Chương 115
Chị Lệ mỉm cười, nhắc nhở một câu: “Thiến Thiến, em quên rồi sao? Bàng Hải rất thích em, luôn muốn hẹn em gặp mặt dùng bữa, chỉ là em không thích hắn, luôn từ chối hắn, lần này… hắn có thể giúp đỡ hay không thì phải trông cậy vào em rồi”.
Tô Tử Thiến không lên tiếng.
Chị Lệ biết con người cô ta không đủ nhẫn tâm, thấy cô ta do dự lại bổ sung một câu chí mạng: “Thiến Thiến, không có Hứa Tịnh Nhi, vị trí phu nhân nhà họ Cố sẽ là của em”.
Tô Tử Thiến không muốn có liên hệ gì với loại người như Bàng Hải, chỉ là… nghĩ tới những nhục nhã mà cô ta phải chịu vì Hứa Tịnh Nhi, nghĩ tới vị trí đầy cám dỗ là phu nhân nhà họ Cố, cô ta cắn răng trả lời: “Chị sắp xếp đi!”.
…
Mấy ngày nay, Hứa Tịnh Nhi chuyên tâm điều tra tư liệu của Bàng Hải.
Ngày xưa Bàng Hải chỉ là một tên lưu manh du đãng, gia nhập một xã đoàn, vì đánh đấm rất giỏi, cách làm việc tàn ác nên nhanh chóng được đại ca yêu quý, đề bạt cho làm người đứng thứ hai. Sau đó, đại ca qua đời trong một cuộc ẩu đả, hắn nghiễm nhiên lên làm đại ca.
Sau khi lên chức, hắn thành lập công ty, từng bước tẩy trắng sản nghiệp của xã đoàn, bắt đầu làm ăn chính đáng, năm ngoái còn từng được bình chọn là doanh nhân ưu tú.
Bây giờ, hình tượng của hắn dần dần được chính thức hóa, nhưng theo tài liệu của cấp trên, hắn vẫn âm thầm làm những việc không thể cho người khác biết. Ví dụ như hắn luôn kinh doanh sòng bạc ngầm, chỉ là không ai lấy được chứng cứ.
Sòng bạc ngầm của hắn có người chuyên môn quản lý, mỗi tháng người đó sẽ báo cáo tình hình cho hắn. Cô điều tra được thứ sáu tuần sau, người đó hẹn Bàng Hải đến một câu lạc bộ gặp mặt.
Chỉ cần cô có thể lấy được nội dung trò chuyện của bọn họ là có thể chứng minh Bàng Hải kinh doanh sòng bạc ngầm. Đến lúc đó, cô đưa tin tức này ra, nhiệm vụ của cô sẽ hoàn thành, cũng có thể lấy được thù lao khổng lồ.
Thứ sáu, ở câu lạc bộ.
Cô đặt rượu lên bàn, sau đó ngồi xuống, lấy dụng cụ mở chai lần lượt mở nắp rượu ra. Sau đó lúc đứng dậy, cô thành thục dán chiếc camera hình cây kim mà cô vẫn nắm trong lòng bàn tay vào dưới gầm bàn, chĩa thẳng vào Bàng Hải và quản lý sòng bạc.
Làm xong mọi thứ, cô đứng dậy như không có việc gì, nhỏ giọng nói một câu: “Chúc các anh ngon miệng!”, sau đó quay người rời khỏi phòng.
Đám Bàng Hải uống đến mười hai giờ đêm, sau đó mỗi người mới ôm một cô gái rời đi. Hứa Tịnh Nhi đứng ở góc cua, nhìn thấy bọn họ đã đi hết, lại đợi những nhân viên phục vụ khác vào phòng thu dọn sạch sẽ. Cô nhìn quanh một lúc, không còn thấy bóng người nào nữa bèn nhanh chóng bước tới, lẻn vào phòng, đóng cửa lại.