Cầu Than Thở
Chương 18: Những phím đàn câm lặng và vệt máu trên da thịt
Hai đứa trẻ bước ra từ hành lang hình vòm, ngửa đầu ngắm nhìn ánh trăng và những vì sao. Mười mấy phút kẹt lại trong nhịp cầu tối om đó là bí mật chung của cả hai. Giờ đây họ thực sự đã trở thành những đứa trẻ hư.
Dưới ánh trăng sáng tỏ, cậu thiếu niên cúi đầu nhìn lướt qua chiếc váy đồng phục của cô em gái rồi lập tức như bị bỏng mà ngẩng phắt đầu lên. Tai và mặt cậu nóng ran, hơi thở phát ra cũng nóng rực.
Trên váy đồng phục, vệt đốm sẫm màu kia như có ma lực cứ khiến cậu chốc chốc lại liếc nhìn. Lớp vải rẻ tiền bị vệt đốm ấy thấm đẫm, ẩm ướt, dính dớp, dán vào da thịt mà thiêu đốt.
Những năm đó đám con trai trong lớp đã bắt đầu truyền tay nhau những cuốn tạp chí nát bươm. Giữa những giờ chơi bóng, mùi mồ hôi nồng nặc trên sân nhựa luôn lẫn khuất một chút mùi vị hủ bại. Đám con trai luôn ghét bỏ những kẻ khác biệt, nhất là một kẻ lầm lì như Khang Tinh Tinh. Đánh không lại cậu thì chúng liền tìm cách hạ nhục cậu, nhét những cuốn tạp chí nhớp nháp vào cặp sách cậu:
“Tao không tin là nó không có hứng thú với đàn bà!”
Về nhà, mở cặp thấy những thứ đó, Khang Tinh Tinh cầm chúng như cầm hòn than nóng. Cậu lén lút như một tên trộm, giấu chúng vào phòng đ.á.n.h bài của Chu Thiên Thành, nơi giờ là phòng ngủ của cậu với chiếc giường lò xo cũ kỹ. Những đêm Đới Yến không kéo bạn về chơi mạt chược, cậu nằm trên giường, nương ánh trăng mà xem cuốn tạp chí đã quăn mép như lá cải. Những cô nàng nóng bỏng trên trang giấy vàng ố chẳng xinh đẹp bằng một sợi tóc của Chu Nguyệt. Cậu nhắm mắt lại tưởng tượng tất cả họ đều là cô, với đôi mắt hồ ly ướt át câu hồn đoạt phách, đôi môi nhỏ nhắn hé mở nức nở dưới thân cậu...
Khang Tinh Tinh là một học sinh giỏi về mọi mặt. Từ sách vở cậu học thêm được nhiều kiến thức mới. Cậu biết cô chưa hoàn toàn thuộc về cậu, vệt đốm trên váy chỉ là dấu vết của sự vui sướng nhất thời nhưng khi nghĩ đến việc sự vui sướng đó là do mình mang lại…Cậu liếc nhìn cánh môi sưng đỏ mọng của cô gái bên cạnh, nhìn những sợi tóc dính bết trên khuôn mặt trắng ngần. Cô khẽ liếc nhìn cậu một cái rồi quay đi ngay lập tức. Cậu lén lút tận hưởng niềm vui sướng ấy.
Niềm vui sướng bí ẩn này đã kéo dài nhiều năm.
Từ năm sáu tuổi, họ đã ôm nhau ngủ, cùng ăn cùng chơi, chưa bao giờ tách rời. Giờ đây sợi dây liên kết giữa họ càng sâu đậm hơn.
Mỗi đêm Đới Yến vắng nhà, Khang Tinh Tinh lại nằm trên chiếc giường lò xo, lúc nhìn trăng lúc nhìn đăm đăm vào cánh cửa tối đen. Nghe thấy tiếng chân trần lạch cạch trên sàn gạch men lạnh lẽo, cảm giác hạnh phúc và tội lỗi cùng lúc trào dâng trong lòng cậu. Nhưng cậu đen nhẻm như bóng đêm chẳng ai thấy được khóe miệng cậu đang nhếch lên.
Chẳng mấy chốc một bóng hình nhỏ nhắn hiện ra. Ánh trăng soi rọi khuôn mặt và mái tóc dài đến eo của cô trông cô giống như một tinh linh bước ra từ khe núi, tay vẫn ôm con b.úp bê Tây Dương.
“Em đến đây!”
Cô nhảy phắt lên giường nhanh như một chú mèo, mang theo một mùi hương thơm ngọt rồi chui tọt vào chăn. Cậu lập tức khóa c.h.ặ.t cô trong lòng n.g.ự.c.
“Anh trông giống hệt cây hoa ăn thịt người ở Châu Phi!” Cô cười khúc khích, “Lại còn đen như thế, chắc chắn là từ Châu Phi tới rồi.”
Họ lại cùng nhau ngắm sao như thuở nhỏ. Khang Tinh Tinh hiểu biết rộng, cậu chỉ cho cô đâu là chòm Orion, đâu là chòm Thiên Thỏ. Chu Nguyệt chẳng hiểu gì, nhìn đi nhìn lại cũng chỉ thấy một mớ sao lấp lánh nhưng cô vẫn nghe rất say sưa. Những hôm trời xấu, cô lại ỉu xìu:
“Hôm nay không có Tinh Tinh...”
“Tinh Tinh luôn ở đó, chỉ là ẩn mình đi thôi.”
Khang Tinh Tinh dùng bàn tay thô dày vụng về vuốt ve mái tóc mềm mại của cô, hôn lên vành tai và cổ cô.
“Giấu đi làm gì?”
“Ở nơi kẻ xấu không nhìn thấy để bảo vệ ánh trăng.”
Bản năng anh hùng của cậu trai trẻ khiến cậu tạo ra rất nhiều kẻ thù giả tưởng: từ những gã vô lại nhìn lén dưới váy cô bên sân khấu đến lão già ngồi quạt mo trước cửa tiệm kim khí với đôi mắt đục ngầu cứ dính c.h.ặ.t lấy cô mỗi khi cô đi ngang qua.
“Sức em lớn lắm nhé, không cần anh bảo vệ đâu!”
Chu Nguyệt bị hơi thở nóng rực làm cho ngứa ngáy, cô rụt cổ cười tránh né nhưng cảm giác tê dại ấy cứ chui tọt vào tim. Cô đỏ mặt quay lại đối diện với đôi mắt sáng rực của cậu.
“Tinh Tinh, mắt anh đẹp thật đấy.” Cô giả vờ bình tĩnh, chạm vào hàng mi dài của cậu, “Dài thế này, cong v.út như vầng trăng khuyết vậy. Anh mới nên gọi là Nguyệt Nguyệt.”
“Vậy mắt Nguyệt Nguyệt sáng thế này nên gọi là Tinh Tinh mới đúng.”
Khang Tinh Tinh cười ngây ngô, hàm răng trắng bóng nổi bật trong bóng tối.
Họ đùa giỡn, cào cấu nhau rồi bỗng nhiên im lặng chăm chú nhìn đối phương. Khang Tinh Tinh rất "xấu tính", lần nào cậu cũng đợi Chu Nguyệt hôn mình trước. Cô cũng chẳng vừa, hôn vào mắt, vào mũi cậu rồi dừng lại ngay sát môi, chống tay nhìn cậu cười hì hì.
“Sao Nguyệt Nguyệt không hôn anh...”
Cậu lẩm bẩm đầy ủy khuất rồi như người say rượu, cậu nâng mặt cô lên rồi hôn ngấu nghiến môi, cằm và cổ cô. Cô ôm c.h.ặ.t đ.ầ.u cậu vào lòng. Cảm giác l.i.ế.m láp vừa ướt vừa nóng khiến cô nhắm mắt rên khẽ. Cô chưa bao giờ nghe thấy giọng mình kiều mị đến thế.
Cậu đột nhiên đè cô xuống, ngậm lấy đầu lưỡi cô mà mút mát cuồng loạn. Bàn tay thô ráp của cậu run rẩy mơn trớn bờ vai, vòng eo rồi lấy hết dũng khí kéo xuống mảnh vải mỏng manh cuối cùng. Cậu vụng về, cẩn trọng nâng niu nụ hoa đang nở rộ và cảm nhận nó run rẩy dưới sự vuốt ve của mình. Họ giống như vừa tìm thấy mảnh ghép còn thiếu của bản thân, tò mò và đầy hưng phấn khám phá.
“Eo ơi! Anh xấu c.h.ế.t đi được!”
Cô nhăn mặt chê bai nhưng mắt vẫn không rời đi. Cô cười nhạo cậu mọc "đuôi to" ở phía trước trông thật kỳ dị, chẳng giống cô là một "con người hoàn thiện" xinh đẹp.
Khang Tinh Tinh nản lòng cúi đầu, thực sự thấy mình giống như một con dã thú xấu xí. Cậu im lặng hồi lâu. Chu Nguyệt dỗ dành, hôn cậu nhưng cậu không phản ứng. Cuối cùng cô nổi giận, phát mạnh một nhát vào lưng cậu.
Cậu ngẩng đầu nhìn cô bằng ánh mắt khiến lòng cô mềm nhũn.
Cô xích lại gần nhỏ nhẹ dỗ dành:
“Anh chẳng hiểu lòng em gì cả. Ánh trăng không chê Tinh Tinh xấu, anh có xấu thế nào em cũng không bỏ anh. Anh là nhà của em.”
Cậu lại cười và hai người lại quấn lấy nhau trong bóng đêm, say mê với trò chơi không biết chán này.
Chẳng ai biết bí mật của hai anh em nhà họ Chu, ngay cả Đới Yến. Đôi khi trên bàn bài có người hỏi thăm con gái bà lại cảm thấy một nỗi chán ghét khó tả, như sự ngột ngạt của mùa mưa bóng mây.
“Thì cũng thế thôi!”
Bà hất mái tóc đã bắt đầu lốm đốm bạc, phải nhuộm đi nhuộm lại khiến da đầu bị tổn thương. Mỗi lần chải đầu tóc bà lại rụng lả tả trên sàn gạch trắng. Bà chợt nhớ đến mái tóc đen nhánh, óng ả dài đến tận eo của con gái.
Chu Nguyệt xinh đẹp đúng như bà tưởng tượng, thậm chí còn hơn thế. Sự xinh đẹp đó khiến lòng bà đắng ngắt. Bà đã già rồi. Tết Thanh minh đi viếng mộ Chu Thiên Thành, nhìn di ảnh người chồng vĩnh viễn dừng lại ở tuổi trẻ rực rỡ bà thấy mình đang héo úa từng ngày. Giờ đây không còn những người đàn ông trẻ trung, phong độ nhìn bà bằng ánh mắt rực lửa nữa mà chỉ còn những gã trung niên bụng phệ, mắt dán vào vòng ba của bà với những ý đồ thấp hèn.
Đới Yến không ngu. Bà biết những kẻ vây quanh bà chỉ vì thẻ ngân hàng trong túi. Nhưng bà muốn tìm lại chút tôn nghiêm đã bị Chu Thiên Thành chà đạp suốt mười mấy năm. Khi đã chán những lời nịnh hót rẻ tiền bà bắt đầu tập trung vào con gái. Bà chi tiền mua một chiếc đàn dương cầm lớn đặt giữa phòng khách và thuê giáo viên về dạy.
Chu Nguyệt thực sự thích nó. Cô đàn suốt ngày đêm. Khang Tinh Tinh như một tiểu nô tài, hết lật nhạc phổ lại bưng trà rót nước rồi ngồi cạnh say sưa ngắm nhìn những đầu ngón tay cô nhảy múa trên phím đàn như thể đó là âm thanh của thiên đường.
Nhưng thực tế thì tiếng đàn của cô chẳng khác gì quỷ khóc sói gào. Chu Nguyệt hát hay nhưng đàn thì rất tệ. Cô học một bản Canon vỡ lòng suốt cả tháng trời vẫn vấp váp, khô cứng đến mức Đới Yến là một người ngoại đạo cũng không chịu nổi. Đới Yến thức đêm đ.á.n.h bài, ban ngày cần ngủ nhưng tiếng đàn như cưa gỗ của con gái cứ vang lên khiến bà phát hỏa.
Bà bật dậy khỏi giường, lao ra phòng khách quát tháo:
“Đừng đàn nữa! Đàn cả trăm lần vẫn không xong à? Đầu óc heo hay là cố tình không cho tao ngủ?”
Dưới ánh nắng rực rỡ, hai đứa trẻ đang rúc vào nhau bên cây đàn bỗng ngẩng đầu lên ngơ ngác như vừa bị kéo ra khỏi thế giới riêng của chúng.
Khang Tinh Tinh lần đầu tiên không cụp mắt trước bà. Cậu nhìn thẳng vào bà chậm rãi nói:
“Dì Đới, Nguyệt Nguyệt chỉ là chưa quen thôi, sau này em ấy sẽ làm tốt.”
Chu Nguyệt cúi đầu, lí nhí:
“Buổi tối luyện tập sẽ làm phiền hàng xóm.”
“Vậy thì đừng có học nữa!” Đới Yến gào lên, những nếp nhăn trên mặt hiện rõ đầy vẻ hung dữ: “Học bao lâu rồi? Giáo viên đắt đỏ thế nào? Một tiết mấy trăm tệ mà đàn ra cái thứ đức hạnh này à? Không có năng khiếu thì đừng có cố! Từ hôm nay cấm được đụng vào đàn...”
“Con muốn đàn dương cầm.”
Đây là lần đầu tiên Chu Nguyệt ngắt lời mẹ. Cả Đới Yến và Khang Tinh Tinh đều sững sờ. Cô ngẩng cao đầu khẳng định lại:
“Con muốn đàn dương cầm.”
Mọi sự đố kỵ, oán hận tích tụ bấy lâu trong Đới Yến bùng nổ. Bà chỉ vào mặt con gái mà mắng:
“Tiền là tao bỏ ra! Tao bắt mày đàn thì mày đàn, không cho mày đàn thì mày phải cút!”
Bà lao tới, vớ lấy tập nhạc phổ định đập vào mặt Chu Nguyệt. Nhưng Khang Tinh Tinh đã kịp che chắn cho cô. Góc của tập nhạc cứa qua trán cậu, một giọt m.á.u rỉ ra chảy xuống sống mũi rồi dừng lại ở ch.óp mũi.
Cả hai đứa trẻ đều không thốt ra một tiếng nào. Chu Nguyệt chỉ đỏ hoe mắt nhìn mẹ bằng khuôn mặt lạnh lùng.
“Mày nhìn cái gì?”
Đới Yến chột dạ.
“Tiền đó không phải của mẹ.” Chu Nguyệt gằn từng chữ, nước mắt trào ra, “Là của ba.”
Đêm đó, phòng khách nhà họ Chu là một bãi chiến trường. Chiếc đại dương cầm lộng lẫy bị đập phá tan tành. Khang Tinh Tinh bị đ.á.n.h là chuyện cơm bữa nhưng Chu Nguyệt vốn chưa bao giờ phải chịu khổ. Đới Yến tránh đ.á.n.h vào mặt cô để giữ giá, bà chọn những chỗ không ai thấy mà vụt. Chiếc chổi lông gà xé gió quất vào lưng cô, đập vào cột sống phát ra những tiếng bình bịch trầm đục.
Lông gà bay khắp phòng. Khang Tinh Tinh cố ôm lấy để che chở cho Chu Nguyệt nhưng bị cô đẩy ra. Cô cứ thế đứng thẳng lưng kiên cường chịu đựng từng đòn roi mà không hề rên rỉ.
Đêm đó Chu Nguyệt không ăn nổi cơm vì đau. Đới Yến đã đi khỏi nhà. Khang Tinh Tinh ngồi bên giường, bẻ nhỏ bánh màn thầu đút cho cô. Dưới ánh đèn, đôi mắt hồ ly của cô sưng húp không mở nổi. Đới Yến trong lúc mất kiểm soát đã tát cô vài cái, những vệt m.á.u đỏ nổi lên như những con giun trên má.
Cô không nuốt nổi bánh. Khang Tinh Tinh uống một ngụm nước rồi mớm cho cô, giúp bánh màn thầu mềm đi để cô dễ nuốt hơn.
Đó là một ngày hè rực nắng, khu cư xá tràn ngập tiếng cười của trẻ con nhưng nỗi đau của hai đứa trẻ nhà họ Chu chẳng ai hay biết. Họ tựa vào cửa sổ ban công nhìn xuống đám bạn đang nhảy dây và chơi lò cò bên dưới.
“Đợi Nguyệt Nguyệt khỏe lại thì anh dắt em xuống dưới chơi.”
Mặt Khang Tinh Tinh cũng đầy vết sẹo, nụ cười của cậu trông méo mó như một quả cà chua bị nứt.
“Em không thèm chơi với chúng nó, lũ trẻ con. Bây giờ em là người lớn rồi.”
Chu Nguyệt ngồi lại vào chiếc ghế bập bênh.
Chiếc ghế mây này vốn là của Chu Thiên Thành lúc lâm bệnh nặng. Giờ đây cô ngồi đó ôm một tấm bìa cứng mà Khang Tinh Tinh đã vẽ sẵn 88 phím đàn lên đó. Ngón tay cô lặng lẽ nhảy múa trên những phím đàn giả, Khang Tinh Tinh vẫn mỉm cười lật nhạc phổ cho cô một cách chuẩn xác. Trong không gian tĩnh lặng, dường như vẫn có những nốt nhạc đang chảy trôi, một bản nhạc mà chỉ hai người họ mới có thể nghe thấy. Và cô ca sĩ nhỏ khoác lên mình chiếc áo choàng đỏ lộng lẫy, ngồi trên bệ cửa sổ cầm micro tưởng tượng mà say sưa hát theo nhịp điệu không lời.
Hết chương 15.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận