“Hôm qua ông ta cũng nói với tôi rằng tôi có họa sát thân. Anh đừng mất cảnh giác, anh đã sống bao nhiêu năm rồi mà còn tin những lời nhảm nhí này.” Lê Văn Vân cạn lời nói, rồi nhét tiền vào túi Đao Ba.
Mặc dù bây giờ tên này đang quản lý một con phố, nhưng vẳn rất nghèo, không ngờ toàn bộ gia sản chỉ có một trăm ba mươi bảy luca này.
Đao Ba sửng sốt, rồi nhanh chóng phân ứng lại, anh ta dứt khoát rút một thanh đao ra nói: “Mẹ kiếp, không ngờ ông lại
Lê Văn Vân lạnh nhạt nhìn ông lão nói: “Lão già, ông lừa người khác thì không sao, nhưng đừng lừa lẻn người chúng tôi. Chúng tôi không thu phí bảo kẽ trên con phố này đã tốt lắm rồi, nên ông đừng chọc chúng tôi phải đuổi ông đi.”
Ồng lão cũng không nối giận mà khẽ cười nói: “Cậu không tin sao?”
‘Tất nhiên là tôi không tin rồi!” Lê Văn Vân nói.
“Vậy nếu tôi nói cho cậu biết, tôi biết Bùi Nghênh Tùng đang sống ở đâu thì sao?” ông lão nhếch miệng cười hỏi.