Nụ cười trên mặt đám cường giả thành Huyền Vũ đột nhiên cứng đờ. 

Cao Chính Xương vẫn đang đắm chìm trong niềm vui Dương Chấn bị giết chết, ông ta cũng không ngờ đến sẽ xảy ra chuyện này, đây là cảnh tượng mà ông ta chưa từng nhìn thấy. 

Trong lòng Cao Chính Xương lập tức xuất hiện một cảm giác, đó chính là Dương Chấn có lẽ không thuộc về thế giới này, bởi vì trên người Dương Chấn có một cảm giác thần bí dị thường, luôn làm ra những chuyện nằm ngoài dựa đoán của mọi người. 

Đặc biệt là cảnh tượng trước mặt, là thứ mà Cao Chính Xương có nằm mơ cũng không nghĩ đến 

Ông ta thật sự không thể hiểu được, một người đang sống, lại có thể dùng cơ thể chống đỡ sấm sét đến từ thiên uy. 

Nếu là ông ta, ông ta không thể chống đỡ được. 

Nhưng, Dương Chấn lại làm được, hơn nữa còn biến tia sấm sét kia thành một con rồng màu vàng. 

Nhìn thấy con rồng màu vàng sinh động như thật, rất nhiều cường giả sợ đến mức thành con rùa rụt cổ, bọn họ còn không dám nhìn, đây chắc chắn là cảnh tượng mà cả đời này bọn họ không thể quên được. 

Rất nhiều cường giả sau khi phản ứng lại, lập tức xoay người co giò chạy trốn, sao còn dám tiếp tục ở lại đây. 

Ngay cả rồng thần màu vàng cũng đã xuất hiện, trong lòng bọn họ cảm thấy vô cùng sợ hãi, không quỳ lạy đã tốt lắm rồi, nhưng không dám ở lại đây, đây không phải là thứ mà bọn họ có thể thưởng thức. 

Dù sao, cái giá của sự thưởng thức chính là hi sinh tính mạng của bản thân. 

Bọn họ ngay cả một người đang sống còn không giết chết được, sao có dũng khí đi giải quyết con rồng vàng do sấm sét trên cửu thiên hóa thành. 

Trong nháy mắt, hai người vì giữ mạng mà lập tức cắn nhau, ai cũng nói đối phương muốn giết chết Dương Chấn, còn bản thân bọn họ không hề muốn đối phó với Dương Chấn. 

Mã Thế Long lại quay đầu nói với Dương Chấn: “Anh Dương, tất cả đều do Cao Chính Xương chỉ đạo, ông ta là thành chủ của thành Huyền Vũ, tôi không thể không nghe lời ông ta, tôi bị ông ta ép buộc nên mới gây phiền phức cho cậu!” 

“Lần trước đi đến thành Bạch Hổ, cũng là mệnh lệnh của Cao Chính Xương, còn tôi sau khi khìn thấy anh Dương, lập tức bị chấn động bởi khí thế của anh Dương, tôi không dám bất kính với anh Dương, trước đó tôi còn bảo phải tổ chức tiệc để mời anh Dương, tôi sao có thể đối phó với anh Dương được.... 

Dương Chấn sao có thể tin lời hai con hồ li này, hơn nữa, lúc này Dương Chấn vì ma hóa mà mất đi lí trí, lời nói của hai người lúc này, Dương Chấn nghe không lọt tai.

Chàng Rể Chiến Thần - Dương Chấn - Chương 4847 | Đọc truyện chữ