Cô vợ thần bí muốn chạy đâu
Chương 1749
CHƯƠNG 1749
Liễu Ảnh tức tối hất tay ra, nổi giận đùng đùng nhìn anh ta: “Không tránh chẳng lẽ còn phải sán lại gần sao? Sán lại để làm gì? Để bị anh sỉ nhục? Hay là bị mẹ anh sỉ nhục?” Liễu Ảnh chưa từng nghĩ Tư Đồ Không là người đeo bám như vậy, giữa bọn họ luôn là một mối giao dịch, kết thúc rồi chẳng phải nên rời đi sao? Sao phải như thế này, vấn vương không dứt được? Liễu Ảnh hận nhưng lại không làm gì được.
Cô nhìn Tư Đồ Không, người trước mặt này có vẻ ngoài đẹp đẽ, hoàn hảo, nhưng đáng tiếc lại tàn nhẫn độc ác, trở mặt vô tình, cô muốn tránh cũng không kịp.
“Sao em không chịu tin, anh sẽ không đối xử với em như vậy! Chuyện mẹ anh, anh sẽ giải quyết ổn thỏa!” Sao em không chịu cho anh một cơ hội, chỉ gặp mặt thôi mà em cũng không muốn sao?” Tư Đồ Không không muốn thấy người phụ nữ không có lương tâm này cứ trốn tránh anh ta như vậy. Giữa họ, rốt cuộc là sai ở đâu? Sai lầm ban đầu, dẫu dùng thời gian năm năm cũng không bù đắp được sao? Tại sao nỗi căm hận của Liễu Ảnh lại không thể vơi đi?
Liễu Ảnh cảm thấy bất lực, có nhiều sức lực hơn cũng bị sự dây dưa không rõ lý do này làm cho mất hết kiên nhẫn. Huống hồ, sao Tư Đồ Không không chịu hiểu, rằng vấn đề thật sự giữa họ là sai lầm ngay từ ban đầu chứ? Hiện giờ, bù đắp sao? Không phải chuyện gì cũng có thể bù đắp được đâu!
“Tư Đồ Không, anh không cảm thấy nực cười sao? Thù hận giữa chúng ta, mối thù của ba anh, nỗi hận của ba tôi, anh đều không bận tâm sao? Thế còn oán hận của mẹ anh thì sao? Rất nhiều chuyện, không thể bù đắp được đâu.”
“Anh không cảm thấy thế. Anh chỉ tin rằng, chỉ cần em và anh muốn là có thể ở bên nhau!” Tư Đồ Không cố chấp nói, anh ta không phải là một người hay thay đổi, chuyện gì đã quyết, anh ta sẽ tuyệt đối không thay đổi. Liễu Ảnh là người mà anh ta quyết lấy làm vợ, bất kỳ ai cũng không thể thay đổi được.
Liễu Ảnh cười khẩy: “Vậy bây giờ, tôi không muốn! Tôi, Liễu Ảnh, không muốn ở bên anh, Tư Đồ Không!”
Liễu Ảnh gằn từng chữ, cô lạnh lùng nhìn anh ta, không có lấy mảy may chút cảm xúc. Trước đây, cô sẽ cảm thấy đau lòng, sẽ tức giận, khó chịu, hoặc những cảm xúc khác. Nhưng hiện giờ, cô không còn như vậy nữa, biểu hiện tuyệt tình nhất chính là không quan tâm. Tôi không quan tâm tới anh, mặc kệ anh, không biểu lộ một chút tình cảm nào với anh, với tôi, anh thậm chí còn không bằng một người xa lạ.
Tư Đồ Không như phát điên lên, Liễu Ảnh đẩy anh ta ra ngoài từng chút một, từ chối hết thảy mọi thứ giữa họ, thậm chí là coi thường, anh ta hỏi gần như tuyệt vọng: “Vậy phải làm sao, em mới có thể tha thứ cho anh? Phải làm thế nào em mới tin là anh yêu em?”
“Anh yêu tôi? Yêu tới nỗi sẽ chết vì tôi sao?” Liễu Ảnh châm chọc hỏi, nhìn Tư Đồ Không với vẻ chế giễu.
Đúng là nực cười, không ngờ cô ấy lại nói chuyện như vậy với anh ta, thậm chí đáy lòng còn có chút mong chờ, mong chờ giữa hai người thật sự có tình cảm.
“Anh có thể chết vì em, nhưng… anh sẽ không làm chuyện này để chứng minh anh yêu em.” Tư Đồ Không bình tĩnh nói. Anh ta yêu Liễu Ảnh, yêu tới mức trừ cô ra anh ta không muốn chấp nhận ai khác.
Liễu Ảnh hoảng sợ, ánh mắt hơi né tránh, nhưng Tư Đồ Không ở trước mặt, cô không dám để lộ, cười khẩy nói: “Không liên quan tới anh.” Liễu Ảnh không muốn Tư Đồ Không biết chuyện gì liên quan tới mẹ mình, như thể chỉ lộ ra một chút sơ hở thôi, mẹ cô sẽ gặp nguy hiểm.
Tư Đồ Không thấy được vẻ kháng cự và hoảng loạn của Liễu Ảnh, ánh mắt anh ta đột nhiên trở nên lạnh lùng. Quả nhiên, Liễu Ảnh rất quan tâm tới người này. Anh ta nói mà không hề che giấu: “Hy vọng người này không phải đàn ông. Nếu chỉ là bạn em thì anh có thể để yên. Nếu như là đàn ông, đặc biệt là đàn ông có dây dưa với em, thì đừng trách anh tàn nhẫn!” Tư Đồ Không sợ trong khoảng thời gian này, vì tức giận anh ta mà Liễu Ảnh tùy ý chấp nhận một người đàn ông khác, nên không khỏi buông lời cảnh cáo.
Câu nói này rõ ràng đã chọc giận Liễu Ảnh, cô tức giận cười khẩy: “Sao nào, tổng giám đốc Tư Đồ còn muốn quản việc riêng của tôi sao? Hiện giờ tôi và anh không có quan hệ gì, bên cạnh tôi có người đàn ông nào thì có liên quan gì tới tổng giám đốc Tư Đồ? Đừng nói là tôi chỉ yêu người đàn ông khác, dù tôi có lên giường cũng liên quan gì tới tổng giám đốc Tư Đồ đâu?” Giây phút này, Liễu Ảnh cười rất đẹp, cố ý tỏ vẻ mờ ám. Cô đang chế giễu Tư Đồ Không, nhưng đáng buồn là cũng đang tự giễu chính mình.
Tư Đồ Không không tức giận. Mấy ngày nay anh ta luôn đi theo Liễu Ảnh, biết Liễu Ảnh không có người khác bên cạnh. Nhưng nếu như Liễu Ảnh muốn, dựa vào ngoại hình của cô, ngoắc tay một cái chắc sẽ có không ít người tới. Vẫn phải ngăn chặn, thế nên anh ta uy hiếp: “Không liên quan gì tới anh, nhưng nếu bên cạnh em có người đàn ông khác, anh nghĩ, mẹ em cũng sẽ biết.”