
Chứng Bệnh - Bạch Tầm Âm - Dụ Lạc Ngâm
Tác giả: Ngọc Tự Nhân
Thể loại: Ngôn Tình, Ngược, Sủng
Số chương: 78
Lượt xem: 0
Trạng thái:Hoàn thành
NỘI DUNG TRUYỆN
Ánh nắng chiều buông xuống, xuyên qua ngôi trường trung học cổ kính, Bạch Tầm Âm ghé vào lớp không một bóng người. Cô đếm từng nhịp, chờ đợi bảo vệ đến. Đây không phải lần đầu cô bị khóa nhốt, nhưng cô tìm thấy thú vui trong việc này. Sit trên ghế, cẳng chân thon dài lắc qua lắc lại, cô chờ đợi. Sau mười phút, Lưu Thần, đội bảo vệ, thấy lớp chưa tắt đèn, mở cửa và hỏi cô. Bạch Tầm Âm cười lịch sự, ngoan ngoãn gật đầu, đi ra. Lưu Thần thở dài, ông đã làm việc ở đây nhiều năm, vẫn luôn phụ trách tuần tra phòng học vào lúc chạng vạng.
Chương Mới Nhất
• Bạn học, nghe lén là không tốt• Lớn lên trong sự chiều chuộng, lại thua bởi một con câm• Cô gái này vừa đơn thuần lại vừa năng động• Dùng tình cảm để cá cược là chuyện khốn nạn đến cỡ nào• Lúc đầu ngón tay Dụ Lạc Ngâm chạm vào cô, giống như bị bỏng vậy• Một con câm cũng xứng tranh với tao?• Chương 7• Chương 8• Dụ Lạc Ngâm vừa nói, cô đã không nhịn được mà đi theo• Cậu đang ghen sao?• Cậu cố ý dậy sớm đi kiểm tra thẻ học sinh vì con nhóc câm sao?• Tớ biết cậu chính là cậu, cậu là độc nhất vô nhị• Cậu cũng không cần phải thanh toán cho tâm tư thiếu nữ của tất cả bọn họ• Dụ Lạc Ngâm tới gần một bước, cô lại lui sang bên cạnh một bước• Có một số người, từ lần gặp gỡ đầu tiên đã biết là cậu sẽ thích người đó• Cô gái nhỏ trừng mắt nhìn cậu, đôi mắt giống như ‘hờn dỗi’• Nhưng Dụ Lạc Ngâm nói thích cô, vậy nên cô không muốn bỏ lỡ• Cách Dụ Lạc Ngâm đối xử với cô không giống như bạn gái, mà như là… thú cưng• Bạch Tầm Âm, tớ không phải người bạn trai không thể công khai của cậu• Con nhỏ câm đó bắt đầu thích tao rồi, đánh cược tới đây là kết thúc• Có lẽ Dụ Lạc Ngâm chính là đao phủ tàn nhẫn nhất thế giới này, rất am hiểu cách làm cho một người con gái trở nê• Khi cây pháo bông cháy hết, tớ sẽ không còn thích cậu nữa• Chỉ có chó mới nhớ ăn mà không nhớ đánh• Món quà cậu tặng giống như là xiềng xích, như là xích chó• Diễn kịch với người câm như tôi rất mệt, phiền cậu buông tha cho bản thân mình, cũng buông tha cho tôi đi• Sao anh lại không sai? Làm con gái đau lòng là đã sai rồi• Lần đầu tiên, Dụ Lạc Ngâm biết thế nào là mất mặt giữa chốn đông người• Cô chưa từng hiểu cái gì gọi là cặn bã thật sự• Dụ Lạc Ngâm ấn vào vệt máu trên cánh tay mình, từng giọt máu chảy ra theo đầu ngón tay• Trước đó chúng ta từng ôm, nhưng chưa hôn nhau• Thứ mình quý trọng đặt ở đầu quả tim lại bị người khác coi như đồ Bỏ• Thật ra cô ấy không thích cậu tới vậy, người tiếp theo sẽ ngoan hơn thôi• Ông chết rồi, vậy thì không ai có thể mơ tưởng, dám uy hiếp tới bảo bối của ông được nữa• Chúng ta thi chung một trường đại học đi!• Có người cả đời chỉ có một cơ hội để bắt lấy ước mơ của mình• Đôi khi, bên vách đá của bờ vực tuyệt vọng cũng có thể thấy hoa nở• Chẳng qua, lần này tới lượt cô lừa cậu• Nếu cậu phát hiện ra tớ là một tên khốn rồi sẽ không cần tớ nữa• Cậu tiếp tục nhìn Bạch Tầm Âm chằm chằm, lười biếng làm nũng, “Ở với tớ.”• Tớ là như vậy đấy, có thù tất báo, gậy ông đập lưng ông• Nguyện vọng vào Lan Đại không phải chuyện ưu tiên hàng đầu của tớ, nhưng cậu thì phải• Thi đại học xong rồi, không hẹn ngày gặp lại• Phương Bắc có giai nhân, khuynh quốc lại khuynh thành• Hoá ra, cô mãi mãi chỉ bị những người giống như Dụ Lạc Ngâm hấp dẫn• Châm chọc thế nào, đi một vòng rồi, cuối cùng cô vẫn trở lại Lan Đại thôi• Bạch Tầm Âm tuyệt đối không ngờ tới, sẽ gặp được Dụ Lạc Ngâm vào lúc này, tại nơi này• Dường như thời gian quay ngược trở lại vào giữa hè khi họ còn đang học cấp ba• Cuộc ‘xem mắt’ đã được dự tính từ trước• Anh trai em si mê một ả hồ Ly tinh, tới mức không thể nào kiềm chế nổi• Tiểu Bạch, có phải em đang yêu đương không?





