Giờ dần canh ba, Cánh Lậu Viện chìm trong cái lạnh thấu xương của tiết cuối thu. Chuông đồng nơi góc mái thỉnh thoảng lại va vào nhau theo gió, tiếng kêu cũng như bị đông cứng đến giòn tan.

Liễu Tê Ngô quấn chặt ngoại bào, nhẹ bước băng qua sân viện để đi tới sương phòng dành cho Liễu gia đợi giờ điểm mão.

Vừa bước lên bậc đá hành lang, từ trong bóng tối đã hiện ra hai bóng người cao lớn dũng mãnh, chính là phụ tử Địch Nhung và Địch Thần, dường như đã đợi ở đây từ lâu.

“Bái kiến Quốc công gia, Thế tử gia.”

Liễu Tê Ngô tiến lên, hành lễ vấn an theo đúng phép tắc.

Địch Nhung vuốt chòm râu ngắn, ánh mắt dừng lại trên gương mặt Liễu Tê Ngô một chốc, cất lời với vẻ trầm ổn thường ngày: “Phò mã gia. Điện hạ và phò mã tân hôn nồng thắm, mọi việc vẫn ổn chứ?”

“Nhọc lòng Quốc công gia lo lắng, mọi sự đều tốt.”

Liễu Tê Ngô đáp lời một cách quy củ, không chút sơ hở.

“Ừm.” Địch Nhung gật đầu: “Sắp sang đông rồi, thân thể phò mã xưa nay vốn thanh mảnh yếu ớt, càng cần chú ý giữ ấm. Điện hạ những năm trước chinh chiến cũng để lại vài vết thương cũ, tiết giao mùa này, các khớp xương cũng phải lưu tâm nhiều hơn.”

Liễu Tê Ngô hơi cúi người, thần tình nghiêm túc như thể đang báo cáo quân tình: “Tạ Quốc công gia chỉ điểm. Điện hạ dạo gần đây tinh thần cực tốt, mỗi ngày nhất định phải ngủ tới khi mặt trời lên cao mới dậy, một ngày ba bữa chính cộng thêm hai bữa điểm tâm, lúc ra diễn võ trường đánh quyền vẫn khí thế hừng hực. Theo ý của Tê Ngô, điện hạ tự chăm sóc bản thân rất tốt, Quốc công gia cứ việc yên tâm.”

Phụ tử Địch Nhung nhất thời không nói nên lời.

Lời này nghe thì có vẻ là thật, nhưng sao ngẫm lại cứ thấy có gì đó không đúng?

Liễu Tê Ngô dường như chẳng hề nhận ra bầu không khí im lặng vi diệu ấy, nói tiếp: “Đúng rồi, điện hạ hôm qua hứng thú bừng bừng, đang soạn thiếp mời, nói là muốn mời phu nhân quyến thuộc các phủ trong kinh vào phủ thưởng hoa. Nghĩ chắc qua hai ngày nữa, thiếp mời sẽ được gửi tới tay Thế tử phu nhân. Đến lúc đó, mong Thế tử phu nhân nể mặt đến Cẩn Vương phủ ngồi chơi một lát.”

“A… Đa tạ thịnh tình của điện hạ.” Địch Thần hoàn hồn, vội vàng chắp tay: “Nhà ta nhất định sẽ tới làm phiền.”

Trong lòng hắn nghi hoặc càng đậm, Cẩn Vương soạn thiếp mời tổ chức hội thưởng hoa? Ai nghe mà chẳng thấy lạ lùng.

“Sao không thấy tiểu tướng quân?”

Ánh mắt Liễu Tê Ngô lướt qua phía sau hai phụ tử, vờ như tùy ý hỏi.

“Hiển nhi tình cờ bị nhiễm phong hàn, đã xin nghỉ ở nhà tĩnh dưỡng.” Địch Nhung đáp, ngữ khí bình thản.

“Phong hàn?” Nghĩ tới thân hình cường tráng như con nghé non của Địch Hiển, Liễu Tê Ngô trịnh trọng gật đầu, giọng điệu đầy vẻ quan tâm: “Vậy thì không thể khinh suất được. Tiểu tướng quân dù thể phách kiện tráng, nhưng bệnh đi như rút tơ, vẫn cần bảo trọng nhiều hơn.”

Hắn dừng lại một chút, hạ thấp giọng xuống: “Nói ra cũng thật khéo, hai ngày trước ta cùng điện hạ vào cung bệ kiến, được Hoàng thượng ban yến. Trong bữa tiệc điện hạ có tấu trình, nói rằng trong kinh có nhiều mãnh tướng quân trung đang độ sung mãn, cứ ở mãi nơi phồn hoa e là uổng phí nhuệ khí, vùi lấp nhân tài. Hoàng thượng dường như có ý lay động. Tê Ngô nghĩ, có lẽ không lâu nữa, tiểu tướng quân sẽ phải đi xa tới biên thành để trấn giữ cương thổ cho quốc gia rồi.”

Trong mắt Địch Nhung lóe lên một tia tinh quang, Địch Thần lại càng vô thức căng cứng bả vai. Hai phụ tử nhanh chóng liếc nhìn nhau, đều thấy được sự chấn kinh trong mắt đối phương, rồi lập tức cưỡng ép đè nén xuống.

“Phò mã nói đùa rồi.” Giọng Địch Thần đè thấp hơn nữa: “Đám thô nhân chúng ta, múa đao khua thương thì được, chứ bảo quản lý biên vụ của cả một thành, e là lực bất tòng tâm.”

Khóe môi Liễu Tê Ngô hơi cong lên, lộ ra một nụ cười thấu hiểu đúng mực: “Lời của Thế tử gia và những lo ngại của điện hạ trước mặt Hoàng thượng hôm qua quả thật là bất mưu nhi hợp (không hẹn mà gặp). Điện hạ cũng lo lắng biên vụ nặng nề, chỉ dựa vào võ tướng e là khó lòng chu toàn. Thế nên đã kiến nghị với Hoàng thượng, nếu phái đại tướng trấn thủ biên thùy, chi bằng phái thêm một vị năng thần can lại thông tường dân chính để phụ tá. Nếu văn võ phối hợp nhịp nhàng, tương trợ lẫn nhau, tự nhiên biên cương sẽ vững chãi, Hoàng thượng và điện hạ cũng có thể an tâm vô ưu rồi.”

“Chuyện này…”

“Biểu ca!” Tiếng gọi thanh tao của Liễu Cảnh Hòa vang lên từ phía cuối hành lang. Hắn từ xa hành lễ với phụ tử Địch gia, rồi cười nói với Liễu Tê Ngô: “Thúc phụ nói bên ngoài khí lạnh nặng nề, đặc biệt bảo đệ tới đón huynh, mong biểu ca mau vào phòng lánh rét.”

Liễu Tê Ngô nghe vậy, gật đầu chào phụ tử Địch Nhung lần nữa: “Quốc công gia, Thế tử gia, tại hạ xin cáo lui trước.” Dứt lời liền lướt qua, vạt áo quan màu đỏ sẫm như mây trôi lướt qua hành lang, trong chớp mắt đã cùng Liễu Cảnh Hòa biến mất sau cánh cửa nguyệt môn nơi góc rẽ.

Đợi đến khi bóng dáng Liễu Tê Ngô hoàn toàn khuất hẳn, phụ tử Địch Nhung mới im lặng xoay người đi về phía sương phòng nghỉ ngơi của nhà mình. Cánh cửa khép lại, ngăn cách với ánh ban mai thưa thớt ngoài sân.

Bên trong sương phòng ánh sáng lờ mờ, hai phụ tử ngồi đối diện nhau, nước trà trong bát gốm thô trên án kỷ đã nguội ngắt.

“Phụ thân.” Địch Thần phá vỡ sự tĩnh lặng trước, lông mày nhíu chặt: “Liễu Tê Ngô đang diễn vở kịch nào đây? Hắn muốn ly gián quan hệ giữa chúng ta và điện hạ sao?”

Tin tức này quá đột ngột, lại thốt ra từ miệng một người Liễu gia như Liễu Tê Ngô, càng thêm phần quỷ dị.

Địch Nhung chậm rãi lắc đầu: “Không giống. Nếu thật sự có tâm ly gián, hắn hoàn toàn có thể giữ kín miệng. Đợi đến khi thánh chỉ ban xuống, chúng ta sẽ bị đánh cho không kịp trở tay. Đến lúc đó, đám huynh đệ cũ trong quân dù không oán trách điện hạ thì trong lòng cũng khó tránh khỏi nảy sinh khúc mắc, hơn nữa chúng ta mất đi tiên cơ, ứng phó chắc chắn sẽ lúng túng. Hắn tiết lộ lúc này, ngược lại giống như… đang để lại thời gian cho chúng ta ứng phó.”

“Mật báo?” Địch Thần càng thấy không thể tin nổi: “Hắn là người Liễu gia kia mà! Hắn mưu cầu điều gì? Tổng không lẽ chỉ vì thành thân với điện hạ mà đã “phu thê đồng tâm”, bênh vực người ngoài đấy chứ?”

Lời này nói ra, chính hắn cũng thấy hoang đường.

Địch Nhung bưng bát trà, nhấp một ngụm trà lạnh, ánh mắt thâm sâu: “Lòng người khó đoán. Liễu Tê Ngô kẻ này, tâm tư thâm trầm còn hơn cả phụ thân hắn là Liễu Tranh. Hành động này của hắn tất có thâm ý, chỉ là chúng ta nhất thời chưa nhìn thấu được mà thôi.”

Nói xong, ông đặt bát trà xuống, tạo ra một tiếng va chạm khẽ: “Đã nhìn không thấu thì cứ lấy tĩnh chế động. Nếu tức phụ của con thật sự nhận được thiếp mời thưởng hoa của Cẩn Vương phủ, cứ bảo nàng ấy nhất định phải đi. Một là để vẹn toàn lễ số, hai là… trong Cẩn Vương phủ đó, có lẽ có thể dò xét được chút hư thực.”

Nhắc tới chuyện này, gương mặt Địch Thần lộ ra một tia cười khổ, xoa xoa thái dương: “Phụ thân, người nói xem điện hạ lại định bày ra trò gì đây? Ngài ấy tổ chức hội thưởng hoa? Ngoại trừ nhà chúng ta và quyến thuộc của mấy vị tướng lĩnh tâm phúc, còn phu nhân tiểu thư nhà nào dám đi, hay nguyện ý đi? Chẳng phải là…”

Hắn nuốt ngược bốn chữ “tự rước lấy nhục” vào trong.

“Chưa hẳn.” Trong mắt Địch Nhung lóe lên một tia thấu hiểu: “Có lẽ chính vì chuyện mà phò mã vừa nói, điện hạ muốn mượn cơ hội này để an phủ đôi chút. Những ai có thể đi thì đều đi cả đi, đừng để Vương phủ của ngài ấy quá lạnh lẽo, mất đi thể diện. Hơn nữa, trong yến tiệc chắc chắn sẽ có người của vị ngồi trên cao kia.”

Ông chỉ chỉ l*n đ*nh đầu: “Dặn dò tức phụ các nhà đều phải tỉnh táo một chút, chuyện gì nên nói thì nói, chuyện không nên nói, một chữ cũng không được lọt ra ngoài.”

Thần sắc Địch Thần rùng mình, trọng trọng gật đầu: “Nhi tử đã hiểu.”

Trong lòng hắn đã nhanh chóng tính toán: hành tung của Địch Hiển, những biên thành có khả năng tới, những mối quan hệ cần lo lót, lời dặn dò quyến thuộc các nhà dự tiệc… từng việc từng việc, đều cần lập tức bắt tay vào làm.

Cùng lúc đó, bên trong sương phòng Liễu gia ấm áp nồng đượm.

Liễu Tê Ngô vừa cởi ngoại bào vương hơi lạnh đưa cho Liễu Cảnh Hòa, Liễu Tranh ngồi ở vị trí thượng thủ đã đặt chén trà trong tay xuống, phát ra một tiếng động lanh lảnh không nặng không nhẹ.

Ông ta khẽ nâng mí mắt, ánh mắt như những sợi chỉ mảnh có móc câu, thong thả quấn lấy Liễu Tê Ngô: “Phụ tử Địch gia kia cứ khăng khăng chặn con lại trong gió lạnh, đã nói gì rồi?”

Liễu Tê Ngô ngồi xuống phía dưới Liễu Tranh, thần sắc bình thản không chút gợn sóng: “Chẳng qua là vài lời hàn huyên khách sáo, tiện thể thăm dò phong thanh về người kế nhiệm chức Tĩnh Bắc đạo Hành quân Đại tổng quản.”

“Phong thanh?” Liễu Tranh cười nhạt, khóe miệng kéo ra một đường cong cực kỳ lạnh lẽo: “Họ cũng thật có mắt nhìn, biết tìm đến người tâm phúc bên cạnh Cẩn Vương điện hạ để nghe ngóng. Phò mã gia bây giờ ở Cẩn Vương phủ, e là còn tự tại hơn cả ở phủ của chính chúng ta nhỉ? Dốc hết vốn liếng của Liễu gia để tu sửa Cẩn Vương phủ, ngày thành thân lại càng uy phong bát diện, ngay cả lễ nghi, cái lạy mà điện hạ nên hành với lão phu, đều bị con dùng một câu nhẹ tựa lông hồng mà gạt đi. Bản lĩnh như thế, Địch gia không tìm con thì tìm ai?”

Những lời châm chọc này khiến không khí trong sương phòng tức khắc ngưng trệ đi vài phần. Liễu Cảnh Hòa nín thở, buông tay đứng hầu một bên, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm.

Trên mặt Liễu Tê Ngô lại không thấy chút giận dữ nào, ngược lại còn lộ ra một tia cười nhạt, đón lấy ánh mắt lạnh lẽo của Liễu Tranh: “Phụ thân hà tất phải chấp nhất vào chút đắc thất trước mắt này? Cẩn Vương điện hạ không phải là công chúa tầm thường, y là một con mãnh hổ đang phủ phục, móng vuốt chưa thu, lòng cảnh giác chưa trừ. Nếu con không đưa ra chút thành ý để y buông lỏng cảnh giác, thì ở Cẩn Vương phủ, con cũng chỉ có thể làm một kẻ có mắt như mù mà thôi.”

Hắn dừng lại một chút, giọng nói rõ ràng mà trầm ổn: “Sự dạy dỗ tận tình nhiều năm của phụ thân, Minh Di chưa bao giờ dám quên.”

Liễu Tranh nhìn chằm chằm hắn một lúc, sự dò xét trong ánh mắt như lưỡi dao lạnh lẽo đâm thẳng tới, như muốn đâm thủng vẻ ngoài tĩnh lặng của Liễu Tê Ngô để mổ xẻ tận sâu trong lòng hắn.

Nửa ngày sau, từ mũi Liễu Tranh hừ ra một tiếng không rõ ý vị: “Ồ? Vậy con dốc hết tâm can để lấy lòng, cái móng vuốt của con hổ kia đã chịu nới lỏng ra phân nửa nào chưa? Đã cho con thấy được điều gì rồi?”

Liễu Tê Ngô bưng chén trà nóng mà Liễu Cảnh Hòa vừa kịp lúc dâng lên, hơi ấm xuyên qua thành chén vỗ về những đầu ngón tay hơi lạnh. Hắn rũ mắt nhìn làn khói nóng bốc lên trên nước trà, nhàn nhạt nói: “Ít nhất, trong những việc hệ trọng như người kế nhiệm Tĩnh Bắc, điện hạ rốt cuộc cũng bằng lòng bàn bạc với con vài câu rồi.”

Bàn tay đang bưng chén trà của Liễu Tranh khựng lại một chút khó mà nhận ra: “Y chọn ai?”

Liễu Tê Ngô nhả ra hai chữ rõ ràng: “Vương Hữu.”

Liễu Tranh có chút ngoài ý muốn.

Thế mà lại là Vương Hữu? Ông ta cứ ngỡ sẽ là Giả Đạo Toàn.

Đúng lúc này, tiếng chuông Cảnh Dương trầm mặc mà vang vọng xuyên qua màn khí lạnh trước bình minh, từng tiếng từng tiếng một, vang rền khắp cung thành.

“Đông —— Đông —— Đông ——”

Dư âm tiếng chuông chưa dứt, cửa các sương phòng trong Cánh Lậu Viện gần như đồng thời mở ra. Các quan viên đã đợi từ lâu nối đuôi nhau đi ra, theo thứ tự phẩm hàm mà nhập vào con đường ngự đạo rộng lớn dẫn tới Thái Hòa Điện.

Trời vẫn một màu xanh mực, đường nét của lầu thành cửa cung cao vút dưới những ngôi sao mai thưa thớt trông đặc biệt thâm nghiêm.

Hai cánh cửa sơn đỏ nặng nề, tượng trưng cho quyền bính tối cao của đế quốc, dưới sự chú mục của vô số ánh nhìn, đang từ từ được đẩy ra. Trục cửa xoay tạo ra âm thanh trầm đục hùng hồn, tựa như hơi thở của một mãnh thú khổng lồ thức tỉnh, lặng lẽ nuốt chửng bóng dáng của trăm quan đang đứng nghiêm chỉnh vào bên trong. Trên quảng trường trước điện, chỉ có tiếng sột soạt của y phục ma sát vang vọng trong không khí thanh lạnh, rồi ngay lập tức bị tiếng đóng cửa cung nặng nề vùi lấp hoàn toàn.

Một cuộc đánh cờ không tiếng động đã âm thầm hạ quân trong ánh ban mai mờ ảo.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận