Chương 199
Sau khi cơm nước xong, Mạch Lam không ở lại nữa, dù sao thì cô ta cũng đã đạt được mục đích khi đến đây rồi, lập tức trực tiếp rời đi.
Mộc Diệp nhìn thoáng qua Cố Nam: "Cứ để cho cô ta đi thế này à?”
"Nếu cô ta đã muốn rời đi, chúng ta cũng không có cách nào giữ chân cô ta lại cả”
Mấy ngày nay Cố Nam bận đến sứt đầu mẻ trán, nguyên nhân chính là do thời điểm anh ta thay thế ngồi vào vị trí đó của công ty từ tay Cố Văn, đã để lại rất nhiều tình trạng phiền toái. Nếu như Cố Nam muốn hoàn thành tất cả, nhất định phải tiến hành các thủ tục rườm rà thì mới có thể. Bởi vậy mà Cố Nam đã sớm ôm hận trong lòng. Thâm nghĩ rằng mấy ngày này anh ta nhất định phải tìm và giao cho Cố Văn chút phiền toái, mới có thể bù đắp lại những đêm mà bản thân anh ta đã chịu đựng trong khoảng thời gian này ở trong công ty.
"Sau khi em tới công ty mới phát hiện ra là có rất nhiều người ờ đó vẫn ủng hộ Cố Văn như cũ”
Mộc Diệp nghĩ tới thì cảm thấy rằng Cố Văn kia cũng không hề hèn yếu như ở ngoài mặt. Trước kia sau khi anh †a tiếp quản công ty, lợi nhuận của công ty đúng là có chiều hướng tăng lên, cho nên muốn đối phó với anh ta, sợ là sẽ có chút khó khăn.
Cố Nam đương nhiên biết rõ bây giờ Cố Văn hoàn toàn không có cách nào lung lay địa vị của anh ta, vốn nghĩ
Cố Nam ngẩng đầu đưa mắt liếc nhìn Mộc Diệp một cái, hết sức khó hiểu hỏi: "Anh thật sự không ngờ các em có thể làm ầm ï đến nông nổi như vậy đấy, mặc kệ thế nào thì nói cho cùng các em cũng là chị em họ, vì cái gì mà em muốn Mộc Mai chết đến như vậy? Theo như anh
được biết, trong lúc đó bề ngoài của hai người bọn em có vẻ như cũng không có mâu thuấn lợi ích gì, cả nhà họ Mộc đều do ông nội và ba của em quản lý, vì sao em không thể bao dung cô ấy đến thế?”
"Đây là chuyện riêng của nhà họ Mộc bọn em, không cần anh phải quan tâm, anh chỉ cần hoàn thành việc của anh là được rồi, ân oán trong lúc đó của em và Mộc Mai cũng khó mà nói được rõ ràng trong một hai câu, em sẽ từ từ nói cho anh nghe khi thời cơ đến, ngoài ra khoảng thời gian gần đây anh nên chú ý đến thân phận của mình một chút, cái kẻ gọi là em họ của anh kia có vẻ như cũng không phải là một đứa tâm thường đâu”
Lúc trước, khi còn ở phòng làm việc, anh đã có cảm giác cô gái đó là một cô gái có dã tâm rất lớn, nếu như không phải nói chuyện với cô gái đó một hai cậu, thì kỳ thật khó mà nhìn ra được một người nhìn có vẻ mềm mỏng yếu đuối như một cô gái nhỏ, vậy mà lại có dã tâm lớn đến thế.