Cô vợ thần bí muốn chạy đâu
Chương 1738
CHƯƠNG 1738
“Ông… ông ơi?” Đường Vũ Kỳ và Đường Minh Hạo thấy hành động của Trương Minh Hoàng kỳ lạ, không nhịn được mà hỏi hỏi.
Trương Minh Hoàng lập tức phản ứng lại, không ngờ mình lại thất thố như thế, ông thở dài: “Ông không ngờ, bây giờ còn có thể nhìn thấy tin tức liên quan tới bà ấy.”
“?” Mặc Thành sững sờ. Chuyện gì vậy, từ trước tới nay anh ta chưa từng nghe nói tới. Nhưng vì sao ba nuôi lại quan tâm như vậy?
Quản gia Trọng ghé sát vào nhìn. Cô gái này… thật sự giống cô Lâm. Quản gia Trọng lặng lẽ nhìn lướt qua Trương Minh Hoàng. Người đã lâu như vậy không gặp, quả nhiên trong lòng thành chủ vẫn áy náy?
“Ba nuôi? Lời ba vừa nói có ý gì?” Mặc Thành nhìn Đường Vũ Kỳ và Đường Minh Hạo, vẻ mặt chúng cũng trở nên nghiêm túc. Chuyện cũ đã lâu, nhưng vì sao vẻ mặt họ lại nghiêm túc như thế, lẽ nào năm đó xảy ra chuyện gì sao?
Trương Minh Hoàng không trả lời ngay, ông hỏi như để xác nhận: “Con nói, cô ấy tên là Lâm Từ? Chính cô ấy tặng bộ trang sức hoa hướng dương này cho Vũ Kỳ sao?”
“Đúng vậy, có vấn đề gì sao ạ?” Mặc Thành căng thẳng, sao thái độ của ba nuôi lại kỳ lạ như vậy? Sự kỳ quái này không phải vì anh ta nghi ngờ ba nuôi và cô gái kia có quan hệ gì, nhưng lại có một cảm giác thân thuộc đến lạ, không phải tình yêu, mà giống tình bạn nhiều năm hơn? Tình thân? Cũng không giống, Mặc Thành ngay lập tức cảm thấy rối loạn.
Trương Minh Hoàng thở dài. Nếu như không gặp lại thì ông sẽ chẳng bao giờ nhắc tới chuyện này.
Nhưng giờ đã gặp lại rồi thì cũng không cần giấu giếm. Ông ngẫm nghĩ, nên bắt đầu nói từ khi nào đây?
“Moon Stars, từ trước tới nay ba chưa từng nghĩ rằng lại có liên quan tới bà ấy.” Trương Minh Hoàng thở dài, Lâm Uyển? Cái tên này, ông rất ít khi nhắc tới. E là chỉ có mỗi quản gia Trọng là biết và nhớ về người này mà thôi.
Trương Minh Hoàng nhìn một lượt những người xung quanh, chậm rãi kể: “Hồi nhỏ, vì một vài nguyên nhân mà Lâm Uyển sống nhờ ở Quỷ Vực Chi Thành, tầm bảy tuổi thì rời đi. Lúc đó, giữa ba và bà ấy không hề có tình cảm gì. Hoặc có lẽ, là không cảm nhận được tình cảm gì. Từ trước tới nay ba chưa từng để ý tới, rất ít người có thể khiến cảm xúc của ba dao động, nói là máu lạnh vô tình cũng không sai.”
Trương Minh Hoàng cũng không muốn giấu giếm, nói thẳng: “Nếu như là bình thường thì chuyện này tuyệt đối không thể thành công. Nhưng lại đúng lúc nhận được tin tức của Thấm Nhi, lòng ba rối như tơ vò. Những người đó lại là sát thủ chuyên nghiệp, ba không để ý, tới khi phản ứng lại thì đã bị ai đó đẩy ra.
Người đó chính là Lâm Uyển.”
Mỗi lần nhớ tới, Trương Minh Hoàng đều cảm thấy áy náy. Nếu chỉ có vậy thì ông sẽ không nhớ lâu đến thế, đã vậy còn luôn không muốn nhắc tới.
Mặc Thành không còn lo lắng nữa, ít ra, Trương Minh Hoàng vẫn là Trương Minh Hoàng chứ không phải người đàn ông đối xử dịu dàng với tất cả mọi người. Có lẽ chỉ bởi Lâm Uyển xuất hiện đúng lúc, hơn nữa còn liều mạng vì ba nuôi, cho nên ba nuôi mới nhớ mãi không quên nhiều năm như thế. Mặc Thành nghĩ như vậy, hoàn toàn không phức tạp hóa vấn đề.