Không gian xung quanh dường như tĩnh lặng mất vài giây.
Tiếng động cơ gầm rú, tiếng huyên náo điếc tai, hay tiếng bước chân dồn dập, tất cả đều giống như bị ai đó nhấn nút tạm dừng ngay lập tức.
Mọi người xung quanh đồng loạt nhìn về phía đó, trong ánh mắt chẳng giấu nổi sự kinh ngạc.
Hoắc Lăng đứng giữa đám đông, dù ăn mặc khá tùy ý với chiếc sơ mi đen buông lơi, tay áo xắn cao lộ ra cổ tay rõ từng khớp xương, nhưng khuôn mặt anh lại đẹp đến mức sắc sảo.
Anh đưa tay lên, dùng đốt ngón tay trỏ thong thả chạm vào gò má mình, khóe miệng khẽ nhếch một nụ cười không rõ ý vị, ánh mắt đặt trọn lên người Bạch Thư.
Ngay sau đó, những tiếng bàn tán nhỏ to bắt đầu rộ lên như sóng triều.
"Trời ơi, cô kia là ai vậy? Gì mà dám đ.á.n.h cả Hoắc thiếu?"
"Cái tát lúc nãy đúng là thật tay... Thế mà Hoắc Lăng lại không hề né tránh."
"Cô nàng này trông cũng lợi hại đấy chứ, chẳng phải chiếc xe đua đen vừa nãy là do cô ấy lái sao? Kỹ thuật đó, tôi thấy dân chuyên nghiệp cũng chưa chắc đuổi kịp."
"Cô gái này trông xinh đẹp thật đấy."
Tiếng bàn luận ngày một nhiều, mọi ánh nhìn đều đổ dồn về phía Bạch Thư.
Bạch Thư đứng đó, khóe môi khẽ nở nụ cười nhàn nhạt, gương mặt rạng rỡ dưới ánh đèn lại càng thêm nổi bật.
Lúc này, mái tóc đen của cô khẽ tung bay, đường xương quai xanh tinh tế, cả người toát lên vẻ xinh đẹp, trương dương, nguy hiểm mà đầy thu hút. Dù cô chỉ đứng yên không nói lời nào nhưng khí chất vẫn thừa sức lấn át cả hiện trường.
Thế nhưng thực tế, trong lòng cô đang sợ muốn c.h.ế.t.
Cô chỉ muốn chạy trốn ngay lập tức.
Nhưng Bạch Thư vẫn phải gồng mình giữ vẻ mặt bình thản, chân không hề nhúc nhích.
Lý do rất đơn giản.
Ngay vừa rồi, hệ thống đã hiện lên thông báo rõ ràng:
Hệ thống: [Nhiệm vụ hoàn thành, tuổi thọ +5 ngày, tích điểm +500.]
Trọn vẹn năm ngày tuổi thọ và năm trăm tích điểm thực sự đã rơi vào túi.
Tim Bạch Thư đập loạn nhịp, nhưng lý trí vẫn ép cô không được để lộ sơ hở.
Thời buổi này muốn sống sót thì mạng sống quan trọng hơn thể diện, mà tích điểm lại càng quan trọng hơn.
Vì vậy cô chỉ có thể đứng yên tại chỗ chỉnh lại cúc áo, gương mặt thanh tú vẫn hiện lên vẻ mây nhạt gió nhẹ.
Lúc này, Hoắc Lăng bước tới gần cô, tiếng đế giày nện xuống đất thong dong, nhưng mỗi bước chân như dẫm thẳng vào tim Bạch Thư, nhịp điệu trầm ổn khiến người ta khó thở.
Nhìn anh ngày càng lại gần, tim Bạch Thư nảy lên một cái, sống lưng cứng đờ.
Giây tiếp theo, Hoắc Lăng giơ tay lên.
Theo phản xạ tự nhiên, Bạch Thư nâng cổ tay, lập tức bày ra tư thế phòng thủ, định dùng lòng bàn tay ngăn anh lại.
Tuy nhiên, tay cô còn chưa chạm tới Hoắc Lăng đã bị anh chuẩn bị nắm c.h.ặ.t lấy.
Bàn tay với những đốt ngón tay rõ rệt và hơi lạnh ấy khóa c.h.ặ.t cổ tay cô.
Bạch Thư còn chưa kịp phản ứng thì đã bị Hoắc Lăng kéo mạnh một cái, bằng một lực đạo áp đảo, cô gần như bị lôi tuột vào lòng anh.
Khoảng cách giữa hai người gần đến mức chỉ còn lại hơi thở, đôi mắt nhạt màu của Hoắc Lăng sát ngay trước mắt, đuôi mắt hơi nhếch lên, đôi mày khẽ nhíu, ánh mắt nhàn nhạt quét qua cô:
"Anh muốn hỏi em, tay đ.á.n.h có đau không?"
Bạch Thư: "?"
Cô ngẩn ra nửa giây.
Lúc này, khuôn mặt đẹp đẽ đầy vẻ ngạo nghễ của Hoắc Lăng ở ngay trước mặt, giọng nói trầm khàn mang theo chút lười biếng, nhưng đôi mắt ấy lại như nhìn thấu lòng người, khóa c.h.ặ.t lấy cô, không cho cô một con đường lui.
C.h.ế.t tiệt!
Tên này lại dùng chiêu này!
Chẳng lẽ bị anh ta lừa bấy nhiêu vẫn chưa đủ sao? Phải tỉnh táo lại!
Bạch Thư chớp mắt, cố gắng nặn ra nụ cười nơi khóe môi, giọng điệu ngọt ngào lên tiếng:
"Không đau." Ngưng một chút, cô lại cười vẻ vô tội: "Mặt anh có đau không?"
Khóe môi Hoắc Lăng nhếch lên, khí chất nguy hiểm xung quanh anh lại đậm thêm vài phần.
"Đau."
Anh uể oải đáp lời, đầu ngón tay không nhanh không chậm mơn trớn cổ tay cô, trong mắt lại hiện lên ý vị sâu xa:
"Cho nên, đ.á.n.h xong liền chạy thì có vẻ không hợp lý lắm nhỉ?"
Màn giằng co của hai người đã thu hút toàn bộ sự chú ý của những người xung quanh.
Đám đông vây xem đứng cách đó không xa, ai nấy đều sáng rực mắt, trên mặt hiện rõ vẻ hưng phấn của những kẻ "hóng biến", như thể đang chứng kiến một vở kịch vô cùng đặc sắc.
Đặc biệt là Ninh Trình.
Anh ấy đứng phía sau đám đông, miệng ngậm ống hút, trố mắt nhìn Bạch Thư và Hoắc Lăng, sự kinh ngạc trong đáy mắt gần như không giấu nổi.
Hoắc Lăng, đứa con riêng của nhà họ Hoắc, xuất thân không mấy vẻ vang, những năm đầu luôn sống ở vùng nông thôn.
Nhưng không ai ngờ rằng, ngay khi anh trở về nhà họ Hoắc, cục diện lập tức thay đổi.
Mang tiếng là thằng nhóc hoang dã từ nông thôn về, nhưng thực tế đầu óc anh lại tỉnh táo và tàn nhẫn hơn bất cứ ai.
Lúc đó chuỗi sản nghiệp của nhà họ Hoắc sắp phá sản, nợ nần chồng chất, ngay cả người trong gia tộc cũng đã từ bỏ.
Kết quả, Hoắc Lăng tiếp quản chưa đầy nửa năm, chỉ bằng vài thủ đoạn xoay chuyển, anh không những cứu sống được công ty mà còn đưa mảng kinh doanh đó lên vị trí dẫn đầu ngành.
Con người anh trương dương, nguy hiểm, tính cách kỳ quái, thủ đoạn độc ác.
Quan trọng nhất là loại người này lại thông minh đến phát sợ.
Kẻ nào đắc tội với anh đều có kết cục rất thê t.h.ả.m.
Vì vậy danh tiếng của Hoắc Lăng bắt đầu nổi lên, còn có tiếng tăm hơn cả người anh cả chính tông của mình.
Dĩ nhiên, Ninh Trình không sợ anh.
Gia đình Ninh Trình cũng rất giàu có, hơn nữa còn là kiểu giàu sang có nền tảng lâu đời.
Hiện tại anh ấy chỉ kinh ngạc vì chị họ mình lại có quan hệ với đứa con riêng này.
Nghĩ đến việc làm ăn của gia đình chị họ, đúng là có khả năng quen biết Hoắc Lăng.
Ninh Trình định bước tới thì đột nhiên một người bạn bên cạnh vỗ vai anh ấy, giọng nói đè thấp nhưng không giấu nổi vẻ phấn khích:
"Trời ơi, tôi đã bảo nhìn chị họ cậu quen mắt mà, hóa ra là người bị Hoắc Lăng từ hôn đó!"
Ninh Trình sững lại, sắc mặt thay đổi: "Cậu nói cái gì?"
"Cậu không biết à?"
Người bạn vội vàng lấy điện thoại ra tra:
"Lúc đó tin tức nổ tung luôn, nói là đại tiểu thư nhà họ Bạch tự đa tình, đuổi theo Hoắc Lăng, kết quả bị anh ta từ hôn ngay tại chỗ, nhà họ Bạch mất hết mặt mũi."
Sau khi xem xong tin tức trên điện thoại, mặt Ninh Trình sa sầm xuống, đen như nhọ nồi.
Ngước lên nhìn, anh ấy thấy cậu bạn kia đang nén cười, vừa xem vừa lẩm bẩm:
"Chậc, cái vở kịch này đến phim truyền hình cũng chẳng dám diễn m.á.u ch.ó như vậy..."
"Cười cái gì mà cười."
Ninh Trình lạnh mặt, giơ chân đá thẳng vào người cậu bạn một cái.
Cậu bạn loạng choạng suýt ngã, ôm m.ô.n.g trố mắt mới nhận ra mình lỡ lời.
Ninh Trình bước nhanh tới bên cạnh Bạch Thư, dứt khoát kéo cô về phía mình, không để lại chút dư địa nào, trực tiếp chắn cho cô ở phía sau.
Anh ấy lạnh lùng liếc nhìn Hoắc Lăng: "Chị họ, đ.á.n.h hay lắm, loại người này nên tát thêm mấy cái nữa."
Lời của Ninh Trình vừa dứt, không khí xung quanh bỗng chốc trở nên căng thẳng.
Bạch Thư đứng sau lưng cậu em họ, còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì lại nghe thấy tiếng bước chân vang lên bên cạnh.
Từ đằng xa, Giang Nghiên chậm rãi đi tới.
Khi ánh mắt anh rơi vào vị trí Hoắc Lăng vừa nắm cổ tay Bạch Thư, đôi mắt vốn dĩ sạch sẽ và đầy kiềm chế của Giang Nghiên rõ ràng đã tối sầm lại.
Hoắc Lăng nheo mắt.
Đôi mắt nhạt màu của anh chậm rãi lướt qua Ninh Trình, ánh nhìn tùy ý đến cực điểm, gần như chỉ lướt qua rồi dời đi ngay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng khi ánh mắt anh dừng lại trên người Giang Nghiên, thái độ lại hoàn toàn khác biệt.
Hoắc Lăng không hề che giấu, ánh mắt khóa c.h.ặ.t lấy Giang Nghiên, trong mắt mang theo sự dò xét không thể che giấu, giống như đang quan sát thật kỹ đối phương.
Bạch Thư đứng đờ ra nửa giây, tim đập thình thịch.
Lúc nhìn Ninh Trình thì chỉ liếc một cái, vậy mà nhìn Giang Nghiên lại nhìn lâu như thế, cứ như soi từng lớp da vậy.
Mẹ ơi, đây chẳng lẽ là trực giác của đàn ông sao?
Tim Bạch Thư đập loạn xạ, cô cố giữ vẻ mặt không đổi, nhân lúc không khí đang đóng băng liền vội vàng kéo kéo tay áo Ninh Trình, thấp giọng nói:
"Em họ, chúng ta đi thôi, muộn lắm rồi, nên về thôi."
Ninh Trình theo bản năng định từ chối, vốn dĩ anh ấy còn định chơi thêm lúc nữa, đợi tan trận đua sẽ đi tụ tập thêm tăng nữa, kiểu gì cũng phải chơi đến nửa đêm.
Nhưng nhìn xung quanh một lượt, sắc mặt anh ấy bỗng trở nên khó coi.
Không biết từ lúc nào, ánh mắt của không ít người trong sân đều tập trung về phía họ.
Chuyện của chị họ, đặc biệt là vụ bị từ hôn kia, đám người này tám phần đều đã nghe qua, vẻ mặt hóng hớt của họ chẳng thèm giấu giếm chút nào.
Ninh Trình nheo mắt, tuy không nói gì nhưng trong lòng đã c.h.ử.i thầm mấy câu.
Anh ấy gật đầu: "Được, chúng ta về."
Bạch Thư cuối cùng cũng thở phào, kéo cậu em họ quay người bước đi.
Phía sau, Hoắc Lăng không ngăn cản, nhưng ánh mắt vẫn luôn dán c.h.ặ.t lên người Giang Nghiên, vẻ nguy hiểm trong mắt chẳng hề tan biến.
...
Lên xe, Bạch Thư ngồi bệt xuống ghế sau, cả người nhẹ nhõm hẳn, cảm giác áp bức lúc nãy cuối cùng cũng vơi đi phần nào.
Đang mải suy nghĩ xem rốt cuộc chuyện với Giang Nghiên là thế nào, thì Giang Nghiên đang ngồi ở ghế phụ đột nhiên lên tiếng, giọng nói bình thản nhưng lạnh lùng vang lên:
"Tôi không thích người đàn ông đó."
Bạch Thư đang cầm nước uống, suýt chút nữa thì sặc, mắt trợn tròn trong giây lát: "Hả?"
Ninh Trình cũng ngẩn ra, liếc nhìn Giang Nghiên một cái, không nhịn được mà cười:
"Cũng có người cậu không thích sao? Mà tôi cứ tưởng là trước giờ cậu chưa từng thích ai chứ?"
Giang Nghiên không nói gì, đầu ngón tay khẽ bấu vào đầu gối, ánh mắt đặt ra ngoài cửa sổ, khuôn mặt trắng trẻo lạnh lùng vẫn không chút biểu cảm.
Bạch Thư chớp mắt.
Giang Nghiên không thích Hoắc Lăng?
Nghe có vẻ... Cảm giác hơi lạ lùng?
Bạch Thư đang ngẫm nghĩ về câu "không thích" của Giang Nghiên thì trong đầu đột nhiên vang lên âm thanh máy móc quen thuộc.
Hệ thống: [Đinh, nhiệm vụ quyến rũ đã được cập nhật.]
Hệ thống: [Đối tượng nhiệm vụ: Giang Nghiên.]
Hệ thống: [Nội dung nhiệm vụ: Kích thích anh ta một lần, mức độ kích thích càng cao, phần thưởng càng phong hậu.]
Bạch Thư: "?"
Được rồi, hôm nay vận khí đúng là bùng nổ, một ngày nhận hai nhiệm vụ.
Nhưng nhiệm vụ này đơn giản, kích thích Giang Nghiên sao?
Cô chớp chớp mắt, lập tức thuận thế rướn người tới, lười biếng tỳ lên lưng ghế trước, khóe môi mang theo nụ cười tinh quái, giọng nói ngọt ngào đến phát ngấy:
"Cậu không thích anh ta, vậy cậu thích ai thế?"
Giang Nghiên vốn đang rủ mắt vô cảm nhìn ra cửa sổ, nghe thấy câu này, bả vai rõ ràng cứng đờ lại.
Bạch Thư không buông tha, phải thừa thắng xông lên.
Bây giờ không làm xong nhiệm vụ, đợi lát nữa về mỗi người một ngả, muốn gặp lại Giang Nghiên sẽ không còn dễ dàng như vậy nữa.
Cô dứt khoát ghé sát hơn, cả người nhoài lên ghế trước, thân hình suýt chút nữa là áp sát mặt Giang Nghiên, tay cũng không khách sáo vươn ra, nắm lấy cánh tay gầy guộc của anh.
"Vậy rốt cuộc là cậu thích ai hửmmm?"
Giọng Bạch Thư mềm mỏng, âm cuối ngân dài, rõ ràng là đang trêu chọc.
Giang Nghiên bị khoảng cách bất ngờ này làm cho cứng người lại, cánh tay trắng trẻo bị cô nắm trong lòng bàn tay, cơ bắp vô thức căng cứng, cả người lộ rõ vẻ không tự nhiên.
Vành tai mỏng manh nhanh ch.óng ửng lên một lớp đỏ hồng, chút lạnh lùng che giấu bấy lâu trong mắt lập tức bị phá vỡ.
"Buông tay."
Giọng anh hơi khàn, như thể phải rặn từng chữ ra, trong ngữ điệu mang theo sự lúng túng rõ rệt.
Ninh Trình ngồi ở ghế lái, dư quang sớm đã chú ý đến màn tương tác của hai người ở ghế sau.
Thấy Bạch Thư sắp dán cả người vào mặt Giang Nghiên đến nơi, tay thì cứ nắm c.h.ặ.t cánh tay người ta không buông, Giang Nghiên đỏ cả tai mà vẫn phải gồng mặt, trông đúng kiểu c.h.ế.t cũng không chịu thừa nhận mình đang bị trêu ghẹo.
Ninh Trình thực sự nhìn không nổi nữa, nhếch môi nói:
"Chị họ, chị trêu cậu ta làm gì? Cậu ta là kiểu người cạy miệng cũng không nói được một câu ra hồn đâu, đừng phí công vô ích."
Bạch Thư: "..."
Cô ngẩn ra nửa giây, suýt chút nữa không nhịn được mà trợn trắng mắt.
Hay thật, cô đã trêu ghẹo đến mức này rồi mà cậu em họ này vẫn nghĩ cô chỉ đơn thuần là "đùa giỡn" Giang Nghiên, chẳng mảy may nghĩ theo hướng cô có ý đồ với anh.
Bạch Thư thầm cảm thán trong lòng: Cậu em này, chỉ số EQ đúng là đáng lo ngại.
Nhưng thế cũng tốt, đỡ bị nhìn ra ý đồ.
Cô mỉm cười, đầu ngón tay vẫn đặt trên tay Giang Nghiên chưa buông, ánh mắt lười biếng:
"Chị thấy cậu ấy buồn chán quá nên mới làm cho không khí sôi động lên chút thôi mà."
Bạch Thư lại ghé sát vào nũng nịu trêu thêm mấy câu nữa.
Kết quả là Giang Nghiên đột ngột rướn người về phía trước, nửa thân người gần như dán vào ghế trước, đầu quay ngoắt về phía cửa sổ, cả khuôn mặt như muốn vùi luôn ra ngoài cửa xe, giống như sợ bị cô chạm vào lần nữa.
Dáng vẻ trắng trẻo, lạnh nhạt mà lại đầy lúng túng, kiềm chế đó trông thật buồn cười.
Ninh Trình nhịn hồi lâu cuối cùng cũng không nhịn được, cười đến ngả nghiêng:
"Em đã bảo rồi mà, cậu ta là kiểu cạy miệng cũng không ra chữ đâu."
Nói xong, anh ấy vất vả lắm mới ngừng cười, liếc nhìn gương chiếu hậu, giọng điệu thoải mái hỏi một câu:
"Mà chị họ này, chị với Hoắc Lăng là thế nào vậy?"
Câu hỏi này vừa thốt ra, không khí trong xe lập tức im lặng.
Tay Bạch Thư khựng lại, nụ cười hơi thu hẹp, cô ngượng ngùng rút tay về, ngoan ngoãn tựa vào ghế sau.
Giang Nghiên tuy không quay người lại, nhưng vành tai anh khẽ động đậy.
Đôi tai trắng trẻo ấy vẫn còn hơi đỏ, rõ ràng cũng đang đợi câu trả lời của cô.
Bạch Thư tựa vào lưng ghế, tùy tiện xua tay, giọng điệu thong thả như đang kể chuyện phiếm:
"Có chuyện gì đâu chứ, lúc Hoắc Lăng mới về nhà họ Hoắc, bên gia đình có quen biết, ai cũng thấy anh ta đáng thương, lúc đó chị nhất thời nông nổi nên đối xử tốt với anh ta một chút thôi."
Cô nói xong thì bĩu môi, giọng điệu có chút tự giễu:
"Kết quả là mấy người trong nhà cũng thật 'tinh tường', cứ nhất quyết cho rằng chị với anh ta có gì đó, bắt đầu sắp xếp hết chuyện này đến chuyện nọ, cuối cùng còn lôi cả chuyện kết hôn ra nói."
"Sau đó thì sao?" Ninh Trình không nhịn được hỏi.
Bạch Thư nhướng mày, giọng điệu vẫn thản nhiên:
"Sau đó thì Hoắc Lăng từ chối thẳng thừng chuyện này trước mặt bao nhiêu người thôi, mặt mũi chị bị quét sạch sành sanh."
Trong xe im lặng mất vài giây.
Ninh Trình há họng định nói gì đó, nhưng lời đến cửa miệng lại không biết nói thế nào cho phải, cuối cùng chỉ đành mím môi, ánh mắt có chút phức tạp.
Anh ấy lúc này mới thực sự nhớ lại, người chị họ này của mình sống khổ sở đến mức nào.
Mẹ mất sớm, cha đi bước nữa, người nhà chẳng ai quan tâm, thanh mai trúc mã cũng chỉ là chuyện tào lao.
Giờ thì hay rồi, ngay cả đối tượng mình chủ động lấy lòng cũng từ hôn công khai.
Ninh Trình thở dài trong lòng, mẹ nói đúng, chị họ rất đáng thương, mình phải đối xử tốt với chị ấy một chút.
Tiếng động cơ gầm rú, tiếng huyên náo điếc tai, hay tiếng bước chân dồn dập, tất cả đều giống như bị ai đó nhấn nút tạm dừng ngay lập tức.
Mọi người xung quanh đồng loạt nhìn về phía đó, trong ánh mắt chẳng giấu nổi sự kinh ngạc.
Hoắc Lăng đứng giữa đám đông, dù ăn mặc khá tùy ý với chiếc sơ mi đen buông lơi, tay áo xắn cao lộ ra cổ tay rõ từng khớp xương, nhưng khuôn mặt anh lại đẹp đến mức sắc sảo.
Anh đưa tay lên, dùng đốt ngón tay trỏ thong thả chạm vào gò má mình, khóe miệng khẽ nhếch một nụ cười không rõ ý vị, ánh mắt đặt trọn lên người Bạch Thư.
Ngay sau đó, những tiếng bàn tán nhỏ to bắt đầu rộ lên như sóng triều.
"Trời ơi, cô kia là ai vậy? Gì mà dám đ.á.n.h cả Hoắc thiếu?"
"Cái tát lúc nãy đúng là thật tay... Thế mà Hoắc Lăng lại không hề né tránh."
"Cô nàng này trông cũng lợi hại đấy chứ, chẳng phải chiếc xe đua đen vừa nãy là do cô ấy lái sao? Kỹ thuật đó, tôi thấy dân chuyên nghiệp cũng chưa chắc đuổi kịp."
"Cô gái này trông xinh đẹp thật đấy."
Tiếng bàn luận ngày một nhiều, mọi ánh nhìn đều đổ dồn về phía Bạch Thư.
Bạch Thư đứng đó, khóe môi khẽ nở nụ cười nhàn nhạt, gương mặt rạng rỡ dưới ánh đèn lại càng thêm nổi bật.
Lúc này, mái tóc đen của cô khẽ tung bay, đường xương quai xanh tinh tế, cả người toát lên vẻ xinh đẹp, trương dương, nguy hiểm mà đầy thu hút. Dù cô chỉ đứng yên không nói lời nào nhưng khí chất vẫn thừa sức lấn át cả hiện trường.
Thế nhưng thực tế, trong lòng cô đang sợ muốn c.h.ế.t.
Cô chỉ muốn chạy trốn ngay lập tức.
Nhưng Bạch Thư vẫn phải gồng mình giữ vẻ mặt bình thản, chân không hề nhúc nhích.
Lý do rất đơn giản.
Ngay vừa rồi, hệ thống đã hiện lên thông báo rõ ràng:
Hệ thống: [Nhiệm vụ hoàn thành, tuổi thọ +5 ngày, tích điểm +500.]
Trọn vẹn năm ngày tuổi thọ và năm trăm tích điểm thực sự đã rơi vào túi.
Tim Bạch Thư đập loạn nhịp, nhưng lý trí vẫn ép cô không được để lộ sơ hở.
Thời buổi này muốn sống sót thì mạng sống quan trọng hơn thể diện, mà tích điểm lại càng quan trọng hơn.
Vì vậy cô chỉ có thể đứng yên tại chỗ chỉnh lại cúc áo, gương mặt thanh tú vẫn hiện lên vẻ mây nhạt gió nhẹ.
Lúc này, Hoắc Lăng bước tới gần cô, tiếng đế giày nện xuống đất thong dong, nhưng mỗi bước chân như dẫm thẳng vào tim Bạch Thư, nhịp điệu trầm ổn khiến người ta khó thở.
Nhìn anh ngày càng lại gần, tim Bạch Thư nảy lên một cái, sống lưng cứng đờ.
Giây tiếp theo, Hoắc Lăng giơ tay lên.
Theo phản xạ tự nhiên, Bạch Thư nâng cổ tay, lập tức bày ra tư thế phòng thủ, định dùng lòng bàn tay ngăn anh lại.
Tuy nhiên, tay cô còn chưa chạm tới Hoắc Lăng đã bị anh chuẩn bị nắm c.h.ặ.t lấy.
Bàn tay với những đốt ngón tay rõ rệt và hơi lạnh ấy khóa c.h.ặ.t cổ tay cô.
Bạch Thư còn chưa kịp phản ứng thì đã bị Hoắc Lăng kéo mạnh một cái, bằng một lực đạo áp đảo, cô gần như bị lôi tuột vào lòng anh.
Khoảng cách giữa hai người gần đến mức chỉ còn lại hơi thở, đôi mắt nhạt màu của Hoắc Lăng sát ngay trước mắt, đuôi mắt hơi nhếch lên, đôi mày khẽ nhíu, ánh mắt nhàn nhạt quét qua cô:
"Anh muốn hỏi em, tay đ.á.n.h có đau không?"
Bạch Thư: "?"
Cô ngẩn ra nửa giây.
Lúc này, khuôn mặt đẹp đẽ đầy vẻ ngạo nghễ của Hoắc Lăng ở ngay trước mặt, giọng nói trầm khàn mang theo chút lười biếng, nhưng đôi mắt ấy lại như nhìn thấu lòng người, khóa c.h.ặ.t lấy cô, không cho cô một con đường lui.
C.h.ế.t tiệt!
Tên này lại dùng chiêu này!
Chẳng lẽ bị anh ta lừa bấy nhiêu vẫn chưa đủ sao? Phải tỉnh táo lại!
Bạch Thư chớp mắt, cố gắng nặn ra nụ cười nơi khóe môi, giọng điệu ngọt ngào lên tiếng:
"Không đau." Ngưng một chút, cô lại cười vẻ vô tội: "Mặt anh có đau không?"
Khóe môi Hoắc Lăng nhếch lên, khí chất nguy hiểm xung quanh anh lại đậm thêm vài phần.
"Đau."
Anh uể oải đáp lời, đầu ngón tay không nhanh không chậm mơn trớn cổ tay cô, trong mắt lại hiện lên ý vị sâu xa:
"Cho nên, đ.á.n.h xong liền chạy thì có vẻ không hợp lý lắm nhỉ?"
Màn giằng co của hai người đã thu hút toàn bộ sự chú ý của những người xung quanh.
Đám đông vây xem đứng cách đó không xa, ai nấy đều sáng rực mắt, trên mặt hiện rõ vẻ hưng phấn của những kẻ "hóng biến", như thể đang chứng kiến một vở kịch vô cùng đặc sắc.
Đặc biệt là Ninh Trình.
Anh ấy đứng phía sau đám đông, miệng ngậm ống hút, trố mắt nhìn Bạch Thư và Hoắc Lăng, sự kinh ngạc trong đáy mắt gần như không giấu nổi.
Hoắc Lăng, đứa con riêng của nhà họ Hoắc, xuất thân không mấy vẻ vang, những năm đầu luôn sống ở vùng nông thôn.
Nhưng không ai ngờ rằng, ngay khi anh trở về nhà họ Hoắc, cục diện lập tức thay đổi.
Mang tiếng là thằng nhóc hoang dã từ nông thôn về, nhưng thực tế đầu óc anh lại tỉnh táo và tàn nhẫn hơn bất cứ ai.
Lúc đó chuỗi sản nghiệp của nhà họ Hoắc sắp phá sản, nợ nần chồng chất, ngay cả người trong gia tộc cũng đã từ bỏ.
Kết quả, Hoắc Lăng tiếp quản chưa đầy nửa năm, chỉ bằng vài thủ đoạn xoay chuyển, anh không những cứu sống được công ty mà còn đưa mảng kinh doanh đó lên vị trí dẫn đầu ngành.
Con người anh trương dương, nguy hiểm, tính cách kỳ quái, thủ đoạn độc ác.
Quan trọng nhất là loại người này lại thông minh đến phát sợ.
Kẻ nào đắc tội với anh đều có kết cục rất thê t.h.ả.m.
Vì vậy danh tiếng của Hoắc Lăng bắt đầu nổi lên, còn có tiếng tăm hơn cả người anh cả chính tông của mình.
Dĩ nhiên, Ninh Trình không sợ anh.
Gia đình Ninh Trình cũng rất giàu có, hơn nữa còn là kiểu giàu sang có nền tảng lâu đời.
Hiện tại anh ấy chỉ kinh ngạc vì chị họ mình lại có quan hệ với đứa con riêng này.
Nghĩ đến việc làm ăn của gia đình chị họ, đúng là có khả năng quen biết Hoắc Lăng.
Ninh Trình định bước tới thì đột nhiên một người bạn bên cạnh vỗ vai anh ấy, giọng nói đè thấp nhưng không giấu nổi vẻ phấn khích:
"Trời ơi, tôi đã bảo nhìn chị họ cậu quen mắt mà, hóa ra là người bị Hoắc Lăng từ hôn đó!"
Ninh Trình sững lại, sắc mặt thay đổi: "Cậu nói cái gì?"
"Cậu không biết à?"
Người bạn vội vàng lấy điện thoại ra tra:
"Lúc đó tin tức nổ tung luôn, nói là đại tiểu thư nhà họ Bạch tự đa tình, đuổi theo Hoắc Lăng, kết quả bị anh ta từ hôn ngay tại chỗ, nhà họ Bạch mất hết mặt mũi."
Sau khi xem xong tin tức trên điện thoại, mặt Ninh Trình sa sầm xuống, đen như nhọ nồi.
Ngước lên nhìn, anh ấy thấy cậu bạn kia đang nén cười, vừa xem vừa lẩm bẩm:
"Chậc, cái vở kịch này đến phim truyền hình cũng chẳng dám diễn m.á.u ch.ó như vậy..."
"Cười cái gì mà cười."
Ninh Trình lạnh mặt, giơ chân đá thẳng vào người cậu bạn một cái.
Cậu bạn loạng choạng suýt ngã, ôm m.ô.n.g trố mắt mới nhận ra mình lỡ lời.
Ninh Trình bước nhanh tới bên cạnh Bạch Thư, dứt khoát kéo cô về phía mình, không để lại chút dư địa nào, trực tiếp chắn cho cô ở phía sau.
Anh ấy lạnh lùng liếc nhìn Hoắc Lăng: "Chị họ, đ.á.n.h hay lắm, loại người này nên tát thêm mấy cái nữa."
Lời của Ninh Trình vừa dứt, không khí xung quanh bỗng chốc trở nên căng thẳng.
Bạch Thư đứng sau lưng cậu em họ, còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì lại nghe thấy tiếng bước chân vang lên bên cạnh.
Từ đằng xa, Giang Nghiên chậm rãi đi tới.
Khi ánh mắt anh rơi vào vị trí Hoắc Lăng vừa nắm cổ tay Bạch Thư, đôi mắt vốn dĩ sạch sẽ và đầy kiềm chế của Giang Nghiên rõ ràng đã tối sầm lại.
Hoắc Lăng nheo mắt.
Đôi mắt nhạt màu của anh chậm rãi lướt qua Ninh Trình, ánh nhìn tùy ý đến cực điểm, gần như chỉ lướt qua rồi dời đi ngay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng khi ánh mắt anh dừng lại trên người Giang Nghiên, thái độ lại hoàn toàn khác biệt.
Hoắc Lăng không hề che giấu, ánh mắt khóa c.h.ặ.t lấy Giang Nghiên, trong mắt mang theo sự dò xét không thể che giấu, giống như đang quan sát thật kỹ đối phương.
Bạch Thư đứng đờ ra nửa giây, tim đập thình thịch.
Lúc nhìn Ninh Trình thì chỉ liếc một cái, vậy mà nhìn Giang Nghiên lại nhìn lâu như thế, cứ như soi từng lớp da vậy.
Mẹ ơi, đây chẳng lẽ là trực giác của đàn ông sao?
Tim Bạch Thư đập loạn xạ, cô cố giữ vẻ mặt không đổi, nhân lúc không khí đang đóng băng liền vội vàng kéo kéo tay áo Ninh Trình, thấp giọng nói:
"Em họ, chúng ta đi thôi, muộn lắm rồi, nên về thôi."
Ninh Trình theo bản năng định từ chối, vốn dĩ anh ấy còn định chơi thêm lúc nữa, đợi tan trận đua sẽ đi tụ tập thêm tăng nữa, kiểu gì cũng phải chơi đến nửa đêm.
Nhưng nhìn xung quanh một lượt, sắc mặt anh ấy bỗng trở nên khó coi.
Không biết từ lúc nào, ánh mắt của không ít người trong sân đều tập trung về phía họ.
Chuyện của chị họ, đặc biệt là vụ bị từ hôn kia, đám người này tám phần đều đã nghe qua, vẻ mặt hóng hớt của họ chẳng thèm giấu giếm chút nào.
Ninh Trình nheo mắt, tuy không nói gì nhưng trong lòng đã c.h.ử.i thầm mấy câu.
Anh ấy gật đầu: "Được, chúng ta về."
Bạch Thư cuối cùng cũng thở phào, kéo cậu em họ quay người bước đi.
Phía sau, Hoắc Lăng không ngăn cản, nhưng ánh mắt vẫn luôn dán c.h.ặ.t lên người Giang Nghiên, vẻ nguy hiểm trong mắt chẳng hề tan biến.
...
Lên xe, Bạch Thư ngồi bệt xuống ghế sau, cả người nhẹ nhõm hẳn, cảm giác áp bức lúc nãy cuối cùng cũng vơi đi phần nào.
Đang mải suy nghĩ xem rốt cuộc chuyện với Giang Nghiên là thế nào, thì Giang Nghiên đang ngồi ở ghế phụ đột nhiên lên tiếng, giọng nói bình thản nhưng lạnh lùng vang lên:
"Tôi không thích người đàn ông đó."
Bạch Thư đang cầm nước uống, suýt chút nữa thì sặc, mắt trợn tròn trong giây lát: "Hả?"
Ninh Trình cũng ngẩn ra, liếc nhìn Giang Nghiên một cái, không nhịn được mà cười:
"Cũng có người cậu không thích sao? Mà tôi cứ tưởng là trước giờ cậu chưa từng thích ai chứ?"
Giang Nghiên không nói gì, đầu ngón tay khẽ bấu vào đầu gối, ánh mắt đặt ra ngoài cửa sổ, khuôn mặt trắng trẻo lạnh lùng vẫn không chút biểu cảm.
Bạch Thư chớp mắt.
Giang Nghiên không thích Hoắc Lăng?
Nghe có vẻ... Cảm giác hơi lạ lùng?
Bạch Thư đang ngẫm nghĩ về câu "không thích" của Giang Nghiên thì trong đầu đột nhiên vang lên âm thanh máy móc quen thuộc.
Hệ thống: [Đinh, nhiệm vụ quyến rũ đã được cập nhật.]
Hệ thống: [Đối tượng nhiệm vụ: Giang Nghiên.]
Hệ thống: [Nội dung nhiệm vụ: Kích thích anh ta một lần, mức độ kích thích càng cao, phần thưởng càng phong hậu.]
Bạch Thư: "?"
Được rồi, hôm nay vận khí đúng là bùng nổ, một ngày nhận hai nhiệm vụ.
Nhưng nhiệm vụ này đơn giản, kích thích Giang Nghiên sao?
Cô chớp chớp mắt, lập tức thuận thế rướn người tới, lười biếng tỳ lên lưng ghế trước, khóe môi mang theo nụ cười tinh quái, giọng nói ngọt ngào đến phát ngấy:
"Cậu không thích anh ta, vậy cậu thích ai thế?"
Giang Nghiên vốn đang rủ mắt vô cảm nhìn ra cửa sổ, nghe thấy câu này, bả vai rõ ràng cứng đờ lại.
Bạch Thư không buông tha, phải thừa thắng xông lên.
Bây giờ không làm xong nhiệm vụ, đợi lát nữa về mỗi người một ngả, muốn gặp lại Giang Nghiên sẽ không còn dễ dàng như vậy nữa.
Cô dứt khoát ghé sát hơn, cả người nhoài lên ghế trước, thân hình suýt chút nữa là áp sát mặt Giang Nghiên, tay cũng không khách sáo vươn ra, nắm lấy cánh tay gầy guộc của anh.
"Vậy rốt cuộc là cậu thích ai hửmmm?"
Giọng Bạch Thư mềm mỏng, âm cuối ngân dài, rõ ràng là đang trêu chọc.
Giang Nghiên bị khoảng cách bất ngờ này làm cho cứng người lại, cánh tay trắng trẻo bị cô nắm trong lòng bàn tay, cơ bắp vô thức căng cứng, cả người lộ rõ vẻ không tự nhiên.
Vành tai mỏng manh nhanh ch.óng ửng lên một lớp đỏ hồng, chút lạnh lùng che giấu bấy lâu trong mắt lập tức bị phá vỡ.
"Buông tay."
Giọng anh hơi khàn, như thể phải rặn từng chữ ra, trong ngữ điệu mang theo sự lúng túng rõ rệt.
Ninh Trình ngồi ở ghế lái, dư quang sớm đã chú ý đến màn tương tác của hai người ở ghế sau.
Thấy Bạch Thư sắp dán cả người vào mặt Giang Nghiên đến nơi, tay thì cứ nắm c.h.ặ.t cánh tay người ta không buông, Giang Nghiên đỏ cả tai mà vẫn phải gồng mặt, trông đúng kiểu c.h.ế.t cũng không chịu thừa nhận mình đang bị trêu ghẹo.
Ninh Trình thực sự nhìn không nổi nữa, nhếch môi nói:
"Chị họ, chị trêu cậu ta làm gì? Cậu ta là kiểu người cạy miệng cũng không nói được một câu ra hồn đâu, đừng phí công vô ích."
Bạch Thư: "..."
Cô ngẩn ra nửa giây, suýt chút nữa không nhịn được mà trợn trắng mắt.
Hay thật, cô đã trêu ghẹo đến mức này rồi mà cậu em họ này vẫn nghĩ cô chỉ đơn thuần là "đùa giỡn" Giang Nghiên, chẳng mảy may nghĩ theo hướng cô có ý đồ với anh.
Bạch Thư thầm cảm thán trong lòng: Cậu em này, chỉ số EQ đúng là đáng lo ngại.
Nhưng thế cũng tốt, đỡ bị nhìn ra ý đồ.
Cô mỉm cười, đầu ngón tay vẫn đặt trên tay Giang Nghiên chưa buông, ánh mắt lười biếng:
"Chị thấy cậu ấy buồn chán quá nên mới làm cho không khí sôi động lên chút thôi mà."
Bạch Thư lại ghé sát vào nũng nịu trêu thêm mấy câu nữa.
Kết quả là Giang Nghiên đột ngột rướn người về phía trước, nửa thân người gần như dán vào ghế trước, đầu quay ngoắt về phía cửa sổ, cả khuôn mặt như muốn vùi luôn ra ngoài cửa xe, giống như sợ bị cô chạm vào lần nữa.
Dáng vẻ trắng trẻo, lạnh nhạt mà lại đầy lúng túng, kiềm chế đó trông thật buồn cười.
Ninh Trình nhịn hồi lâu cuối cùng cũng không nhịn được, cười đến ngả nghiêng:
"Em đã bảo rồi mà, cậu ta là kiểu cạy miệng cũng không ra chữ đâu."
Nói xong, anh ấy vất vả lắm mới ngừng cười, liếc nhìn gương chiếu hậu, giọng điệu thoải mái hỏi một câu:
"Mà chị họ này, chị với Hoắc Lăng là thế nào vậy?"
Câu hỏi này vừa thốt ra, không khí trong xe lập tức im lặng.
Tay Bạch Thư khựng lại, nụ cười hơi thu hẹp, cô ngượng ngùng rút tay về, ngoan ngoãn tựa vào ghế sau.
Giang Nghiên tuy không quay người lại, nhưng vành tai anh khẽ động đậy.
Đôi tai trắng trẻo ấy vẫn còn hơi đỏ, rõ ràng cũng đang đợi câu trả lời của cô.
Bạch Thư tựa vào lưng ghế, tùy tiện xua tay, giọng điệu thong thả như đang kể chuyện phiếm:
"Có chuyện gì đâu chứ, lúc Hoắc Lăng mới về nhà họ Hoắc, bên gia đình có quen biết, ai cũng thấy anh ta đáng thương, lúc đó chị nhất thời nông nổi nên đối xử tốt với anh ta một chút thôi."
Cô nói xong thì bĩu môi, giọng điệu có chút tự giễu:
"Kết quả là mấy người trong nhà cũng thật 'tinh tường', cứ nhất quyết cho rằng chị với anh ta có gì đó, bắt đầu sắp xếp hết chuyện này đến chuyện nọ, cuối cùng còn lôi cả chuyện kết hôn ra nói."
"Sau đó thì sao?" Ninh Trình không nhịn được hỏi.
Bạch Thư nhướng mày, giọng điệu vẫn thản nhiên:
"Sau đó thì Hoắc Lăng từ chối thẳng thừng chuyện này trước mặt bao nhiêu người thôi, mặt mũi chị bị quét sạch sành sanh."
Trong xe im lặng mất vài giây.
Ninh Trình há họng định nói gì đó, nhưng lời đến cửa miệng lại không biết nói thế nào cho phải, cuối cùng chỉ đành mím môi, ánh mắt có chút phức tạp.
Anh ấy lúc này mới thực sự nhớ lại, người chị họ này của mình sống khổ sở đến mức nào.
Mẹ mất sớm, cha đi bước nữa, người nhà chẳng ai quan tâm, thanh mai trúc mã cũng chỉ là chuyện tào lao.
Giờ thì hay rồi, ngay cả đối tượng mình chủ động lấy lòng cũng từ hôn công khai.
Ninh Trình thở dài trong lòng, mẹ nói đúng, chị họ rất đáng thương, mình phải đối xử tốt với chị ấy một chút.