Chú Là Của Em- Tô Noãn Tâm
Chương 798
Chương 798: Thằng nhóc này không bảo vệ cháu, ông sẽ bảo vệ
Lệ Minh Viễn không biết khí thở của mình còn có thể giảm đau cho người khác.
Nhưng sau này làm nhiều, anh mới biết không phải khí thổi của mình có thể giảm đau, mà là cô nhóc thích cảm giác được người ta dỗ dành.
Tay vẫn đau, nhưng trong lòng sẽ thoải mái. Anh bất đắc dĩ thổi giúp cô mấy cái. Vậy mà cô nhóc lại thật sự không kêu đau, cũng không tiếp tục buồn bã nữa, khiến Lệ Minh Viễn đều nghi ngờ cuộc đời.
Trong bệnh viện, người nhà họ Cố đều nhận được tin tức, tụ tập đầy đủ trong thời gian ngắn nhất. Lệ Minh Viễn cũng đã gọi điện thoại cho ông Ngô từ sớm để báo cho ông ấy biết cháu gái nuôi của ông ấy gây chuyện.
Sau khi hỏi rõ tình huống, ông Ngô nổi giận kêu gào phải đích thân ra mặt. Thằng nhóc nhà họ Cố chẳng là cái đinh gì trong mắt ông!
Một bà Cổ nho nhỏ mà dám ức hiếp vợ và con gái của Vân Tiêu sao? Cho rằng cô nhóc với mẹ nó không có người chống lưng à?
Nhớ năm đó Cổ Minh Đức còn đi theo Vân Tiêu lăn lộn, từng đến đón ông cơ mà. Lệ Minh Viễn cũng biết chuyện này nên mới mời ông rời núi.
Lần trước, Cổ Minh Đức báo cho Lệ Minh Viễn biết chân tướng năm đó, Lệ Minh Viễn đã tha cho bà Cổ. Nề tình mấy năm nay ông ta âm thầm quan tâm mẹ con cô nhóc, coi như nể mặt ông ta, cũng nể mặt Kỷ Vân Tiêu.
Nhưng bây giờ anh không muốn xử lý chuyện này nhẹ nhàng. Cho nên nếu Cổ Minh Đức còn muốn lôi chuyện cũ ra, bày tư thế trưởng bối nói lý với anh, có ông Ngô ra mặt thì chuyện sẽ dễ giải quyết hơn nhiều. Cho dù Cổ Minh Đức là trưởng bối của anh với cô nhóc thì ông Ngô cũng là trưởng bối của ông ta
Lê Minh Viễn bình tĩnh nói: “Ai bảo tôi không bảo vệ được cô ấy?” Nói anh không thể bảo vệ cô nhóc, anh không phục.
Ông Ngô trừng anh: “Để con bé chịu một chút thiệt thòi là sai lầm của cậu! Nhìn nó đi, đôi mắt nó đỏ hoe rồi, mới khóc đúng không?”
Đâu chỉ là khóc? Nước mũi đều bôi hết lên tay áo của tôi. Lệ Minh Viễn không tiếp tục khiếu nại với ông lão tính cách lập dị này nữa, cũng biết ông Ngô là người hiểu lý lẽ, chẳng qua mạnh miệng mà thôi.
Tô Noãn Tâm lại giải thích giúp chủ nhà mình: “Ông hiểu lầm chú rồi, hôm nay cháu với mẹ ra ngoài ăn cơm, chủ không biết sẽ xảy ra chuyện này, hơn nữa anh ấy cũng phải người bảo vệ cháu. Nếu không có vệ sĩ mà chú an bài thì cháu cũng không có bản lĩnh đánh bà Cổ tới nhập viện đâu.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận