Chương 219
"Bây giờ ông nên nói cho tôi biết lý do tại sao ông đến đây” Cố Văn nhìn vẻ mặt kinh ngạc của ông ta, bình tĩnh nói.
"Tôi đến đây để nói chuyện hợp tác, bây giờ xem ra là khó có cơ hội, cho nên xem như là đến thăm con tôi đi" Sở Đình Trung nhìn vềphía Sở Trọng Văn.
Sở Trọng Văn không ngờ rằng ông †a sẽ nói như vậy, mặt không đổi sắc nhìn ông ta: “Tìm tôi có việc gì sao?
Hình như tôi và ông không có quan hệ gì.
"Cậu Văn, tôi muốn tâm sự riêng với Sở Trọng Văn, cho nó một chút thời gian được không”' Ánh mắt Sở Đình Trung cứ chăm ông nhìn Sở Trọng Văn, như là có rất nhiều lời muốn hỏi anh ta.
“Tôi không rảnh, hơn nữa giữa tôi và ông không có gì hay để nói cả? Nếu ông trả phí để gặp tôi thì tôi còn có thể cân nhắc”
Sở Trọng Văn không muốn đồng ý, trong lòng anh ta rất hận người đàn ông này, dù vào lân đầu tiên gặp mặt,trong lòng anh ta cũng hơi rung động,nhưng vừa nghĩ đến mẹ thì liền không tài nào nói chuyện với ông ta được nữa.
Cố Văn quay đầu lại nhìn thoáng qua phản ứng của Sở Trọng Văn, rồi quay đầu lại nhìn Sở Đình Trung: "Nói thật, đây là chuyện giữa hai người, tôi không có lý do gì để nhúng tay vào, nhưng Sở Trọng Văn cũng là anh em của tôi, nhất định phải hỏi ý kiến của cậu ấy, nếu như cậu ấy muốn thì đương nhiên tôi sẽ cho cậu ấy ít thời gian, còn
với anh trai của ông ta, con của mình thì nhận người khác làm ba.
Những chuyện này làm cho Sở Đình Trung trở nên độc ác vô cùng, con của ông ta lại còn đối xử với ông ta như vậy, làm ông ta không thể nào khống chế được cơn tức giận và thất vọng của mình.
Cố Văn và Lăng Khải không ngờ rằng, Sở Đình Trung lại dám ra tay với Sở Trọng Văn, Cố Văn nhanh chóng đứng dậy, trừng mắt với người đàn ông trước mặt: "Sở Đình Trung, ông cũng đừng quên đây là địa bàn của ai, nếu ông còn dám động vào Sở Trọng Văn một chút thì đừng trách tôi không khách sáo với ông.”
Cố Văn cũng không sợ ông ta, chuyện Sở Trọng Văn không dám làm anh có thể làm, chuyện Sở Trọng Văn không thể làm, anh có thể làm thay Sở Trọng Văn. b “Cậu không biết gì hết, lo cho bản thân mình đi, cậu không có tư cách nhúng tay vào chuyện của hai ba con chúng ta." Sở Đình Trung nhìn thoáng qua Cố Văn: “Cậu Văn, dù gia thế cậu lớn, nhưng đây là chuyện của nhà chúng Ta, tốt nhất cậu đừng bao đồng, cẩn thận tai bay vạ gió.”