8.

Vừa mới định thân, Chu Cố Đường đã giao toàn bộ khế đất, cửa hàng cho ta quản lý, còn nói chắc như đinh đóng cột:

- Dù sao sớm muộn gì em cũng phải tiếp nhận.

Tiện tay, y còn lấy luôn bức Tẩy binh đồ trên án thư của ta. Ta vừa bực vừa buồn cười. Ta và Thôi Chiêu từ nhỏ đã đính ước, nhưng mấy năm mới gặp một lần, dù có gặp cũng xa lạ đến mức khó nói chuyện. Chưa từng thấy ai tự nhiên như Chu Cố Đường.

Đến ngày Thượng Nguyên, khi ta ra phố, mới biết bức tranh kia bị y mang đi làm gì.

Thừa Đức lâu, nơi mà chỉ tiếp đón vương tôn công tử mỗi năm vào Thượng Nguyên đều tổ chức bán đấu giá tranh chữ của nữ sinh nữ học. Toàn bộ tiền thu được sẽ quyên góp làm quân phí cho Tây Bắc. Đối với các cô gái, đây là cơ hội để lưu danh.

Từ năm 12 tuổi, tranh của ta mỗi lần xuất hiện ở Thừa Đức lâu đều được mua hết sạch. Nhưng năm nay, khi tỳ nữ mang tranh của ta đến, lại bị quản sự chặn ngoài cửa, chê danh tiếng ta không tốt. Ngay cả tranh của ta cũng không được đem vào. Tỳ nữ trở về, uất ức khóc lớn.

Ta vốn nghĩ Chu Cố Đường sẽ không để ý những chuyện như vậy. Nhưng không ngờ, y lại dựng một chiếc hoa đăng khổng lồ trên đài cao đối diện Thừa Đức lâu.

Khoảnh khắc nhìn thấy chiếc đèn ấy, ta suýt nữa bật khóc. Trên mặt đèn in chính là bức Tẩy binh đồ của ta.

Dưới ánh nến, hình ảnh binh mã như sống dậy. Gươm giáo sáng loáng, khí thế bừng bừng. Tất cả mọi người đều có thể nhìn thấy tranh của ta, đó chính là điều y muốn.

Người qua đường ai cũng dừng lại ngắm nhìn. Thừa Đức lâu vắng tanh, khiến quản sự tức đến giậm chân.

Các công tử vương tôn nhao nhao hỏi giá, ông lão trông đèn cười nhếch mép:

- Tay nghề bậc nhất, hoa đăng bậc nhất. Tranh của tiểu thư nhà ta vô cùng quý giá. Nếu không vì quan tâm chiến sự Tây Bắc, cũng không dễ dàng xuất ra. Giá một vạn lượng, thấp hơn thì không bán!

Đám đông ồ lên kinh ngạc.

Nhà ai lại có tiểu thư vẽ được bức tranh sát phạt như vậy? Nhà ai lại dám ra giá một vạn lượng?

Sau lời ấy, các công tử đang xôn xao bỗng im lặng, cùng nhìn về một người đứng giữa.

Một thiếu niên áo xanh như trăng xanh trên trời. Hắn lặng lẽ ngắm hoa đăng đã lâu, từng nét bút đều hợp ý, trong lòng dâng lên niềm vui khó tả, nhất là khi biết người vẽ là một người con gái. Giống như mở đầu của một mối duyên trời định.

- Bức tranh này, Thanh Hà Thôi thị mua.

Thôi Chiêu khẽ nói:

- Không biết họa giả là tiểu thư phủ nào… ta muốn gặp một lần.

9.

Ta chưa từng nghĩ là Thôi Chiêu lại thích bức tranh ấy. Bức tranh đó vốn là ta vẽ cho hắn.

Dù là đích trưởng tử của Thanh Hà Thôi thị, Thôi Chiêu từ nhỏ đã theo sư phụ du ngoạn khắp nơi. Từng học ở thư viện Giang Nam, rồi đến Tây Bắc. Thời gian ở Thượng Kinh không nhiều. Hai năm gần đây, hắn lại chuẩn bị vào quân doanh Tây Bắc rèn luyện. Đao kiếm vốn vô tình. Vì chuyện này, Thôi lão thái quân đã khóc không ít lần, chỉ mong ta sớm cập kê rồi thành thân với hắn, giữ hắn ở lại.

Nhưng ta lại nghĩ ra trận chinh chiến cũng chẳng có gì không tốt. Những khuôn phép của Thượng Kinh chưa từng trói buộc được hắn, hắn vốn dĩ tự do và ôn hòa như vậy. Ta đã làm trái với ý của Thôi gia, mất mấy tháng mới vẽ xong Tẩy binh đồ, vốn định tặng để cầu chúc hắn có thể khải hoàn như thiên binh, đạt được điều mình muốn.

Nhưng không ngờ…ta lại chờ được thư từ hôn trước. Bức tranh không gửi đi được, rồi vòng vo một thế nào cuối cùng vẫn rơi vào tay hắn.

Trên đài cao, ông lão đã chỉ về phía ta, may mà ta đeo khăn che mặt, liền quay người rời đi.

Đã đến nước này, gặp lại chỉ khiến cả hai thêm khó xử. Ta vừa bước lên cầu đá, đã bị Thôi Chiêu gọi lại phía sau.

Hắn 10 tuổi đã dám đi sứ, vậy mà lúc này giọng lại có vẻ hơi lúng túng:

- Tại hạ, Thôi Chiêu ở Thanh Hà, dám hỏi cô nương là tiểu thư phủ nào?

Thực ra câu hắn thật sự muốn hỏi là “cô nương đã có hôn phối chưa?”

Ta biết không thể tránh, đành quay lại. Đúng lúc có người gánh hoa đăng đi ngang qua, góc đèn vô tình quệt vào, làm rơi tấm khăn che mặt của ta.

Gió đông thổi, hoa đèn rực rỡ như ngàn cây nở, ánh sáng rơi như mưa sao. Chỉ trong khoảnh khắc, ta nhìn thấy ánh kinh diễm trong mắt Thôi Chiêu dần chuyển thành chấn động.

Ta thu tay vào tay áo, khẽ nói:

- Thôi công tử, đã lâu không gặp.

Cả đời Thôi Chiêu ghét bị ràng buộc. Hắn chưa từng nghĩ số phận lại trêu đùa hắn đến mức này. Bức tranh khiến hắn nhất kiến chung tình lại chính là của vị hôn thê cũ mà hắn đã từ hôn.

Hắn im lặng một lúc rồi nói:

- Nghe nói trước kia nữ học đều đưa tranh đến Thừa Đức lâu. Năm nay lại có biến?

Ta nhìn hắn, bình tĩnh đáp:

- Không phải biến của nữ học, mà là biến của ta. Từ sau khi bị từ hôn, ta không thể vào nữ học, tranh cũng không vào được Thừa Đức lâu nên mới dùng cách này.

Thôi Chiêu bỗng ngẩng đầu, không dám tin. Hắn từng đi khắp thiên hạ, nhưng chưa từng nghĩ chỉ một câu từ hôn của mình lại có thể chặn hết đường lui của ta tại Thượng Kinh.

Ta gần như cố nén nước mắt:

- Hôn ước từ lúc lọt lòng vốn không phải ý nguyện của huynh, ta hiểu. Ta không phải người huynh thích, ta cũng biết. Nhưng mà, Thôi Chiêu à, huynh đã từng nghĩ ta phải làm sao chưa?

Nghe nói con cháu Thôi gia trong lòng mang thiên hạ, lập được vô số công lao.

Chỉ là… hắn chưa từng thương xót ta.

10.

Ta men theo dòng kênh mà đi. Hoa đăng của du khách theo nước trôi xa dần, ánh sáng lay động đến chói mắt, hương xe phấn ngựa lan khắp lối.

Mãi sau ta mới chợt nhận ra, mọi người đều đang tránh đường cho ta đi. Quay đầu nhìn lại, ta mới phát hiện Chu Cố Đường vẫn luôn đi phía sau, không xa không gần.

Sau lưng y là một vùng đèn lửa thưa dần. Y vẫn mặc quan bào đỏ thẫm, chẳng trách người qua đường đều lặng lẽ né tránh. Ta dừng bước, Chu Cố Đường khẽ cười như có như không:

- Ta còn tưởng em sẽ không phát hiện ra ta đấy.

Tỳ nữ bên cạnh đã sợ đến mức gần như không đi nổi, bởi trong dân gian có lời đồn mỗi khi Chu Cố Đường cười kiểu ấy, cũng là lúc có người sắp gặp Diêm Vương. Còn ta… lại chậm rãi bước về phía y, ngẩng đầu, chỉ nói hai chữ:

- Cảm ơn.

Chỉ là hai chữ đơn giản, nhưng đó là sự biết ơn khi y đã kéo ta ra khỏi nước sôi lửa bỏng, tránh khỏi muôn vàn khổ nạn.

Ta vẫn chỉ dám nắm lấy ống tay áo của y, Chu Cố Đường cúi mắt nhìn, rồi trực tiếp đưa tay ra. Bàn tay lớn của y khép lại, bao trọn lấy tay ta. Y lười nhác nói:

- Giang Chiếu Tuyết. Sau này… nắm ở đây. Còn nữa, ta muốn không chỉ là một lời cảm ơn.