Có Lẽ Anh Chưa Từng Yêu Em, Phải Không?
HÔN NHÂN KHÔNG TÌNH YÊU
" Cô không xứng với tình yêu của tôi, Thẩm Thiên Sơ ".
Một cuộc hôn nhân...
Không có rung động làm vật dẫn.
Không có ngọt ngào để bồi đắp.
Không đủ yêu thương để duy trì.
Cứ thế tạm bợ kéo dài hơn bốn năm, cuối cùng được đặt dấu chấm hết vào một đêm cuối thu lặng lẽ.
Bốn năm nói dài không dài , nói ngắn không ngắn...Thế nhưng đối với Thẩm Thiên Sơ, đó chính là hèn mọn , là hạ mình, là hổ thẹn , cũng là dũng khí cả một đời này của cô.
Cô yêu Cố Bắc Doanh là thật. Trong suốt bốn năm âm thầm cô độc ấy, có đôi khi Thẩm Thiên Sơ sẽ vô thức mà nghĩ, nếu như một ngày nào đó không xa, Cố Bắc Doanh bất chợt nhận ra đoạn tình cảm cô từng trân quý gìn giữ suốt mấy năm tháng qua thì sao, biết đâu trong lòng hắn cũng có một chút động tâm thì như thế nào?
Có phải hắn sẽ đột ngột bỏ dở công việc của mình, gấp rút trở về vào lúc trời đang nắng chang chang hay buổi xế tà khi hoàng hôn đã vãn, chạy vội vào phòng bếp chăm chú quan sát hồi lâu, sau đó hỏi cô những câu hỏi nhỏ nhặt giống như bố đã từng hỏi mẹ ngày xưa hay không?
Có phải hắn sẽ cùng cô ngồi vào một chỗ, vừa rôm rả nói về những câu chuyện mới mẻ ở công ty vừa thưởng thức bữa ăn ngập tràn không khí gia đình hay không?
Có phải cuộc sống hôn nhân của bọn họ sẽ còn tiếp tục kéo dài đến khi tóc mai trên mái đầu của người đã bạc, sườn mặt thanh tú năm nào cũng dần dần xuất hiện thêm một vài nếp nhăn hay không?
Thẩm Thiên Sơ đắm chìm trong dòng nghĩ ngợi suy tư, hết mơ lại tỉnh tỉnh rồi..Lại bắt đầu nở nụ cười tự nhạo báng bản thân không biết lượng sức mình, chẳng biết đoạn tình cảm ngủ ngốc này đặt ở đâu không đặt, trao cho người nào không trao...Lại mang đi gửi nhầm cho một người dẫm nó dưới lòng bàn chân , không thương không tiếc mà nghiền nát thành công từng mảnh vụn.
Cô và Cố Bắc Doanh tuyệt nhiên liệu sẽ không có tương lai, thậm chí cũng không có quãng thời gian ngắn ngủi ngồi chung một chỗ, ăn cùng nhau một bữa cơm gia đình đầm ấm...
Quãng thời gian khó khăn trước mắt còn rất dài, nếu muốn kiên trì đợi chờ một kỳ tích hay phép màu hy hữu nào đó đột nhiên xuất hiện mang anh trai từ cửa tử quay trở về với cô, Thẩm Thiên Sơ biết bản thân cần gắng gượng rất nhiều , trước mắt cô còn phải tự bảo vệ bản thân thật tốt để sẵn sàng ứng biến với hàng vạn nguy cơ, hàng vạn trắc trở có thể đột ngột ập đến...
Chỉ là, khó khăn được dự đoán còn chưa thấy đâu, chuyện Thẩm Thiên Sơ không lường trước được đã diễn ra ngay trước mắt. Khoảnh khắc đứng ở cầu thang bệnh viện nhấm nháp ly Cafe buổi sớm mà anh Lâm mua cho, một cái tên cùng Giọng nói quen thuộc không rõ xuất phát ở đâu, bất chợt vọng đến bên tai, chấn cho tâm trí cô rơi vào mơ hồ.