‘Bốp!’
Trong lúc Doan Thi Đan hoảng hốt lo sợ, Lê Văn Vân bỗng giơ tay lên tát vào mặt cô ta.
Mặc dù chân khí vẫn chưa hồi phục, nhưng Lê Văn Vân bấm sinh đã mạnh mẽ, sức mạnh trong người cũng khá lớn, một tát của anh giáng xuống khiến Doãn Thi Đan ngã lăn từ sofa xuống sàn ngay, má phải nhất thời đỏ bừng.
Lẻ Văn Vân vần không nói gì, mà tiếp tục đi tới.
“Lẽ Văn Vân, nế tình chúng ta từng đi xem mắt mà anh hãy tha cho tôi đi.” Doãn Thi Đan vội bò dậy, cầu xin Lê Văn Vân.
Nhưng trên mặt Lê Văn Vân không hề có vẻ đồng tình, anh hờ hững nhìn Doãn Thi Đan hỏi: “Nế tình chúng ta từng đi xem mầt mà tha cho cô ư? Ban đầu cô là hàng xóm của nhà dì út tôi, dì út của tôi đã chăm sóc cho cô nhiều năm như vậy, nhưng cô thì sao? Cô lại dẫn Liễu Ngọc đến thành phố này, nếu tôi không tới đây thì em ấy sẽ gặp phải tình huống gì? Cô ờ thành phố này lâu như vậy, tôi nghĩ cô sẽ biết rất rõ.”
Dứt lời, anh lại tát một lần nữa.
“Bốp!”
“Bốp!”
Hai bên mặt của Doãn Thi Đan nhanh chóng sưng lên.
Từ Tiểu Hồng ở bên cạnh xoay người lại, thậm chí cô ta còn không dám liếc nhìn, nói thế nào thì cô ta cũng bán đứng chị em của mình, nhưng cô ta cũng hết cách rồi. Nếu không nói ra vị trí của Doãn Thi Đan, cô ta cảm thấy rất có thể mình sẽ chết khi đứng trước Người Gác Đêm số khòng vào năm năm trước này.
Doãn Thi Đan khóc lóc, cô ta lớn tiếng cầu xin: “Tôi không có giao cô ta cho người của Demps, tôi đã chừa cho cô ta một con đường sống rồi.”
“Thế ư? Tôi không biết tại sao cô lại căm hận Liều Ngọc, nhưng cô đế em ấy tự sinh tự diệt trong thành phố này, ở một mức độ nào đó thì cô càng khiến em ấy khó chịu hơn cả việc giết chết em ấy.” Lê Văn Vân nói.
Sau đó anh cười khấy nói: “Cô cứ yên tâm, tôi sẽ không đê’ cô chết một cách bình thản như vậy đâu.”
Dứt lời, anh nhìn về phía Lý Thu và Ngạo Húc nói: “Hai cậu hãy dẫn người đi đi!”
“Lê Văn Vân, Lè Văn Vân, tôi sai rồi, tôi thật sự biết sai rồi!” Doãn Thi Đan nghe Lê Văn Vân nói định dẫn mình đi thì bắt đầu hoảng loạn.
Lê Văn Vân không đế tâm đến cô ta nữa, mà leo lẻn xe, rồi Ngạo Húc nhanh chóng lái xe đến nhà Lại Tuấn.
Hai bên mặt của Doãn Thi Đan hoàn toàn sưng tấy lên, cô ta nhìn Lê Văn Vân rồi mím môi nói: “Lê Văn Vân, tôi cầu xin anh đấy, anh hãy chừa cho tôi một con đường sống đi mà, mọi chuyện tôi làm đều thân bất do kỷ mà thôi.”
Lê Văn Vân ngước mát lên nhìn cô ta hỏi: “Thế à? Khi Demps uy hiếp cô, dưới tình huống cô đã biết tôi là Người Gác Đêm số không thì cô không chỉ có thể lựa chọn dẫn Liễu Ngọc đi, mà còn có thế nghĩ cách lặng lẽ thông báo cho tôi biết, nhưng cô không hề làm thế, mà cô lại lựa chọn chia rẽ gia đình đã từng chăm sóc cho cô mấy năm. Đây là thân bất do kỷ ư?”
“Vậy thì Lê Văn Vân, tôi sẽ nói hết cho anh biết toàn bộ tin tức mà tôi biết có được không? Anh hãy tha cho tôi một mạng đi!” Doãn Thi Đan nói: “Bên Demps đã cử một siêu cấp tới đối phó với anh, đó là người đứng thứ sáu trong Thiên Bảng, bây giờ cũng đang đứng thứ hai trong Người Gác Đém hệ Europa.”