CHƯƠNG 598

“Là một người dân quèn tầm thường thì nên có giác ngộ của dân quèn, đừng động đến những tồn tại mà anh không có khả năng động đến! Càng đừng ảo tưởng, mơ giấc mộng một bước lên trời!”

Tôn Mạc dừng lại, bước ra một bước, quay đầu nhìn Trình Kiêu với vẻ thương hại, coi như là bố thí.

“Tôi cho anh một lời khuyên cuối cùng, đừng dây vào Y Linh. Đừng nói là anh, cho dù đại lão Mã Tài ở trước mặt ba ruột của Y Linh cũng chỉ có thể cúi đầu.”

Sau khi Tôn Mạc nói xong thì sải bước trên đôi chân dài nuột nà đi về phía cửa phòng riêng.

Trình Kiêu vốn đang cúi đầu im lặng, đột nhiên ngẩng đầu lên.

“Ồ, hoá ra trong mắt cô, tôi chỉ là một người dân quèn tầm thường chỉ biết dựa vào người ngoài.”

Trong giọng Trình Kiêu có vẻ tự giễu.

Tôn Mạc dừng lại, nhưng không quay đầu, trong giọng nói lộ rõ sự khinh thường: “Chẳng lẽ không phải?”

“Nếu không có những người như Lôi Chấn Vũ và Mã Tài thì anh còn lại gì?”

“Sau khi tốt nghiệp đặt chân vào xã hội, với tính cách của anh e rằng thậm chí còn không tìm được việc làm.”

“Tôi biết anh đánh nhau rất giỏi, nhưng cùng lắm anh cũng chỉ đi làm vệ sĩ cho người khác. Cho dù Y Linh và anh đến bên nhau, sao anh có thể mang lại hạnh phúc cho cô ấy?”

“Huống hồ ba ruột của Y Linh sẽ không cho phép con gái mình ở bên một kẻ vô danh tiểu tốt.”

Trình Kiêu gạt đi vẻ ngả ngớn trên mặt, sắc mặt đột nhiên trở nên hơi nghiêm trang.

Những lời này của Tôn Mạc, trước đây Hàn Quốc Mạnh cũng từng nói với anh. Khi đó anh đã biết có lẽ thân phận của Y Linh rất không tầm thường.

Nhưng thế thì sao?

Trình Kiêu nhìn Tôn Mạc, chậm rãi nói.

Giọng của anh mạnh mẽ nhưng hư ảo, như thể đến từ trên chín tầng trời.

“Chưa nói tới tình cảm của tôi với Y Linh, nó không phải như những gì cô nghĩ. Cho dù tôi thật sự muốn theo đuổi Y Linh thì ai có thể ngăn cản được tôi?”

“Cô và tôi là người đến từ hai thế giới, vậy nên đừng dùng tầm nhìn của con kiến để đánh giá tôi.”

Những lời nói với vẻ tức giận của Trình Kiêu không ngừng văng vẳng bên tai Tôn Mạc, giống như từng mũi tên sắc nhọn, từng chữ đâm thẳng vào trái tim. Tôn Mạc như bị hàng ngàn mũi tên xuyên qua tim, tôn nghiêm rơi lả tả đầy đất.

Nói thật, Tôn Mạc rất xuất sắc. Nhưng cho dù xuất sắc hơn nữa cũng chỉ là một cô gái nhỏ bình thường ham hư vinh trong thế giới trần tục này.

Nhân sinh quan, giá trị quan, thế giới quan của cô ta đã được cố định từ lâu, đời này chỉ có thể giới hạn trong một thành phố hoặc một quốc gia.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chàng Rể Vô Dụng Là Tiên Tôn -Trình Kiêu - Chương 598 | Đọc truyện chữ