Cầu Than Thở

Chương 22

Mấy năm đó có một khoảng thời gian ngắn ngủi Đới Yến quay về với gia đình, đi làm rồi tan ca, mua thức ăn nấu cơm cũng không còn dẫn người về nhà chơi mạt chược. 

Những kẻ thường tụ tập đ.á.n.h bài với bà cả nam lẫn nữ đều là những con nghiện t.h.u.ố.c lá, chỉ sau vài ván thì tường trong nhà đã bị ám khói thành một màu vàng khô khốc.

Cho nên sau đó bà lại quay về tiệm c.ờ b.ạ.c quen thuộc của đám bạn hữu ngay đầu ngõ. 

Vào kỳ nghỉ đông và hè, Chu Nguyệt cùng Khang Tinh Tinh thường xuyên mang cơm trưa cho bà. Đưa xong, hai đứa trẻ cũng không vội về nhà, cứ thế cùng nhau dắt díu lang thang ghé vào quán mì nhỏ cạnh tiệm c.ờ b.ạ.c ăn mì, hai bát mì đổi nhau mà ăn, anh ăn một ngụm của tôi, tôi ăn một ngụm của anh. Ăn xong bước ra, ánh mặt trời vừa vặn sưởi ấm con ngõ nhỏ gập ghềnh đất cát. Những ông lão nằm trên ghế tựa dưới cột điện phơi nắng, con ch.ó già màu vàng nằm phủ phục dưới chân. Mấy bà cụ ngồi trên ghế đẩu nơi bóng râm buôn chuyện thiên hạ, nhìn hai đứa trẻ vừa đi ngang qua: cậu trai đen nhẻm, cao ráo, tuấn tú; cô gái thì khỏi phải bàn, đẹp đến mức đôi mắt cứ như Tô Đát Kỷ trong tivi.

“Con bé kia mấy tuổi rồi?” Bà cụ phẩy phẩy cái quạt hương bồ, đợi người đi khuất mới dùng quạt che miệng nói: “Nhìn cái vẻ mặt đó xem, một luồng khí tà mị, con nhà lành nào lại có cái đức hạnh này?”

“Con nhà lành mới lạ! Rõ là cái loại hồ ly tinh, nhìn xem nó hớp hồn thằng bé kia kìa, mắt cứ gọi là đứng tròng!”

Họ nói rất nhỏ, hai đứa trẻ đã đi xa. Cô gái đi trên gờ tường vừa cao vừa hẹp, hai cánh tay giang ra giữ thăng bằng, cậu trai đi phía dưới sẵn sàng đưa tay ra đỡ. Dưới ánh mặt trời nheo mắt, khuôn mặt đen sạm của cậu căng thẳng đến mức thấm một tầng mồ hôi mịn, cam chịu giơ tay suốt cả quãng đường để nuông chiều cô, cười ngây ngô như một tiểu nô tài. Hai người cứ thế xuyên qua ngõ nhỏ, hướng về phía nhà sách Tân Hoa đối diện phố.

“Ai chà... nói nhăng nói cuội gì đấy? Người ta là anh em!” Ông lão trên ghế tựa dù đeo kính râm cũng không giấu nổi vẻ khinh miệt, đôi hạt đào trong tay xoay kêu lạch cạch: “Cái nhà ông Chu Nghị ấy, con trai ông ấy tên gì nhỉ? À đúng rồi! Chu Thiên Thành! Con trai con gái của Chu Thiên Thành mà, còn cả vợ nó nữa... Nhìn kìa!”

Ông lão dùng bàn tay bị ám khói t.h.u.ố.c đen xì chỉ ra đầu ngõ:

“Cái con đàn bà đó giờ vẫn đang ngồi xoa mạt chược gác chỗ đó kìa! Ai da... một bụng ý nghĩ xấu xa...” Ông lão lắc đầu như vừa uống phải liều t.h.u.ố.c đắng: “Hai đứa trẻ sau này còn khổ dài dài!”

“Ồ, anh em à, nhìn chẳng giống nhau nhỉ!”

“Đúng vậy, không giống chút nào.”

Mọi người nghe là anh em thì không nói gì thêm, nhưng những ánh mắt nghi hoặc vẫn đuổi theo hai cái bóng ngày một xa dần cho đến khi biến mất.

Vào hiệu sách, Chu Nguyệt và Khang Tinh Tinh như hai con cá nhỏ bơi vào làn nước. Khang Tinh Tinh mím c.h.ặ.t đôi môi dày, nhân trung đẫm mồ hôi, nín thở ngưng thần đứng trước tấm biển “Toán học nâng cao”.

Cậu hiếm khi mua sách cho mình, mỗi lần tới đều là chọn sách cho Chu Nguyệt. Tiền tiêu vặt Đới Yến cho không nhiều, cậu và Chu Nguyệt phải tính toán chi li. Cậu tự thề với lòng sau này nhất định phải kiếm thật nhiều tiền để cô không cần mỗi lần ngồi bệt trên sàn đá hoa cương lạnh lẽo xem tiểu thuyết, chỉ xem mà không mua, khi gặp bộ truyện chưa dứt cơn thèm còn phải trốn vào góc phòng xem lại dưới ánh mắt khinh bỉ của nhân viên quản lý.

Nhưng theo lý mà nói, sách trong hiệu vốn là để cho người ta xem nên không ai dám cấm. Chỉ là con người ta khi công việc và cuộc sống không như ý thì luôn muốn tìm nơi để phát tiết và hai đứa trẻ rụt rè chính là những “quả hồng mềm” dễ nắn nhất.

“Tác phẩm danh tác thế giới cũng có bản giản lược mà, có mấy đồng bạc đâu!”

“Đúng thế, nhìn quyển sách là thấy tố chất con người rồi, lật đến nát bét mà chẳng mua, thật là vô đạo đức!”

Hai người đàn bà mặc sơ mi trắng đẩy một chiếc xe chở sách chất cao như núi, hỗn loạn như đống rác không ai thèm nhận nhưng mỗi cuốn đều đã được bọc nilon mới tinh, tỏa ra mùi mực in hăng hắc.

Đó là góc khuất nhất ở tầng một, đèn còn chẳng buồn bật. Cạnh chỗ Chu Nguyệt ngồi là cửa kho hàng đang mở, bên trong sách chồng chất như núi, bám đầy bụi bẩn bay lơ lửng trong không khí.

Chu Nguyệt đã thu mình lại thành một cục nhỏ xíu, hận không thể tàng hình nhưng chiếc xe đẩy kia vẫn nghiến qua chân cô.

“Các cô làm cái gì vậy?” 

Chu Nguyệt đang xem đến nhập tâm, bất ngờ đau nhức liền nổi giận nhảy dựng lên lý luận. Nhưng vì xem chùa nên lòng cô có chút chột dạ, vừa đứng lên chân lại đau, theo bản năng vịn vào kệ sách phía sau thế là tiếng sách rơi loảng xoảng vang lên khô khốc.

“Cái gì làm cái gì? Làm việc chứ làm gì! Đây là khu vực phân loại của chúng tôi, là khu vực làm việc! Cô ngồi đây làm gì? Không có mắt à!”

“Nhìn xem cô làm hỏng sách của chúng tôi rồi kìa!” Người đàn bà khác đỏ mặt tía tai gào lên, vừa nhặt sách vừa mắng: “Cái thế đạo này sách cũng chẳng đáng tiền, để cho người ta sờ đến nát cả ra mà không biết bỏ tiền mua, thật không biết xấu hổ!”

“Dựa vào cái gì mà bà bảo tôi không biết xấu hổ?” 

Lần này Chu Nguyệt thực sự phát hỏa. Bình thường cô tính tình tốt, nhát gan, Khang Tinh Tinh đôi khi bị cô mắng đến phát khóc cũng thấy uất ức vì cô chỉ dám bắt nạt mỗi cậu. Cô chưa từng đỏ mặt với người lạ bao giờ, giờ bị mắng trực tiếp như vậy liền bật khóc, miệng méo xệch, nước mắt lã chã rơi xuống, cổ họng nghẹn đắng không thốt nên lời, chỉ còn những tiếng nức nở đầy uất ức.

Khang Tinh Tinh đang chọn sách cho cô ở tầng một, nghe loáng thoáng tiếng cô liền vứt tập sách lao lên. Thấy hai người đàn bà trung niên mặc sơ mi trắng đang vây quanh cô, giọng điệu sắc lẹm, c.h.ử.i rủa ch.ói tai, đầu ngón tay sắp chọc vào mũi Chu Nguyệt. Nhìn lại Chu Nguyệt, mặt đầy nước mắt, đôi mắt đỏ hoe như con thỏ, bộ váy màu xanh thủy lam thấm ướt một mảng lớn nơi cổ áo.

Khang Tinh Tinh lập tức đỏ mắt, gầm lên một tiếng lao tới đẩy mạnh hai người đàn bà kia. Hai người họ không ngờ con bé này còn mang theo một "vệ sĩ" to lớn, đen đúa thô tráng thế này, chưa kịp phản ứng đã ngã nhào ra đất như bị đốn củi, va vào kệ sách rồi văng ra xa.

Đó là lần đầu tiên Khang Tinh Tinh gầm thét giận dữ, rống đến mức đỏ cả mắt, không chỉ nhân viên hiệu sách mà cả Chu Nguyệt cũng hoảng sợ đến mức quên cả khóc.

Thực ra cô không hiểu Khang Tinh Tinh, dù thân cận đến thế cô cũng không thể thấu cảm hết nỗi đau của cậu. Có những uất ức cô thấy nhịn được thì thôi nhưng cô không thể tưởng tượng nỗi uất ức đó khi đặt vào lòng cậu sẽ bị phóng đại lên bao nhiêu lần.

Cậu chỉ muốn bảo vệ cô, cô lương thiện như thế, không làm hại bất kỳ ai. Thấy con ch.ó nhỏ ven đường, cả hai còn ngồi xuống cho nó uống nước, mua xúc xích và vuốt ve cái mũi nhỏ của nó. Họ có mẹ nhưng lại sống như những con ch.ó hoang, cố thu mình nhỏ nhất có thể như một miếng lương khô nén c.h.ặ.t, sợ làm phiền người khác, sợ chiếm dụng thêm một tấc đất của thế gian này và chỉ dám hôn nhau ở nơi không người. Vậy mà dù đã như thế vẫn không xong, cô vẫn bị bắt nạt, bị chỉ trỏ mắng bằng những lời thô thiển chỉ vì cô muốn tiết kiệm tiền nhưng vẫn muốn đọc sách, lén đứng ở góc lật xem những cuốn sách mẫu đã xé lớp màng bọc.

Cậu chưa bao giờ thấy uất ức cho bản thân mình, đại đa số thời gian cậu luôn sống trong trạng thái tê liệt. Cảm giác đó rất chậm chạp, ngay cả nỗi đau cũng mờ nhạt. Khi bị Chu Thiên Thành kéo lên xe lửa, cậu thậm chí chẳng thấy xót xa, chỉ áp mặt vào cửa kính nhìn màu xanh rậm rạp của Quảng Châu biến thành những ngọn núi đen lạnh lẽo của phương Bắc. Sống cũng được, nếu Chu Thiên Thành có đá cậu xuống đường ray cậu cũng chẳng buồn vùng vẫy.

Nhưng giây phút bước vào cửa, nhìn thấy "cục bột" nhỏ mặc váy công chúa kia thì cậu đã muốn sống.

Cô thô lỗ tắm cho cậu, đ.á.n.h cậu. Cậu ôm gối ngồi trong bồn tắm, khi cô quay người làu bàu lấy sữa tắm cho cậu, cậu đã lén nhìn cô và mím môi cười.

Đã rất nhiều năm cậu không nhớ nổi cái ôm của mẹ nhưng cậu sẽ vĩnh viễn không quên được cảm giác đau đớn khi ôm lấy thân thể mềm mại của cô. Hơi thở thơm ngọt, mái tóc xoăn mềm, tiếng cô nũng nịu gọi “Tinh Tinh” trong l.ồ.ng n.g.ự.c cậu... Những điều đó chỉ cần nghĩ đến thôi đã thấy đau, đau đớn chảy trong m.á.u, theo từng nhịp thở xuyên thấu tâm can...

Cứ hễ nhìn thấy cô, không, chỉ cần nhớ đến cô là cậu thấy đau.

Cậu không chịu nổi việc cô phải chịu dù chỉ một chút uất ức. Nỗi khổ của cô chính là nỗi khổ của cậu, một nỗi khổ được phóng đại lên hàng vạn lần.

Giây phút đó mọi sự bất công, phẫn nộ và chua chát đều bộc phát qua tiếng gầm. Cả hiệu sách vang dội tiếng thét của cậu, khung cửa sổ rung lên ong ong.

Mọi người trong hiệu sách đổ dồn về lối lên tầng hai. Giám đốc hiệu sách rẽ đám đông bước lên hỏi rõ nguyên do. Ông ta nhìn Chu Nguyệt rồi lại nhìn Khang Tinh Tinh, chủ yếu là Khang Tinh Tinh, một thằng nhóc đang mất kiểm soát, không biết nó sẽ làm ra chuyện gì. Ông ta chống nạnh, sắc mặt ngưng trọng đến tối sầm liếc nhìn hai nhân viên đang mặt mày oan ức trong góc, thở dài một tiếng, gượng cười nói với Chu Nguyệt:

“Thực xin lỗi cháu nhé cô bé.”

“Tôi không cần ông xin lỗi.” Giọng Khang Tinh Tinh run rẩy, cả người cũng run b.ắ.n, nắm đ.ấ.m siết c.h.ặ.t như đá che chở Chu Nguyệt ở sau lưng: “Tôi muốn hai người kia phải xin lỗi em gái tôi.”

“Phụ huynh của các cháu đâu?” 


Mặt vị giám đốc lập tức trầm xuống, định lôi người lớn ra dọa, dù sao Khang Tinh Tinh cũng là người ra tay trước.

“Xin lỗi.” Khang Tinh Tinh tiến lên một bước. Cậu cao hơn vị giám đốc cả một cái đầu, cánh tay săn chắc lộ ra dưới lớp áo trắng đầy đe dọa. Thời đó, đ.á.n.h người tuy phạm pháp nhưng trẻ vị thành niên đ.á.n.h người thì cũng chẳng làm gì được. Vị giám đốc chột dạ, đa sự không bằng thiểu sự, cứ thế này thì chẳng kinh doanh được gì nữa liền quay lại quát hai người trong góc: “Lại đây! Xin lỗi mau! Lớn tướng rồi còn đi bắt nạt hai đứa nhỏ! Đây là hiệu sách, nơi dạy dỗ người ta chứ không phải cái chợ!”

Thực ra chuyện đến đây là xong, hai người kia nhìn nhau, đùn đẩy một hồi rồi nghĩ đến việc bị trừ lương cũng đành chấp nhận xin lỗi.

Nhưng ai ngờ được rằng, sau lưng hai đứa trẻ vốn đã phẫn nộ đến cực điểm nhưng cũng chỉ nghĩ đến việc đòi một lời xin lỗi kia, vẫn còn một người nữa. Nói thật, chính hai đứa cũng đã quên mất "lực lượng chiến đấu" mạnh nhất trong nhà cho đến khi nghe thấy tiếng ồn từ tầng một còn dữ dội hơn tầng hai.

“Tránh ra! Tránh hết ra!” 

Những người đứng ở tầng hai nhìn xuống, chưa từng thấy người phụ nữ nào có giọng nói to như thế, to hơn cả hai nhân viên kia cộng lại, sắc lẹm và đầy sức xuyên thấu.

Trong chốc lát, đám đông bị một luồng sức mạnh khổng lồ rẽ ra, một con báo gấm lao lên. Nhìn kỹ lại thì không phải báo mà là một người phụ nữ mặc váy họa tiết da báo, đôi chân dài đi đôi giày cao gót đỏ rực, mấy bước chân đã vọt tới trước mặt. Thử hỏi ai mà không sợ? Đã là kẻ lăn lộn giang hồ thì hành xử khác hẳn, chẳng cần nghe giải thích dông dài cũng biết nên táng ai. Bà vọt tới trước mặt hai người kia, đứng sững lại, ngậm điếu t.h.u.ố.c hỏi:

“Chỉ có hai đứa mày thôi à?”

Chẳng biết bà ta hỏi chỉ có hai người tham gia "chiến đấu" hay hai người là kẻ cầm đầu.

Hai người kia làm gì đã thấy cảnh này bao giờ, đang định trả lời thì thấy một bóng đen vụt qua. Đến khi định thần lại, họ đã bị quật văng vào tường rồi nảy ngược lại. Đó là một túi sườn lợn đóng băng cứng ngắc. Đới Yến vừa tan cuộc mạt chược, ghé qua chợ mua thức ăn và sườn, đứng ở cột điện đầu ngõ đợi "sức lao động miễn phí" Khang Tinh Tinh ra xách đồ giúp. Chờ mãi chẳng thấy, nghe người qua đường báo tin có chuyện, bà cũng chẳng vội, chỉ thản nhiên “ừ” một tiếng rồi hút nốt điếu t.h.u.ố.c, di nát tàn t.h.u.ố.c dưới mũi giày cao gót rồi mới thong dong bước vào "chiến trường".

“Này, sao chị lại đ.á.n.h người?” 

Một người bị quật đến ngây ngô, người kia vừa sợ vừa giận quát lên. Họ nghĩ mình làm thế là vì hiệu sách cơ mà? Bà ta liền đẩy Đới Yến một cái. Đới Yến chẳng cần nhìn, xoay người theo cảm giác vả cho bà ta một phát, tát đến mức bà ta quay mòng mòng tại chỗ chẳng biết địch nhân ở đâu. Vừa đứng vững lại bị bồi thêm phát nữa, hai mặt giáp công. Lúc này mới nhìn rõ: khuôn mặt trái xoan, mái tóc xoăn dài đến eo, bóng mắt màu xanh và đôi môi đỏ rực, đôi mắt to giờ trừng lên trông cực kỳ đáng sợ.

“Đánh người? Coi thường ai thế? Đi mà hỏi xem lão nương là ai! Thế này mà gọi là đ.á.n.h à?” Đới Yến chỉ móng tay vào ch.óp mũi bà ta: “Lão nương bao nhiêu năm không đ.á.n.h đàn bà, đừng ép tao phá giới nhé!” Mắng xong, bà ngậm t.h.u.ố.c lá liếc nhìn từ trên xuống dưới một lượt rồi khinh bỉ: “Vả lại, tao chưa bao giờ đ.á.n.h hạng đàn bà thấp hơn mình!”

Thực ra chẳng cần hỏi thăm, khi bà ta lao vào đã có người nhận ra. Tiếng xì xào bắt đầu truyền tai nhau: Chẳng phải vợ của "đại ca" sao? Một con hổ cái có tiếng, chuyên đ.á.n.h tiểu tam, tiểu tứ, đ.á.n.h từ tiểu ngũ đến tiểu lục...

Chỉ là vừa rồi không ai liên hệ bà ta với hai đứa trẻ kia, ai mà ngờ được ba người này là một nhà? Có "lực lượng chiến đấu" cỡ này mà không lộ ra sớm, còn đứng đó khóc lóc đòi xin lỗi làm gì.

Kẻ "tiên lễ hậu binh" luôn khiến người ta nể sợ vài phần. Vả lại, người xem náo nhiệt chẳng bao giờ chê chuyện lớn, bắt đầu bàn tán:

“Đáng đời! Thái độ phục vụ kém thế, nhìn đã thấy ghét từ lâu rồi! Còn bắt nạt trẻ con, giờ thì hay rồi, người nhà người ta đến thật thì im thin thít!”

Chu Nguyệt và Khang Tinh Tinh còn đờ đẫn hơn cả hai người bị đ.á.n.h, cả hai nhìn nhau chẳng biết nên vui mừng hay cảm thấy hạnh phúc? Nhưng có lẽ cảm giác mờ mịt vẫn chiếm phần lớn.

Ngày hôm đó Chu Nguyệt và Khang Tinh Tinh đi sau lưng Đới Yến, một tiếng cũng không dám ho. Khang Tinh Tinh xách túi xách cho bà và túi sườn đã bắt đầu tan đá. Chu Nguyệt ôm c.h.ặ.t cuốn sách mẹ vừa mua cho đi dưới ánh hoàng hôn rực rỡ.

Cuốn sách đó là cô tự chọn, “Đồi Gió Hú”. Cô cũng bướng bỉnh, nhất quyết lấy bằng được cuốn sách mẫu mà mình đã lật xem vô số lần.

Đới Yến cầm ví da trả tiền ở quầy thu ngân, gõ đầu mắng cô là đồ lì lợm. Vị giám đốc đứng một bên mồ hôi đầm đìa, tim suýt ngừng đập chỉ muốn tống khứ gia đình này đi cho khuất mắt liền bảo không lấy tiền coi như đền bù cho đứa trẻ. Kết quả lại bị Đới Yến chỉ thẳng mặt mắng:

“Ông nhìn tôi giống hạng nghèo kiết xác thiếu mấy đồng bạc này không?”

Chu Nguyệt ôm sách bị hoàng hôn chiếu đến nheo mắt, khóe miệng không tự giác mà nhếch lên, lòng chỉ muốn nhảy chân sáo. Cô đi sau lưng mẹ, cố gắng dẫm lên bóng của bà nhưng cứ dẫm hụt là cái bóng lại chạy mất.

“Tinh Tinh.” Cô dán sát vào người Khang Tinh Tinh, bảo cậu cúi đầu xuống, ghé sát tai thì thầm: “Trước khi anh đến nhà em, có một lần em ở trong phòng nhỏ còn ba mẹ ở phòng khách. Em lén nhìn ra thì thấy ba dựa đầu vào vai mẹ, ôm mẹ nũng nịu đấy.”

“Hả?” Khang Tinh Tinh hạ thấp giọng kinh ngạc: “Thật sao?”

Chuyện này thực sự quá kinh khủng nhưng Chu Nguyệt trề môi, gật đầu đầy thần bí ý bảo đây là sự thật trăm phần trăm.

“Mẹ là đại ca.” 

Cô cúi đầu cười, tiếp tục dẫm lên cái bóng của mẹ.

Khang Tinh Tinh vẫn còn sợ hãi nhắc nhở cô, ngàn lần đừng có gọi sai, nếu gọi thành “Mẹ của đại ca” thì cả hai đứa coi như xong đời!

“Không đâu.” Chu Nguyệt cười, lúm đồng tiền hiện rõ, ôm c.h.ặ.t cuốn “Đồi Gió Hú” bìa cứng: “Mẹ là đại ca, mẹ là người lớn nhất.”

“Chậc, hai đứa bay thì thầm cái gì đấy?”

Đới Yến đi phía trước, hai tay trống không thong dong, bước chân nghênh ngang đầy khí chất. Mái tóc xoăn sau trận đ.á.n.h có chút rối loạn, bị gió thổi bay trông cực kỳ tiêu sái. Bà quay đầu lại, áo khoác da vắt vẻo trên vai, nheo mắt trong gió tây l.ồ.ng lộng, c.ắ.n điếu t.h.u.ố.c lười biếng bảo:

“Đi thôi.”

Nói xong nhìn hai đứa trẻ bộ dạng lấm lét, bà hừ một tiếng từ lỗ mũi rồi lại quay người bước tiếp.

Rất nhiều năm sau Chu Nguyệt nghĩ, nếu con người ta có thể hoàn toàn yêu một người hoặc hoàn toàn hận một người thì tốt biết mấy. Như thế khi mẹ trở thành người thực vật, cô đã có thể nhẫn tâm mặc kệ vì không có mẹ thì sẽ không có Giang Hoài.

Đáng tiếc yêu và hận không bao giờ triệt tiêu được nhau. Mỗi khi cô định yêu mẹ thì cô lại nhớ đến những gì bà đã làm với Khang Tinh Tinh, với ba và với tất cả mọi thứ.

Nhưng khi cô quyết định hận mẹ, cô lại nghĩ về một buổi hoàng hôn như thế. Cô, Khang Tinh Tinh và mẹ đi giữa chiều thu phương bắc mát mẻ, nhìn cái bóng uy vũ bá đạo của mẹ và ôm cuốn sách mẹ mua cho. 

Khang Tinh Tinh xách túi sườn đang tan đá, những giọt nước lạnh buốt rỉ ra từ túi nilon thấm vào chân cô mát rượi.

Khắp nơi là mùi thức ăn xào nấu thơm lừng, nghĩ đến lát nữa được ăn món sườn kho tàu mẹ làm là cơn thèm thuồng như muốn trào ra khỏi miệng. Tay cô khẽ chạm vào bàn tay đen nhẻm, thô ráp, ấm áp và khô ráo của Khang Tinh Tinh.

Cô ngẩng đầu nhìn cậu một hồi lâu rồi ngay dưới ánh hoàng hôn vàng rực này, trước thanh thiên bạch nhật, cô nắm lấy tay cậu

Cậu đang cúi đầu nhìn đường, bị nắm lấy liền ngẩn người, sau đó siết thật c.h.ặ.t rồi mười ngón tay đan vào nhau.

Chẳng ai có thể tưởng tượng nổi chỉ một cái nắm tay này thôi, nhiều năm sau lại trở thành nấm mồ của cả cậu và cô. Cô đáng lẽ phải hối hận nhưng cô không hối hận.


Hết chương 19.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận