Vọng Thư, chúng ta về trước thôi.”

Vọng Thư là tên tự của Liễu Du.

Đồng tử của Lý Thừa Ngọc co rụt lại, không thể tin được mà nhìn Liễu Du phất nhẹ tay áo rộng, ngọc quan khẽ lay động, vậy mà lại chẳng hề ngoảnh đầu lại, theo sau Lý Trọng Tân bước ra ngoài cửa. Lúc này hắn ta mới như chợt tỉnh chiêm bao, lảo đảo lao lên phía trước, kêu gào xé lòng: “Thái tử điện hạ! Điện hạ! Biểu ca! Tất cả những gì thần làm đều là vì Hoàng thượng mà! Là các người hạ lệnh cho thần…”

“Ưm——!”

Lời còn chưa dứt, những tên Cấm Vệ Quân vừa nãy còn đứng yên như tượng gỗ nơi góc phòng chợt bùng nổ như tên bắn, xông lên một cách vô cùng chuyên nghiệp. Đôi bàn tay to lớn như gọng kìm sắt bịt chặt lấy miệng mũi hắn ta, cánh tay mạnh mẽ như vòng sắt khóa chặt hai tay hắn ta ra sau. Mặc cho hắn ta ra sức giãy giụa, trong họng phát ra tiếng gầm gừ như thú dữ bị dồn vào đường cùng, cũng không thể thoát ra được phân hào, chỉ có thể trố mắt nhìn bóng dáng quen thuộc kia, cùng với phong thái thanh tao của Liễu Du, biến mất sau những cột trụ sơn son của Thính Phong Các mà không một lần ngoảnh lại.

Thính Phong Các tọa lạc tại nơi cao nhất của Thành Vương phủ, khi Lý Trọng Tân và Liễu Du sánh vai bước ra, đúng lúc mặt trời như lửa đốt trời cao. May nhờ bên ngoài các có một rừng trúc xanh mướt như bức bình phong bằng ngọc, che chắn hết cái nóng hừng hực của mặt trời thiêu đốt.

Gió nhẹ thổi qua rừng, lá trúc xào xạc như thiên nhạc, vậy mà lại vùi lấp hết mọi động tĩnh vốn đã nhỏ nhặt bên trong các. Hai người dừng bước dưới một gốc trúc xanh lớn bằng một vòng tay ôm, nhìn xuống những đình đài lầu các tinh xảo của Thành Vương phủ, lặng lẽ lắng nghe tiếng gió vi vu qua rừng, nhất thời không ai nói gì.

Hồi lâu sau.

Lý Trọng Tân là người lên tiếng phá vỡ sự im lặng trước.

“Là cô đã xem nhẹ hoàng huynh rồi.” Giọng hắn ta không rõ vui buồn: “Trước đây cứ ngỡ hoàng huynh là hạng người cương trực nóng nảy, không ngờ y chẳng những có cái lưỡi khéo léo khuấy động phong vân, mà còn có cả khí độ biết co biết duỗi… Nhẫn nhục chịu trọng trách như thế này, chẳng khác gì Hoài Âm Hầu chịu nhục chui hán năm xưa, thật là không tầm thường.”

Vẻ u uất giữa chân mày Liễu Du tuy đã tan biến, nhưng nơi đáy mắt vẫn đọng lại nỗi sầu khó gỡ. Y ngập ngừng nhìn về phía Lý Trọng Tân: “Điện hạ.”

Lý Trọng Tân bỗng nắm lấy tay Liễu Du, lòng bàn tay ấm áp: “Ta đã không xưng cô gọi quả, Vọng Thư nên gọi ta là gì?”

Đầu ngón tay Liễu Du khẽ run, nhưng rốt cuộc không rút về. Y thuận tùng đổi cách gọi tên tự của Lý Trọng Tân: “Chiêu Minh, Thánh thượng muốn dùng Thành Vương thế tử làm dấu chấm hết cho việc này, theo ý ngài, phía Tứ hoàng tử…”

“Phụ hoàng sẽ chuẩn tấu thôi.” Lý Trọng Tân bao bọc tay y trong lòng bàn tay mình, đầu ngón tay khẽ miết theo những đường chỉ tay mịn màng, như thể đang m*n tr*n một món bảo vật hiếm có trên đời. Một lúc lâu sau, hắn ta mới trầm giọng nói: “Y trước tiên phản cung trần tình, kế đến là tỏ ra yếu thế cắt đuôi, đến cả quyền lợi của hoàng tử cũng đều vứt bỏ hết. Văn võ cả triều đều đang nhìn vào, phụ hoàng dù có vạn điều tính toán, lúc này cũng không tiện…”

Liễu Du đột ngột nắm ngược lại tay hắn ta, ánh mắt rực cháy: “Chiêu Minh, đây không giống chuyện y sẽ làm, quá đỗi kỳ lạ, nhất định là đã xảy ra biến cố gì đó. Ta có một dự cảm chẳng lành, ngài cho ta gặp y một lần được không?”

Lý Trọng Tân im lặng không nói. Tay Liễu Du nắm lấy tay hắn ta dần dần mất lực, khi sắp tuột xuống thì lại được hắn ta vững vàng đỡ lấy. Đôi mắt phượng luôn chứa nụ cười ấy vẫn dịu dàng như cũ: “Được, Vọng Thư muốn gặp y thì cứ đi gặp đi. Ta cũng hiếu kỳ, không biết hoàng huynh gặp ngươi rồi, liệu có còn kiên trì đòi gả đi nữa hay không.” Hắn ta khẽ nhéo đầu ngón tay Liễu Du, khóe môi ngậm nụ cười nhạt, nói như đùa rằng: “Nếu y nói muốn gả cho ngươi, ngươi tính sao?”

Nghe thấy lời ấy, ngón tay Liễu Du run lên bần bật, như thể bị bỏng, nhưng lại không dám rút về, chỉ đành gắng gượng trấn định đối diện với ánh mắt của Lý Trọng Tân.

“Chiêu Minh.” Hầu kết y chuyển động, giọng nói trầm khàn: “Ta sớm đã không còn đường lui nữa rồi.”

Ánh mắt Lý Trọng Tân khẽ động, nhìn y với vẻ cười như không cười, đầu ngón tay lại từ từ siết chặt, như muốn từ mạch đập của y mà tìm ra bí mật gì đó.

Liễu Du hít sâu một hơi, ép bản thân nhìn thẳng vào đôi mắt sâu không thấy đáy kia: “Chúng ta cũng là thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau, ngài hiểu ta mà, từ ngày ta nhận ngài làm chủ, ta đã không để lại đường lui cho chính mình.”

Giọng y hơi run rẩy, nhưng từng chữ đều kiên định: “Không phải vì sợ hãi, càng không phải vì cân nhắc lợi hại, mà là vì ta đã tận mắt thấy dáng vẻ ngài trằn trọc thâu đêm vì nỗi khổ của bá tánh, thấy dáng vẻ ngài vì tương lai của Tĩnh triều mà tranh luận với đám hủ quan già nua kia. Ngài khiến ta tin rằng…” Y ngước mắt lên, ánh mắt rạng ngời: “Ngài nhất định sẽ trở thành một vị hoàng đế tốt, khiến bá tánh thiên hạ đều được no đủ, khiến con cháu hàn môn có ngày ngóc đầu lên được.”

Đầu ngón tay Liễu Du vô thức siết chặt, như muốn nắm bắt lấy điều gì: “Tứ hoàng tử… Lý Trọng Tiêu y đối đãi với ta rất tốt, nhưng con đường của y ta rốt cuộc không thể tán đồng.” Khóe miệng y nở một nụ cười khổ: “Liễu Du ta cả đời này chẳng có chí hướng gì lớn lao, nhưng nếu đến cả điều mình tin tưởng mà còn không dám kiên trì, thì sống chẳng khác nào xác không hồn?”

“Cho nên!” Y đột nhiên ngẩng đầu, trong mắt b*n r* tia sáng gần như quyết tuyệt: “Dù là thân phận, tiền đồ, hay là tư tình khác, chỉ cần trái với chí hướng của ngài, ta đều có thể vứt bỏ.” Giọng y trầm thấp nhưng rõ màng: “Chiêu Minh, ta đã đặt cược cả bản thân mình vào rồi. Nếu ngài còn không tin ta…” Y đắng chát nói, trong giọng mang theo một tia nghẹn ngào khó nhận ra: “Thì trên thế gian này, e rằng không còn ai có thể khiến ngài yên tâm được nữa.”

Y nói đầy quyết tuyệt, đầu ngón tay lại khẽ run, như sợ Lý Trọng Tân không tin, lại như đang tự thuyết phục chính mình.

Lý Trọng Tân nhìn y hồi lâu, bỗng nhiên khẽ cười một tiếng, ngón cái chậm rãi ve vuốt trên mu bàn tay y: “Vọng Thư à…” Giọng hắn ta nhẹ nhàng, mang theo tình ý triền miên khó tả: “Ta đương nhiên tin ngươi, bởi vì ta biết, ta có thể cho ngươi những thứ mà hoàng huynh không thể cho.”

Hơi thở của Liễu Du khựng lại, trái tim gần như nhảy ra khỏi lồng ngực, y tiếp một câu dường như chẳng liên quan: “Phải, Chiêu Minh, ngài nhất định sẽ trở thành một minh quân.”

Lý Trọng Tân cuối cùng cũng buông tay y ra, đầu ngón tay khẽ lướt qua cổ tay Liễu Du, như vô tình, nhưng lại mang theo ý vị không thể kháng cự: “Ta sẽ sắp xếp ổn thỏa, đợi ngươi gặp hoàng huynh rồi, xem xem y còn có thể nói ra lời gì nữa.”

Liễu Du rủ hàng mi xuống, che đi vẻ kích động thoáng qua nơi đáy mắt, trầm giọng nói: “Vâng, ta nhất định sẽ làm rõ xem y rốt cuộc muốn làm gì.”

“Ta muốn ăn chút gì đó ngon ngon.”

Trong ngục tối, Lý Trọng Tiêu gẩy gẩy bát cháo trắng và thức ăn thanh đạm không chút thay đổi trước mặt, chỉ cảm thấy cả người đều héo úa, bèn kéo Mã Tam người đến đưa cơm cho y ra để giảng đạo lý: “Các ngươi thật sự không quan tâm tình hình bên ngoài sao? Không biết bổn hoàng tử đã ở trên đại triều hội tâm tình cởi mở với phụ hoàng, hóa giải hiểu lầm rồi à? Chẳng may có ngày ta được vô tội thích… vô tội ra tù về vương phủ đấy.” Mặc dù xác suất lớn là gả đi chứ không phải thả về.

“Sao ngươi vẫn đưa cho ta mấy thứ cháo loãng rau xanh này, ngươi coi tiền bạc như phân đất đến thế sao, hoàn toàn không muốn sau khi ta ra ngoài sẽ ban thưởng gì cho ngươi à?”

Mã Tam cũng mặt ủ mày trau, cho dù hắn có là kẻ điếc người mù thì cũng bị hành động oanh liệt của vị Vương gia này trong buổi triều hội mấy ngày trước làm cho tai thính mắt tinh trở lại. Thế nên bây giờ mỗi khi tiếp xúc với Lý Trọng Tiêu, hắn đều cẩn thận hơn trước, vì luôn cảm thấy vị gia này chuyện gì cũng có thể làm ra được…

Nhưng việc đưa món gì thực sự không phải do hắn quản được.

“Tứ điện hạ, phòng bếp của ngục tối chúng ta nếu không nhận được lệnh từ trên, thì thường lệ là chuẩn bị hai loại món này ạ.”

Thường thì những người vào đây chẳng ai có tâm trạng mà so đo chuyện ăn uống, nuốt không trôi cơm mới là bình thường.

“Xin Tứ điện hạ hãy nhẫn nại thêm vài ngày, như lời ngài nói, Hoàng thượng nhìn rõ mọi việc, sau này đợi ngài ra ngoài rồi, thứ gì ngon mà chẳng có ạ.”

Đối phó một cách run rẩy xong, Mã Tam cầm hộp cơm rỗng, dùng tốc độ nhanh nhẹn đến lạ đối với một kẻ thọt mà biến mất trước mặt Lý Trọng Tiêu.

Lý Trọng Tiêu đoán chừng, hắn là sợ bị kẻ tâm thần đuổi theo.

Thật tốt, không hổ là y, không cần thử thách kỹ năng diễn xuất của mình để giả điên mà cũng có được hiệu quả như giả điên vậy.

Mấy ngày nay sóng yên biển lặng, quan sát thần sắc của cai ngục thỉnh thoảng đến đưa cơm, Lý Trọng Tiêu cảm thấy chuyện hôn sự của mình chắc là nắm chắc mười phần rồi. Bây giờ chỉ chờ lão Hoàng đế thả y ra ngoài gả đi thôi.

Chỉ là không biết sẽ trực tiếp chỉ định một người cho y, hay là đưa ra một danh sách để y chọn đây?

Lý Trọng Tiêu đối với ứng cử viên phu quân của mình cũng có vài phần suy đoán.

Đầu tiên sẽ không phải là võ tướng, tuy y dùng cách này để dốc hết vốn liếng rút lui khỏi triều chính, nhưng nếu không tách biệt y hoàn toàn với đám bộ hạ cũ, lão Hoàng đế sẽ chẳng bao giờ yên tâm được. Khả năng lớn nhất là một văn thần thuộc phe trung thành với lão Hoàng đế, để tiện giám sát nhất cử nhất động của y.

Nhưng nhớ lại nguyên tác, những người nam nhân có tên tuổi trên triều đình hình như đều là người ái mộ Liễu Du cả, không biết vị dũng sĩ nào sẽ nhận lấy trọng trách giám sát cái “khoai lang nóng bỏng” kiêm trò cười lớn này đây.

Nghĩ đến Liễu Du, Lý Trọng Tiêu không nhịn được mà nhớ lại gương mặt kinh diễm mà y nhìn thấy trên triều đình ngày hôm đó.

Đúng là gánh nổi bốn chữ “lam nhan họa thủy”.

Có điều Liễu Du chắc chắn không nằm trong danh sách gả đi của y rồi, dù sao vẫn còn một nam phụ thâm tình đã lên ngôi Thái tử canh chừng kia mà, đây đối với y cũng là chuyện tốt. Đó mới là chân ái của nguyên chủ, kiểu ánh mắt giao nhau như kéo sợi ấy, nếu ở cùng nhau sớm tối, cái đồ giả như y phút mốt là lộ tẩy ngay…

Chợt nghe tiếng bước chân từ xa lại gần, cắt ngang dòng suy nghĩ mông lung của Lý Trọng Tiêu.

Cửa lao “két” một tiếng mở ra, một vị văn quan thanh tú mặc công phục cổ tròn màu phi sắc chậm rãi bước vào. Vừa bước vào phòng giam, người nọ liền ném tới một ánh mắt phức tạp khó tả, có quan tâm, có áy náy, có lẽ còn có một tia dò xét khó nhận ra, như làn nước mùa thu phủ một lớp sương mù mỏng.

Lý Trọng Tiêu đối mắt với y, trong lòng dự đoán mối quan hệ của người này với nguyên chủ, nhưng mặt vẫn bất động thanh sắc mà rủ mắt xuống, trong não nhanh chóng tìm kiếm những manh mối nhỏ nhặt trong nguyên tác. Người này trông có vẻ có giao tình không nông với nguyên chủ, nhưng trong nguyên tác từ khi nào lại xuất hiện một văn quan có tình nghĩa thâm hậu với nguyên chủ thế này?

Cũng may người đó không để y phải đoán lâu. Đợi tùy tùng lui xuống, trong phòng giam chỉ còn lại hai người bọn họ, vị văn quan kia khẽ thở dài, giọng nói trầm thấp mà dịu dàng:  “Ta biết ngài hận ta…”

Hửm? Nghe quen tai quá vậy.

Chuông cảnh báo trong lòng Lý Trọng Tiêu vang lên inh ỏi, lời thoại này… chẳng phải là lời mở đầu của Liễu Du khi tiễn biệt Lý Trọng Tiêu bị lưu đày trong nguyên tác sao? Đại ca ơi, ngài cầm nhầm kịch bản rồi à?

Gương mặt thanh tú sạch sẽ đối diện lúc này đang phủ một tầng sầu muộn, cho dù ngũ quan không tính là kinh thiên động địa, nhưng chính vì vẻ u sầu đó mà tỏa ra một loại phong vị động lòng người.

Liễu Du nhìn chằm chằm Lý Trọng Tiêu, giọng nói đầy vẻ đau xót: “Trọng Tiêu, thánh tâm sẽ không bị che mờ, mọi chuyện xảy ra đều là kết quả đã được quyết định ngay từ đầu. Dù ngài có tin hay không, tất cả những gì ta làm đều là để đưa ngài rời đi bình an. Ta hy vọng có một ngày, ta có thể xử lý tốt mọi chuyện ở đây, để tương phùng với ngài giữa thái bình thịnh thế hải yến hà thanh.”

“…………”

Lý Trọng Tiêu ngẩn người nhìn Liễu Du như bị sét đánh, trong đầu ngàn vạn suy nghĩ cuộn trào không dứt.

Hay lắm, trước đây nhận nhầm người rồi! Hóa ra “chân ái bản tôn” người khiến nguyên chủ yêu đến chết đi sống lại, khiến Thái tử coi như bảo vật trong tim, khiến Vương tử thảo nguyên vừa gặp đã yêu, trông như thế này sao? Thế còn vị “Liễu Du” đẹp đến mức thiên nộ nhân oán trên triều đình kia là ai?!

Cái kính lọc của nguyên tác này chắc phải dày tám trăm mét quá, hay là… tài hoa khí chất đã bù đắp cho tất cả rồi?

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận