Ngay lập tức, mọi người tại đó ai cũng trợn mắt há hốc mồm, đồng thời rất nghi hoặc, bọn họ không hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. 

Dù sao cảnh trước mắt là thứ mà ai cũng không ngờ được. 

Nếu không phải tận mắt chứng kiến, bọn họ căn bản sẽ không tin đó là sự thật. 

Điều quan trọng nhất là lúc này bên cạnh Ngô Tử Kính cũng không xuất hiện ai, nhìn trông cũng không giống có ai đột nhiên xuất hiện giúp anh ta. 

Nhưng nếu nói Ngô Tử Kính tự ra tay lại càng không có ai tin, bởi vì lúc này Ngô Tử Kính giống như bọn họ, vẻ mặt vô cùng nghi hoặc, căn bản không biết đã xảy ra chuyện gì. 

“Chuyện này rốt cuộc là sao? Sao Vương Thiên Trạch lại đột nhiên bị trọng thương bay ngược ra ngoài? Lẽ nào còn có thể công kích nhầm chính mình? Điều này hình như cũng không có khả năng. 

“Đúng là gặp ma rồi, nhiều người mở mắt nhìn, vậy mà không biết xảy ra chuyện gì, quá quỷ dị!” 

Mọi người lập tức xì xầm bàn luận. 

Lúc này đám cường giả của Cực Hỏa Tông cũng ngây ngốc, sững người một lúc thì mới hoàn hồn được, bọn họ vội vàng lao tới bên cạnh Vương Thiên Trạch, đỡ anh ta dậy. 

Dù sao, vào lúc Vương Thiên Trạch động thủ, bọn họ đã rất đắc ý, ai cũng nhếch cao khóe miệng, trán hận không thể ngửa thẳng lên trời. 

Theo bọn họ thấy, người chết chắc chính là Ngô Tử Kính. 

Cho tới lúc cơ thể của Vương Thiên Trạch rơi mạnh xuống đất, những cường giả đó của Cực Hỏa Tông cũng có chút không thể chấp nhận sự thật này, thậm 

chí nghi ngờ mình bị hoa mắt. 

“Thiếu tông chủ, ngài sao rồi? Ngài nhất định phải cầm cự, đây là đan dược, ngài mau sử dụng... 

Các cường giả của Cực Hỏa Tông đỡ lấy Vương Thiên Trạch, người nào người nấy tay chân luống cuống. 

Bọn họ rất rõ, nếu Vương Thiên Trạch bị giết chết dưới mí mắt của bọn họ, tông chủ của Cực Hỏa Tông đương nhiên sẽ không cho bọn họ cơ hội sống, lúc này bọn họ chỉ có thể ra sức cứu Vương Thiên Trạch. 

May mà cơ thể của Vương Thiên Trạch khá mạnh mẽ, sau khi anh ta sử dụng đan dược, rất nhanh đã tỉnh lại. 

Thấy Vương Thiên Trạch thoát khỏi nguy kịch, lúc này các cường giả của Cực Hỏa Tông mới thở phào, người nào người nấy sôi sục sát khí, ánh mắt lạnh lùng quét qua đám người của phủ thành chủ. 

Căn bản không nghĩ tới Dương Chấn, ngay cả hỏi cũng lười hỏi Dương Chấn, bởi vì theo ông ta thấy, chắc chắn không thể là Dương Chấn động thủ. 

Cuối cùng, không tìm được hung thủ thật sự, ông lão tức điên, chỉ có thể phóng thích sát khí trên người, lớn giọng gầm lên uy hiếp: “Là tên khốn nào âm thầm giở trò, đứng ra đây cho tôi, hôm nay lão phu phải phân cao thấp với kẻ đó, nếu còn trốn ở đằng sau, vậy hôm nay lão phu tắm máu cả thành Bạch Hổ này!” 

Vào lúc này, Dương Chấn mặt mày điềm tĩnh đột nhiên nhìn về phía ông lão tóc trắng, bình tĩnh nói: “Một con kiến cỏn con cũng dám động vào người của tôi ư? 

Lần này coi như cho tên oắt này một bài học, lần sau nếu còn dám tới nộp mạng, tôi không ngại diệt toàn bộ các người đâu!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Chàng Rể Chiến Thần - Dương Chấn - Chương 4700 | Đọc truyện chữ