Chàng Rể Chiến Thần - Dương Chấn
Chương 4546
“Lưu đại sư, lẽ nào ngài cũng đi chấp hành nhiệm vụ với chúng tôi?”
“Có Lưu đại sư ngài xuất hiện, nhiệm vụ lần này chắc chắn có thể hoàn thành thuận lợi!”
“Thật không ngờ, hôm nay lại gặp được Lưu đại sư, thường ngày ai muốn gặp mặt Lưu đại sư đều phải xếp hàng hẹn trước một tháng”
“Bao nhiêu thế lực hải ngoại muốn mời Lưu đại sư giúp cũng bị Lưu đại sư từ chối, không ngờ nhiệm vụ lần này lại mời được Lưu đại sư!”
“Lưu đại sư đúng là niềm tự hào của giới võ đạo Cửu Châu chúng ta, là tấm gương của mỗi võ giả.
Sau khi đám cường giả nhìn thấy người đàn ông mặc áo khoác đen đi tới, người nào người nấy lập tức bắt đầu xúm lại nịnh bợ.
Vẻ mặt của người đàn ông mặc áo khoác đen trầm ổn, sâu trong ánh mắt xen lẫn một chút khinh thường đối với mọi người.
Có điều, cho dù những cường giả này nhìn ra sự khinh thường của người đàn ông mặc áo khoác đen đối với bọn họ, bọn họ vẫn coi như không nhìn thấy, cố gắng nặn ra nụ cười để nịnh nọt.
Rõ ràng, người đàn ông mặc áo khoác đen này ở trong thế giới mới coi như là một nhân vật có máu mặt.
Người đàn ông mặc áo khoác đen lạnh nhạt đáp lại đám cường giả vài câu, sau đó ánh mắt cũng đánh giá Dương Chấn một phen.
Lúc này, đại trưởng lão giới thiệu với Dương Chấn: “Vị này là Lưu Thế Kiệt đại sư – đại sư hàng đầu trong giới võ đạo của thế giới mới, mọi người trong giới võ đạo đều gọi là Lưu đại sư, người đứng đầu trong võ đạo Cửu Châu, Lưu đại sư sẽ tham gia nhiệm vụ lần này với các cậu.
Sau đó, đại trưởng lão lại giới thiệu Dương Chấn cho Lưu Thế Kiệt.
Đối với Dương Chấn, Lưu Thế Kiệt rõ ràng cũng biết, ông ta cười lạnh nhạt: “Ổ? Thì ra cậu chính là Dương Chấn tiếng tăm lẫy lừng, nghe danh đã lâu”
“Cậu vậy mà cũng có thể tham gia nhiệm vụ lần này, hơn nữa còn là người phụ trách hành động, đúng là tuổi trẻ tài cao!”
Lời của Lưu Thế Kiệt rất bình thường, nhưng sâu trong ánh mắt vẫn có sự khinh thường giống như khi nhìn võ giả khác.
Dương Chấn chỉ liếc nhìn Lưu Thế Kiệt, thậm chí lười đếm xỉa, trực tiếp nói với đại trưởng lão: “Bây giờ chúng tôi có thể xuất phát rồi chứ?”
Lưu Thế Kiệt thấy mình bị phớt lờ, lập tức không nhịn được mà nhíu mày, ánh mắt cũng lập tức lạnh đi vài phần, có điều ông ta không nói gì nữa.
Ở trong mắt Dương Chấn, người đứng đầu trong giới võ đạo Cửu Châu này chỉ là trò cười, dù sao thực lực của Hạ Hà trước đó sớm đã vượt xa Lưu Thế Kiệt này.
Ngay cả Mã Tuân của hiện nay cũng như vậy.
Trên trực thăng, đám võ giả vẫn không quên nịnh bợ Lưu Thế Kiệt, dù sao bọn họ đều từng thấy tận mắt thực lực của Lưu Thế Kiệt, đương nhiên rất tôn sùng ông ta.
Đồng thời, không ít người thỉnh thoảng còn không quên mỉa mai Dương Chấn vài câu, nói không biết ai đó thông qua mối quan hệ gì mà lăn được vào hội trưởng lão của Cửu Châu, còn nói phía Cửu Châu làm như vậy là đang hại Cửu Châu.
Mã Tuân có mấy lần không nhịn được muốn dạy dỗ mấy người cũng bị Dương Chấn cản lại, Dương Chấn mặt mày bình tĩnh, căn bản không để tâm, hai mắt luôn nhắm chặt.
Tuy Dương Chấn khinh thường để ý những người này nhưng luôn có người ngứa mắt Dương Chấn, cứ muốn khiêu khích Dương Chấn.