Chương 1521
Tông Chính Ngự nghe La Sâm nói những lời này, ngược lại không trực tiếp trả lời.
Chỉ là ngón trỏ gõ lên mặt bàn, cau mày.
Trên điện thoại di động, tìm kiếm trang web vài cái, mơ hồ đáp án đề như La Sâm nói như vậy.
Bộ sách đơn giản chính là, tiểu biệt thắng tân hôn.
Kéo dài khoảng cách, nhớ nhung sẽ phóng đại.
Hai người mỗi ngày cùng nhau, dễ dàng nhìn chán, cũng không có gì lạ.
La Sâm dù sao đi theo bên người Thất gia nhiều năm như vậy, vừa thấy trạng thái này của Thất gia, liền biết những
đề nghị này của hắn đã được Thất gia một nửa tán thành.
Anh đang suy nghĩ.
La Sâm lại bổ sung thêm một câu, “Thất gia, lịch trình của anh, vốn là tuần này phải đi Nam thành công tác, nhưng anh lo lắng chuyện của lão gia tử ảnh hưởng đến An An tiểu thư nên anh đã hoãn công tác tuần này lại, bây giờ anh có thể sắp xếp.”
“Hơn nữa, không nói cho An An tiểu thư biết chuyện sẽ đi, thậm chí có thể hẹn An An tiểu thư sau đó thất ước, để cho cô ấy cảm thụ mất mát, chờ anh trở về, sẽ cảm thấy quý trọng.”
Tông Chính Ngự vốn đang bình tĩnh, nhưng La Sâm càng nói tiếp, Tông Chính Ngự càng nhíu chặt mày.
Không chỉ đi công tác đột ngột.
Còn muốn cho cô ấy leo cây?
“Thất gia, vì tiểu biệt thắng tân hôn.” La Sâm nhắc nhở.
Tông Chính Ngự vẫn không đáp lại, ánh mắt nhìn chằm chằm phía trước, con ngươi hơi co lại.
Đang suy nghĩ tính khả thi của chuyện này.
Bệnh viện.
Mộ An An lên tới tầng bảy, Tông Chính Thừa Duẫn vẫn đang ngồi trong phòng làm việc, đang gặm quả táo cầm trong tay.
Bộ dáng rất thoải mái.
Mộ An An đi vào văn phòng, “Thầy, em tới rồi.”
Tông Chính Thừa Duẫn nhìn Mộ An An, “Tôi cho rằng, cô sẽ nói rằng, xin lỗi thầy, em đến muộn, xin lỗi thầy, sẽ không có lần sau.”
“Em không đến muộn mà.” Mộ An An thốt ra.
Cô nhìn thoáng qua thời gian trên vách tường.
Năm giờ năm mươi.
Khoảng cách sáu giờ đúng, còn mười phút.
Bình thường là sáu giờ rưỡi mới học.
Hôm nay là ngày nghỉ làm, cho nên ước chừng đến sáu giờ đúng.
Câu nói này của Mộ An An có thể nói là rất ngay thẳng, Tông Chính Thừa Duẫn trực tiếp nở nụ cười, “Quả nhiên, lớn lên trong sự che chở của Thất gia, chính là tràn đầy sức mạnh.”
Mộ An An đứng đối diện Tông Chính Thừa Duãn.
Khi ánh mắt buông xuống, cúi đầu nhìn đùi mình.
Một giây sau, ngước mắt lên nói: “Đúng
vậy, Thất gia, từ nhỏ đã dạy em, tuyệt đối không được cúi đầu”
Tông Chính Thừa Duẫn gật đầu, “Là phong cách của anh áy.”
“Tiểu Tịch cũng như vậy sao?” Mộ An An đột nhiên hỏi một câu.
Động tác ném hạt táo của Tông Chính Thừa Duẫn dừng lại, “Em còn biết Tiểu Tịch?”
“Biết, tôi còn biết Tiểu Tịch và Ninh
chính là vệ sĩ bên cạnh lão gia tử có quan hệ rất tốt.”
Mộ An An dùng giọng điệu rất bình tĩnh nói ra những lời này.
Chính là nói chuyện phiếm rất bình thường.
Nhưng trong lòng Mộ An An vẫn có chút khẩn trương.
Những lời này thuần túy chính là thăm dò Tông Chính Thừa Duẫn, mục đích vẫn là thăm dò Ninh Tu Viễn.
“Tôi luôn cảm thấy rất lạ, người bên cạnh lão gia tử kia, nói là vệ sĩ, nhưng khí chất rất khác.” Mộ An An nói
thêm một câu.
Tông Chính Thừa Duẫn ném hạt táo vào thùng rác, lúc quay đầu, rút khăn giấy ra, lau tay, “Đương nhiên không giống, một kẻ hoang tưởng.”
Lúc nói, Tông Chính Thừa Duẫn nhếch khóe miệng.
Có chút khinh thường.
“ Hoang tưởng”
Mộ An An nói, “Thời điểm tôi thực tập ở bệnh viện tâm thần, có tiếp xúc qua loại bệnh nhân này, nhưng rất ít, chỉ là từ trên vàn bản lý luận loại người này, kỳ thật dễ gặp rắc rối”
Chứng hoang tưởng chỉ là một cái tên hay, nhưng thực chất nó cỏ nghĩa là trong thế giới của riêng bạn, bạn tin vào chính mình, cho dù không có gì thay đổi, bạn vẫn sẽ liều lĩnh tiến gần hơn đến những gì bạn tin tưởng và khiến mọi thứ trở thành những gì bạn nhận định trong đầu.”
Nói trắng ra, kỳ thật chính là một số người tự cho mình là trung tâm.
Mộ An An cố ý nói rất nhẹ nhàng.
Mà Tông Chính Thừa Duẫn nghe vậy, trực tiếp nở nụ cười, đánh giá, “Hiểu biết về cố chấp, thật sự là ít đến đáng
Cô bị mắc kẹt trong một thế giới đầy sương mù. Thật vất vả mới xuất hiện một cái gương, kết quả lại là một nữ sinh hoàn toàn xa lạ. Cô trơ mắt nhìn cô bé kia bị người ta bắn vỡ đầu… Bây giờ nhớ lại, Mộ An An đều cảm giác sống lưng phát lạnh. Mà Tông Chính Thừa Duẫn khi đối mặt với vấn đề này của Mộ An An, trả lời rất bình tĩnh, “Tôi không nghiên cứu về cái này.” “Thật ngại quá.” Mộ An An cười cười. “Nhưng tôi có thể khẳng định.” Tông Chính Thừa Duẫn nói,” Ninh Tu Viễn thì không.”
vẻ mặt Mộ An An cứng đờ vài giây. Nếu không thì có khả năng Ninh Tú Viễn đang nói dối. Mộ An An tin tưởng Thất gia và cố Thư Khanh, tự nhiên sẽ nghiêng về bọn họ. Chỉ là chuyện Ninh Tu Viễn, vẫn sẽ muốn biết rõ ràng. Dù sao cũng liên quan đến câu chuyện mười năm trước. Cô muốn hỏi trực tiếp Thất gia, nhưng cô cũng lo lắng bệnh tình của anh sẽ tái phát nên chỉ có thể dành thời gian.
Trong lúc Mộ An An đang suy nghĩ, cửa phòng làm việc bị gõ vang. Mộ An An trên mặt nghi hoặc. Tông Chính Thừa Duẫn nói đơn giản, “Đi mở cửa, trợ lý mới tới.” Mộ An An gật đầu, chuyện này trước đỏ Tông Chính Thừa Duẫn đã nói qua. Cô đứng lên, đang muốn đi mở cửa, Tông Chính Thừa Duẩn lại nói một câu, “À, quên nói, cô có thể sẽ có chút kinh hãi, bởi vì người này Cô cũng biết.” La Sâm thật sự rất hố, đến đoán xem Thất gia sẽ nghe La Sâm sao? Mặt khác, về nick name đầu tiên của ca ca, ngày hôm qua quên nói, ha ha ha ha, ngày mai giấu ở trong văn nói cho các ngươi biết.
Hôm nay xem xong cập nhật các cô gái nhỏ, nhớ kêu một tiếng nha, ngủ ngon.