Cố Hùng bị mấy câu nói của Cố Khiết Thần làm cho tức đến ngạt thở, sắc mặt hết xanh lại đỏ, đỏ lại tím, chẳng khác nào con tắc kè. Nhưng ông cụ Cố đang ngồi đây, ông ta dù tức giận đến đâu cũng không dám phát tác, cuối cùng lấy cớ không khỏe, nói muốn về nghỉ ngơi.

Ông cụ Cố xua tay: “Vậy cháu về nghỉ ngơi đi”.

Cố Hùng đứng dậy, vợ ông ta là Vinh Phương Hoa cũng đứng dậy theo, mấy đứa con trai của ông ta đương nhiên cũng về cùng. Chỉ có Cố Tuyết chần chừ không muốn về, nhưng bố cô ta đã tức giận như vậy, cô ta không thể không nghe theo, chỉ đành lưu luyến đi về.

Đám người chi thứ hai rời đi, phòng khách bỗng trở nên trống trải hơn nhiều, ông cụ Cố khẽ thở dài.

Ông ta đã chừng này tuổi, chỉ muốn nhìn cả nhà hòa thuận vui vẻ. Ông ta không sống được bao lâu nữa, ít nhất sau khi ông ta đi, bên cạnh Khiết Thần vẫn còn người nhà ở bên.

Chỉ có điều, có thể trở thành người một nhà hay không, cũng không thể miễn cưỡng được.

Cũng may… hiện giờ bên cạnh Khiết Thần đã có Tịnh Nhi, theo báo cáo của mật thám là cô Lâm, thời gian này tình cảm của hai người không ngừng tăng lên. Chẳng bao lâu nữa, có lẽ ông ta sẽ có chắt nội để bế. Như vậy thì ông ta sẽ không phải buồn như vậy nữa.

Cố Hùng và Vinh Phương Hoa ngồi một xe, Cố Tuyết và ba anh trai ngồi một xe.

Rời khỏi nhà họ Cố đi được một đoạn rồi, Cố Hùng vẫn thấy tức cái lồng ngực, mãi không nuốt trôi cục tức này. Mấy năm nay, Cố Khiết Thần càng lớn càng không coi ông ta ra gì, nói câu nào cũng xấc xược, hoàn toàn không nể mặt bậc cha chú như ông ta.

“Đúng vậy…”

Vinh Phương Hoa mím môi, đáy mắt lướt qua vẻ âm trầm, nói: “Ông xã, Cố Khiết Thần có năng lực, Hứa Tịnh Nhi có thủ đoạn. Nếu hai vợ chồng nó hòa thuận, thì nhà họ Cố và tập đoàn Cố Thị sẽ bị chúng nó nắm chặt trong lòng bàn tay, người khác tuyệt đối không thể chen vào nửa phân”.

Cố Hùng nghe ra ẩn ý của vợ mình, ngước mắt nhìn bà ta: “Ý em là sao?”.

Bàn tay của Vinh Phương Hoa khẽ đặt lên mu bàn tay Cố Hùng, chậm rãi nói từng từ: “Anh nghĩ mà xem, bây giờ bác Cố vẫn còn, mà Cố Khiết Thần đã không khách sáo với chúng ta như vậy. Nếu ông ấy mà mất thì nó sẽ đối xử với chi họ chúng ta thế nào”?.

Cố Tổng Lại Phát Điên Rồi – Cố Khiết Thần – Hứa Tịnh Nhi - Chương 336 | Đọc truyện chữ