“Nhóc con, mẹ nó, sao cậu mạnh vậy?” Đao Ba cán chặt răng, anh ta nhìn máu tươi trẽn mặt đất, chí cám thấy sống lưng ớn lạnh.

Lê Văn Vân xoay người, nở nụ cười với anh ta nói: “Tâm trạng thoải mái hơn rồi!”

“Chúng ta đi xuống đi!” Sau đó anh lại bố sung thêm.

Đao Ba nuốt nước miếng, vẻ mặt có chút cô quái.

Phía dưới, rất nhiều người đều nhìn thấy một thản hình nện ờ trên đất, sau đó có người chạy tới nhìn thử. Kê đó, cả đám người nhanh chóng lùi lại mấy bước, lấm bấm nói: ‘Đào Lực… Đã chết rồi!”

Lời này rơi vào trong tai đám người, khiến đều óc bọn họ như nồ vang.

Đảo Lực, người đửng đầu thế lực lởn nhất khu Đỏng… Đã chết!

Cái tên Đao Ba kia mới đi vào dược bao lâu hả, vài phút chứ mấy!

Chờ thêm một lúc nữa, bọn họ thấy được Đao Ba dẫn theo Lẻ Văn Vân đi ra từ trong tòa nhà.

Những người này cũng không biết bên trong đã xảy ra chuyện gì, bọn họ chí biết lè Đao Ba đến cứu người, sau đó mấy phút đồng hồ sau, Đảo Lực chết, mả Đao Ba thì dẫn người đi ra.

Mọi người đều cho rằng tất cả đều là Đao Ba làm, bao gồm cả những tên đàn em mà Đao Ba dẫn đến!

Đao Ba… Giết chết Đào Lực!

“Trước kia đã nghe người ta nói, lúc anh Đao Ba khiêu chiên, tay không giết chết một tên cao thủ đỉnh cấp!'”

“Vữa rồi hình như tỏi đã cám nhặn được khí thế của cao thủ siêu cấp!”

“Anh Đao Ba… Chầng lẽ là… Siêu cấp!”

“Chúng ta theo đúng người rồi!r

Một đám người mồm năm miệng mười bât đầu thảo luận. Lỹ Thu vả đảm người Cố Bạch đều choảng váng, bọn họ

đương nhiên biết, tất cả là Lê Văn Vân lảm.

“Anh Đao Ba uy vũ!”

Không biết từ lúc nào, có người hõ to một cảu!

“Anh Đao Ba uy vũ!”

Ngay sau đó, từng tiếng hô nhịp nhàng bât đầu vang vọng trong đám người.

Đào Lực đột nhiên quay đầu lại, chấn động nhìn Lê Văn Vân nói: “Cậu…”

Trẽn mặt Lê Vãn Vân treo nụ cười, thán nhiên nói: “Nuõi nhưng không dạy là lỗi của cha, õng dạy con trai minh thành thế kia, hại chính anh ta chết, giờ ông lại đội nồi lên đầu tôi, muốn giết tôi cũng thôi đi, không nghĩ tới ông còn muốn ra tay với cả bạn bè tỏi, ông cho râng ông là ai?”

“Đỉnh cấp?’ Nét mặt Đào Lực thoáng rung động, đỉnh cấp, quả thật có thể đủ năng lực cắt đứt dây thừng.

“Hừ! Tôi đúng lè đã xem thường cậu rồi, nhưng cậu là đinh cấp thi đã sao? Cho dù lả người đứng đầu Địa Báng, hỏm nay cũng đừng hòng ra khỏi nơi này!’ Đào Lực cười khấy một tiếng nói: “Ra tay cho tôi!’

Trong chớp mât đã có người xách đao xông lên chém!

Cũng trong chởp mẳt đỏ, trẽn mảt Lẻ Vản Vãn xuất hiện nụ cười khát máu.

Bên dưởi tỏa nhà, sau khi đám người Đao Ba đến gần khu vực này thì đứng lại, Trân Tiêu và Đao Ba dần đầu phía trước, mà ỏ bên cạnh Đao Ba, một người của Minh Giáo có chút run rẩy mớ miệng: “Anh Đao Ba, chúng ta thật sự phải cứng đối cứng với người của Đào Lực sao? Bọn họ chinh là thế lực đính cấp ở khu Đông đó, cỏ cả đám cao thủ đỉnh cấp, chủng ta…”

“Đây còn không phải vì có anh Đao Ba sao, tôi tin anh nhất định có thế cứu Lẽ Văn Vân ra ngoài.” Cố Bạch cười ha hả nói.

Đao Ba thở dải một hơi, sau đó cân răng nói: “Các cậu cử đứng đây chờ, nếu không thấy tôi ra, các cậu lập tức rời đi, theo sau có rất nhiều người, các cậu cứ lẩn vào trong đám người, chác bọn họ sẽ không phát hiện được đâu, nếu tôi chết, sau này các cậu cử nghe theo lão đại Trần Tiêu, hiếu chưa?’

Trần Tiêu cau mảy nói: ‘Tôi đi cùng cậu!”

Đao Ba lác đầu nói: “Lão đại, anh vẫn thành thật ở đây đi, không cần đâu, tỏi sẽ đi tìm bọn họ đàm phán, sẽ cố gâng không ra tay nếu không cân thiết! Anh đi cũng lỡ đánh nhau với người ta, ngược lại sẽ càng khiên chuyện thêm rắc rối “