Cầu Than Thở

Chương 20: Ánh hào quang của Đát Kỷ và Nhịp cầu Than Thở

 

Khang Tinh Tinh có một khoảng thời gian dài không dám nhìn vào mắt Chu Nguyệt. Cô bảo cậu giống như một cô nương nhỏ e thẹn còn cô mới chính là kẻ ác bá chuyên đi "cưỡng đoạt dân nam".

Mỗi lúc như vậy Khang Tinh Tinh lại cố thanh minh rằng cậu không hề e thẹn, chỉ là mỗi khi cô nhìn cậu thì cậu tình cờ đang nhìn chỗ khác mà thôi.

“Thế tóm lại là anh có nguyện ý hay không?”

Chu Nguyệt nằm trên sofa bắt chước tư thế của nàng tiên cá. Mái tóc xoăn tự nhiên của cô quấn quýt lấy cánh tay trắng ngần và vòng eo mảnh dẻ như đám rong biển dưới đáy đại dương xanh thẳm. Chỉ có điều "nàng tiên cá" này cứ liên tục tống đồ ăn vào miệng trông chẳng tao nhã chút nào.

Khang Tinh Tinh ngồi trước mặt cô cười hiền như một nàng dâu nhỏ đang đợi gả. Cậu nhìn chằm chằm vào tivi hồi lâu mới lấy đủ dũng khí quay lại nhìn cô. Dưới ánh mặt trời, làn da cậu bóng lên như một bức tượng đồng đen, hàng mi dày cũng ánh lên sắc kim. Yết hầu cậu lên xuống đầy căng thẳng, ánh mắt lướt qua môi, qua má, rồi cuối cùng dừng lại ở đôi mắt cô khẽ đáp:

“Nguyện ý.”

Cuộc sống trung học của họ trôi qua tương đối êm đềm. Thời đó việc chuyển cấp từ tiểu học lên sơ trung được phân chia theo khu vực. Trẻ em ở khu cư xá Cục Thẩm kế đều được phân vào một trường sơ trung trọng điểm của thành phố.

Dù vào trường nào thì việc phân lớp vẫn phải thông qua một kỳ thi sát hạch ba môn Toán, Văn, Anh. Cả Khang Tinh Tinh và Chu Nguyệt đều đạt thành tích ưu tú và được chọn vào lớp chọn. Có ba lớp chọn tất cả, Khang Tinh Tinh họ Khang, chữ cái đứng đầu nên vào lớp 13 còn Chu Nguyệt vào lớp 14.

Ở một ngôi trường tốt không phải là không có học sinh cá biệt mà là ranh giới giữa học sinh giỏi và kẻ quậy phá rất rõ ràng. Nhà trường cực kỳ coi trọng học sinh giỏi và gần như bỏ mặc đám học sinh cá biệt. Bởi lẽ phụ huynh của đám đó hoặc là kẻ chẳng ra gì hoặc là những tay anh chị có m.á.u mặt không thể đụng vào.

Chủ nhiệm giáo d.ụ.c là một người đàn ông trung niên mà học sinh hay gọi lén là “Địa Trung Hải” vì ông ta cao lớn thô kệch, cái đầu hói bóng lưỡng, lúc nào cũng mặc chiếc áo khoác da đen và cầm theo cây thước dạy học đi tuần tra khắp nơi. Thấy cặp nào đang ôm hôn trong góc là ông ta sẽ húng hắng ho đầy chán ghét; thấy đám nào định kéo bè kéo lũ đ.á.n.h nhau trước cổng trường thì ông ta sẽ quát tháo:

“Cút đi chỗ khác mà đ.á.n.h!”

Tan học, ông ta thường đứng chắp tay sau lưng cạnh cổng sắt, giữa biển người mênh m.ô.n.g mà túm lấy phần tóc mái của một thành viên “Gia tộc Táng Ái”* lôi ra mắng mỏ:

*Gia tộc Táng Ái: Một trào lưu văn hóa mạng của thanh thiếu niên Trung Quốc những năm 2005 - 2009. Đặc trưng bởi phong cách thời trang nổi loạn (tóc vuốt keo dựng đứng, nhuộm màu sặc sỡ, che mắt) và xu hướng ưa chuộng sự u sầu, cô độc trong tình yêu.

“Em bị sét đ.á.n.h à? Một học kỳ rồi tôi chưa thấy cái má trái của em đâu đấy! Mai mà không cho tôi thấy má trái thì tôi cạo trọc hết!”

Nói xong, ông ta bồi thêm một cú đá không nhẹ không nặng vào m.ô.n.g đứa trẻ:

“Táng ái cái gì? Táng em thì có!”

Lời này khiến cả đám cười rộ lên. Thực tếcây thước của ông ta chưa bao giờ thực sự giáng xuống người học sinh nào.

Đối với nữ sinh, ông ta gần như phớt lờ hoàn toàn. Trong mắt ông ta lũ con gái mới lớn chỉ toàn mụn trứng cá, đứa thì béo như tiêm hormone còn đứa thì gầy như que củi.

Nhưng ngoại trừ một hai trường hợp đặc biệt. Nhất là cái cô bé ở lớp chọn kia, lần nào tập thể d.ụ.c giữa giờ cũng khiến người ta phải liếc nhìn thêm mấy cái. Dưới ánh mặt trời làn da cô trắng đến phát sáng, khuôn mặt nhỏ nhắn bằng bàn tay nhưng đôi mắt vừa tròn vừa lớn, đuôi mắt hơi xếch lên đầy linh động. Đáng nói nhất là hàng mi đen nhánh cong v.út kia, mỗi lần cô chớp mắt vẻ linh động ấy lại hóa thành một sự quyến rũ kỳ lạ. Đát Kỷ tái thế chắc cũng chỉ đến thế này là cùng. Giữa đám đông đang tập theo nhịp điệu khô khốc, chỉ có cô là uyển chuyển như đang khiêu vũ, bộ đồng phục học sinh bỗng chốc như biến thành những dải lụa mềm mại. Khi cô cúi người, vòng eo thon nhỏ lộ ra một đoạn da thịt trắng như tuyết…

Trên sân thể d.ụ.c, các giáo viên đứng chắp tay sau lưng với vẻ uy nghiêm nhưng chuyện bao đồng trong miệng họ thì chẳng kém gì các bà cô đầu ngõ.

“Này, con bé lớp 14 kia tên là Chu gì ấy nhỉ?”

Chủ nhiệm giáo d.ụ.c hất hàm về phía sân tập vờ như vô tình hỏi.

“Chu Nguyệt.” Viên giáo viên bên cạnh đẩy gọng kính, liếc nhìn cái đầu hói của đồng nghiệp. Đều là đàn ông với nhau ai mà không hiểu ý đồ trong mắt đối phương? Nhưng là người có học, ông ta không nói toạc ra mà chỉ thủng thỉnh bổ sung: “Còn có một đứa anh trai ở lớp 13 nữa.”

“Anh trai? Anh em ruột à?” Chủ nhiệm giáo d.ụ.c ngạc nhiên. Những năm 90 kế hoạch hóa gia đình rất gắt gao, nhất là ở phương bắc. “Anh em ruột sao không xếp chung một lớp?”

“Đúng, anh em ruột nhưng khác họ. Đứa anh họ Khang.”

“Mẹ nó họ Khang à?”

“Không rõ, nghe đâu theo họ bà nội. Hồi m.a.n.g t.h.a.i đứa anh thì hai người chưa kết hôn. Mà thôi, chuyện nhà đại ca xã hội đen ai mà biết được!”

“Xã hội đen?”

Đôi mắt của chủ nhiệm giáo d.ụ.c trợn trừng.

Giáo viên đẩy kính cười đầy châm chọc:

“Đúng thế, con bé đó họ Chu. Cha nó là Chu Thiên Thành.”

Thôi xong, đúng là loại đại lưu manh không thể đụng vào. Trong mắt dân thường thì loại người này còn đáng sợ hơn cả quan chức. Quan chức thì có lúc về hưu nhưng loại người này như con rết trăm chân, c.h.ế.t rồi vẫn không ngã. Đám đàn em của ông ta nay tạt sơn đỏ vào nhà bạn, mai đến cổng nhà trẻ bế con gái bạn rồi bắt nó gọi “chú” nên ai mà chẳng sợ? Chủ nhiệm giáo d.ụ.c nhíu mày nhưng người giáo viên kia vẫn chưa dừng lại:

“Mẹ nó là Đới Yến, nghe qua chưa? Cái người đ.á.n.h một phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i vào tận phòng hồi sức cấp cứu ấy. Loại đàn bà đó ai thấy mà chẳng kinh.”

Thành phố nhỏ này chỉ có bấy nhiêu người, họ cũng trạc tuổi Đới Yến nên ít nhiều đều nghe danh bà từ thời còn là một nữ quái quậy phá. Vậy nên tình cảnh hiện tại là một đại lưu manh và một nữ quái sinh ra một cô con gái ngoan hiền học giỏi, đúng là “phủ phủ đắc chính”*, cả nhà ba người chiếm hết các góc cạnh của sự nguy hiểm không ai dám đắc tội.

*Phủ phủ đắc chính: Cách nói ví von từ quy tắc toán học “âm với âm thành dương”. Trong ngữ cảnh này nó ám chỉ việc hai người có thành phần bất hảo (dấu âm) lại sinh ra một người con ngoan hiền, ưu tú (dấu dương).


“Cho nên ấy mà...” Viên giáo viên vỗ vai chủ nhiệm giáo d.ụ.c, “Tránh xa ra một chút, đừng có bắt chuyện. Con bé này sau này thị phi nhiều lắm đấy!”

Nói xong ông ta lại nhìn về phía Chu Nguyệt từ xa. Là giáo viên lớp chọn, ông ta đã gặp không ít nữ sinh xinh đẹp lại học giỏi. Nhưng kết cục thường chỉ có hai: hoặc đứng trên đỉnh kim tự tháp cho người ta ngưỡng vọng hoặc bị vùi dập thành bùn đen dưới chân người đời. Không có lựa chọn thứ ba.

Chu Nguyệt lúc này vẫn chẳng hay biết gì. Cô vừa tập thể d.ụ.c vừa thấy hoa mắt ch.óng mặt. Những công thức toán học học trên lớp giờ tan thành những ký hiệu hỗn loạn bay lơ lửng trong đầu rồi bốc hơi dưới ánh nắng.

Cô nhón chân nhìn Khang Tinh Tinh. Cái đồ đáng ghét kia tập thể d.ụ.c cũng rất ngay ngắn, áo phông trắng quần xanh làm nổi bật vóc dáng cao lớn và làn da sẫm màu khỏe khoắn của cậu. Vì quá cao nên cậu đứng ở hàng cuối cùng, ngay sau bên trái cô. Trông cậu đầy tự tin, chắc hẳn đã học thuộc hết mọi thứ một cách dễ dàng rồi. Chẳng bù cho cô, đầu óc như một nồi cháo loãng. Sao cậu có thể giỏi đến thế chứ?

Khang Tinh Tinh nhìn thấy cô, khuôn mặt nghiêm nghị lập tức rạng rỡ hẳn lên. Cô hiếm khi nhìn cậu từ xa như thế, bỗng chốc ngẩn ngơ: thì ra cậu đã trở nên đẹp trai như vậy. Đôi mắt một mí dài sắc lẹm như d.a.o khắc, sống mũi cao, môi dày, yết hầu lăn lộn khi cậu cười. "Hắc tinh tinh" năm sáu tuổi giờ đã hóa thành một chàng trai tuấn lãng như những ngôi sao trên trời.

Tim Chu Nguyệt như bị kim châm, bỗng chốc rơi xuống đáy vực. Cô lườm cậu một cái cháy mặt rồi quay đi. Khang Tinh Tinh bị lườm đến ngơ ngác, hoảng loạn nhìn bóng lưng cô, tay chân luống cuống làm sai sạch các động tác thể d.ụ.c.

Tan học họ thường nán lại muộn nhất để cùng đi trên nhịp cầu Than Thở. Trời tối đèn đường sáng lên, ánh đèn như những ngôi sao vỡ vụn tan vào mặt nước lấp lánh. Cây cầu đá xanh che khuất ánh đèn cũng che khuất ánh mắt của người đời, không ai thấy họ đang mười ngón tay đan c.h.ặ.t.

Từ xa nhìn lại họ chỉ là hai đứa trẻ chậm rãi bước qua cầu, mờ ảo không rõ mặt. Chỉ thấy cô gái tựa vào thành cầu, đầu nghiêng nghiêng ngắm bóng mình dưới nước còn cậu trai thì cười ngây ngốc nhìn cô như vừa nhặt được một kho báu vô giá.

Tiếng hát trong trẻo của Chu Nguyệt vang lên trên mặt nước, giọng cô mềm mại như sóng:

“Hoàng hôn rực rỡ khắp nơi... như màu sơn móng tay anh...”

Cô rũ mắt, khẽ nâng đôi tay đang nắm c.h.ặ.t của hai người lên lén nhìn móng tay cậu rồi lại nhìn mặt cậu mà hát tiếp đầy kiều diễm:

“Nó từng nắm c.h.ặ.t lấy em như thế... những vết thương xinh đẹp biết bao...”

“Ký ức như một tòa cổ thành

Vang vọng tiếng cười của đôi ta

Mặc cho ngoài thành bão cát gào thét

Nếu em không rời đi

Nỗi bi ai sẽ chẳng thể xâm chiếm được em

Anh biết sống trong quá khứ tuyệt vời thế nào không

Mọi niềm vui sau này em chẳng thể tìm lại được

Nhịp cầu Than Thở của tình yêu kia

Chỉ biết đứng từ xa cười nhạo em qua thời gian...”

Lần nào cũng vậy, phải hát xong cả bài cô mới chịu xuống cầu. Khi xuống đến nơi Chu Nguyệt tung tăng chạy phía trước rồi quay đầu hỏi:

“Em hát có hay không?”

“Hay lắm.”

Khang Tinh Tinh say mê đến mức cười không khép được miệng.

“Haiz... nhưng đầu óc em ngu ngốc quá.” Cô chợt nhớ đến tiết Toán, cúi đầu rầu rĩ, “Môn Toán phải làm sao bây giờ?”

Cô thực sự đã rất nỗ lực. Cô đã hạ quyết tâm giấu Khang Tinh Tinh để cắt đi mái tóc dài để bản thân trông giống như Lưu Hồ Lan, chỉ vì muốn tiết kiệm thời gian chải đầu mỗi sáng. Tan học cô cũng ở lại muộn sau đó sang lớp 13 cùng Khang Tinh Tinh làm hết bài tập mới về. Vậy mà về nhà cậu vẫn phải bổ túc toán cho cô đến tận đêm khuya.

“Không ngu ngốc đâu.” Khang Tinh Tinh bước nhanh lên đuổi kịp cô, “Nguyệt Nguyệt xem gì một lần cũng nhớ, thế là rất giỏi rồi, chỉ là...”

“Chỉ là cái gì?”

Cô ngẩng đầu lườm cậu đầy dữ dằn vì chột dạ. Cô biết mình chỉ dựa vào trí nhớ siêu đẳng để duy trì thành tích nhưng hễ đề bài lắt léo một chút là cô liền lạc vào mê cung không lối thoát.

“Chỉ là Toán học không thể cứ học vẹt mãi được...” Cậu gãi đầu, mãi sau mới dám nhìn vào mặt cô cười nói: “Thật ra... Nguyệt Nguyệt không cần vất vả thế đâu, sau này có anh kiếm tiền nuôi em rồi.”

“Không được!”

Chu Nguyệt đứng khựng lại, cúi đầu nhìn bóng hai người l.ồ.ng vào nhau dưới ánh đèn đường. Cậu cũng dừng lại nhìn cô đầy ngơ ngác và hụt hẫng.

Đôi lông mày cô nhíu c.h.ặ.t, cô nhìn cậu đầy kiên định:

“Chỉ có học giỏi thì thầy cô mới thích em, mới bảo vệ em. Khi có người lớn bảo vệ em rồi thì anh mới được an toàn.”


Hết chương 17.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận