Cầu Than Thở

Chương 16: Những cái bóng dưới vòm hành lang

 

Từ năm 2000 đến năm 2004, cuộc sống của nhà họ Chu thoạt nhìn chẳng có gì khác biệt, chỉ là người đàn ông trụ cột thực sự không bao giờ trở về nữa. Nữ chủ nhân của căn nhà giờ đây chẳng khác gì nhân vật thím Tường Lâm trong truyện, gặp ai cũng lải nhải:

“Các người nói xem tôi có đáng c.h.ế.t không? Chỉ là ra ngoài ăn miếng cơm thôi mà…”

Nói đến đây bà nhất định phải dừng lại, dùng mu bàn tay quệt nước mắt, đau đớn tột cùng nói:

“Nhưng cũng không thể trách con bé, nó mới mười tuổi thì biết cái gì? Lúc chơi đùa lại vô ý làm rơi mặt nạ dưỡng khí của ba nó!”

Khu cư xá Cục Thẩm kế đa phần là những nhân vật có m.á.u mặt. Những người giàu lên trước thường có xu hướng ẩn mình, hành sự thấp điệu chẳng ai mặn mà với chuyện nhà hàng xóm. Nhắc đến căn hộ 801 tòa số 7, người ta cũng chỉ nhớ mang máng về một cặp vợ chồng trai tài gái sắc mới dọn đến vài năm, mang theo một trai một gái. Cô con gái xinh đẹp như b.úp bê Tây, miệng mồm lanh lợi, gặp ai cũng chào hỏi lễ phép nên rất được lòng người già.

Kỳ lạ là cậu con trai. Cậu đen nhẻm, chắc nịch, diện mạo bình thường chẳng giống đôi vợ chồng kia chút nào. Đám con trai mười một, mười hai tuổi thường mải chơi quên cả em út nhưng cậu thì khác. Tan học, cậu lặng lẽ đi sau em gái, đeo cả hai chiếc cặp sách, cầm hai bình nước, trời nóng còn ôm cả áo khoác cho em. Ánh mắt cậu chưa từng rời khỏi Chu Nguyệt. Mỗi hoàng hôn, hai đứa trẻ lại chậm rãi bước ra từ hành lang hình vòm của khu nhà, cái bóng đổ dài trên nền đất nung đỏ.

Người đi ngược chiều chưa bao giờ nghe thấy cậu nói chuyện. Chỉ có cô em gái líu lo như chim sẻ, đôi khi giở tính trẻ con cáu kỉnh mắng mỏ nhưng cậu vẫn chỉ cười đi theo sau, cúi đầu nhìn cô bé đầy yêu thương như thể ngay cả lúc cô bé tức giận cũng đáng yêu đến mức khiến lòng cậu đau nhói.

Nhưng cậu càng chiều chuộng, cô bé càng tức giận:

“Anh cố tình chọc tức em!”

Cô vừa khóc vừa lao về phía trước. Lúc này cậu sẽ rảo bước đuổi theo, dán sát vào người cô thì thầm xin lỗi:

“Nguyệt Nguyệt đừng giận nữa, có ăn kẹo hồ lô không? Anh đi mua ngay đây.”

Thú thật người trong khu cư xá có thiện cảm với hai đứa trẻ này hơn hẳn cặp vợ chồng kia. Người vợ nhìn qua là biết ít học, tóc uốn sóng lớn, môi đỏ ch.ót, váy bó sát, mặt đầy vẻ phong trần, giọng nói oang oang như cãi nhau. Người chồng thì âm u ít nói, mặt trắng bệch nhìn là biết sức khỏe kém, c.h.ế.t trẻ cũng chẳng có gì lạ.

Nói đi nói lại, đáng thương nhất vẫn là bọn trẻ. Vì thế hàng xóm láng giềng ban đầu thấy quả phụ nhà họ Chu cũng hay an ủi, bảo bà cố gắng chăm sóc con cái. Nhưng bà ta thì ba câu không rời chuyện chồng c.h.ế.t, nghe một hai lần còn thấy đồng cảm nhưng nghe nhiều phát ngán. Những người thể diện bắt đầu tránh mặt. Dần dần, quả phụ nhà họ Chu chỉ có thể dắt tay con gái đứng ở bãi đất trống trong khu, ngẩng đầu là những tòa nhà san sát, cúi đầu là nền đất vàng nóng rực dưới nắng. Xung quanh chẳng còn ai, ngay cả mấy bà già thích hóng chuyện thấy bà dẫn con gái ra cũng phe phẩy quạt nan kéo cháu mình đi thẳng.

Đám tang của Chu Thiên Thành vắng vẻ đến thê lương. Đúng là "cây đổ bầy khỉ tan". Những năm cuối đời, ông ta muốn tẩy trắng để leo cao nên đã xa rời đám anh em cũ. Cuối cùng chỉ có vài người bạn nghèo từ thời lăn lộn mười mấy hai mươi tuổi đến lộ mặt. Lỗi T.ử còn quỳ xuống dập đầu cái rầm vì năm xưa Chu Thiên Thành từng đỡ cho gã một nhát d.a.o. Dập đầu xong, gã đứng dậy nhìn Đới Yến cười cười, gọi một tiếng “Chị dâu” sau đó để lại xấp tiền rồi đi thẳng.

Cuối cùng, trước mộ Chu Thiên Thành chỉ còn lại Đới Yến, Chu Nguyệt và Khang Tinh Tinh.

Chu Nguyệt từ ngày đó không còn cười nữa. Cô mộc mạc, ai nói gì cũng không phản ứng. Ban ngày cô bị mẹ dắt đi như một con rối gỗ để diễn màn kịch khóc lóc trước mặt người lớn nhưng cô không khóc nổi. Lần nào cũng là ngồi trên sofa nhà các cô chú hàng xóm nghe mẹ kể lể về việc cô đã "vô tình" hại c.h.ế.t ba mình như thế nào, nghe các cô chú đau xót thốt lên "Ôi...", "Haiz...", "Cháu nó còn nhỏ, không cố ý". Mãi cho đến khi đá trong cốc nước trái cây trên bàn trà tan hết, nước chảy lênh láng mặt bàn mà mẹ vẫn chưa nói xong. Cô nhớ Khang Tinh Tinh da diết hơn bất cứ lúc nào, người lúc đó đang bị mẹ khóa trái ở trên lầu.

Buổi tối, cô nằm trong lòng Khang Tinh Tinh ngắm trăng sao trên trời, nghe cậu thì thầm bên tai hết lần này đến lần khác:

“Không trách Nguyệt Nguyệt, Nguyệt Nguyệt không làm gì sai cả, chúng ta biết là được, chỉ có hai chúng ta, mặc kệ họ, chúng ta mặc kệ tất cả bọn họ.”

Hơi thở ấm áp của cậu phả vào vành tai cô nhưng cô vẫn im lặng.

Cô không biết nên nói gì trước mộ ba. Trong bức ảnh đen trắng, ba vẫn cười như đang bảo cô:

“Không sao đâu, đừng khóc, ba ở đây mà!”

Cô cũng nhớ ba da diết hơn bất cứ lúc nào.

Mặt Khang Tinh Tinh tím bầm, mắt sưng húp không mở nổi. Mỗi lần Đới Yến nói muốn dẫn Chu Nguyệt đi mua thức ăn, cậu đều chặn c.h.ặ.t ở cửa không cho đi. Ánh mắt của bà lúc đó thực sự muốn m.ó.c m.ắ.t cậu ra. Nhưng giờ phút này cậu đứng trước mộ Chu Thiên Thành với vẻ mặt bình thản, như thể trên người không hề đau đớn. Gió thổi rừng cây xào xạc gợi nhớ đến cái tháng Tám nóng bức năm nào. Cậu chạy trên đường phố Quảng Châu, Chu Thiên Thành đuổi theo sau. Trẻ c.o.n c.uối cùng không chạy lại người lớn nên bị ông ta túm lên tàu hỏa, vỗ đầu một cái:

“Gọi ba!”

Cậu quỳ xuống trước mộ bia, dập đầu ba cái thật nặng rồi gọi một tiếng:

“Ba.”

Đới Yến cuối cùng lại quay về bên đám chị em thuở trẻ. Các chị em giờ cũng đã là phụ nữ trung niên ba bốn mươi tuổi, người kết hôn rồi ly hôn, người theo đại gia bị đá, vận may thì kiếm được chút phí chia tay, vận rủi thì rước vào thân một đống bệnh.

Nói đi nói lại thì vẫn là bà lăn lộn tốt nhất. Chu Thiên Thành dù tồi nhưng đầu óc rất tỉnh táo, đàn bà bên ngoài đi theo ông ta ăn chơi đàng điếm, được ông ta dỗ cho sướng rơn nhưng kết quả một xu cũng không vớt được, tiền bạc đều nằm c.h.ặ.t trong tay bà vợ này. Mấy năm không lộ diện, Đới Yến vừa quay lại vẫn là "Yến tỷ", ngồi vào sòng bài là một ngày một đêm, thua một lúc cả vạn tệ.

Trong phòng c.ờ b.ạ.c khói chướng mù mịt, đèn cầu lấp lánh, tất cả đều vây quanh tâng bốc bà. Thêm nữa, bà thực sự có vài phần bóng dáng của minh tinh Hồng Kông Châu Hải My thời trẻ. Mấy gã đàn ông già đời biết chuyện chỉ cần vịn vai bà, ghé tai nói: “Hôm nay được ngồi cùng bàn với Châu Hải My ăn cơm, có c.h.ế.t cũng đáng!” là y như rằng dỗ được bà vui vẻ ra mặt. Miệng thì mắng “Đi chỗ khác chơi!” mà tay thì đập bốp vào bàn tay trên vai nhưng quay đầu lại đã cười tít mắt. Ngón tay tô đỏ ch.ót tuy thô ráp nhưng động tác rút thẻ ngân hàng từ ví da lại ưu nhã như nước chảy mây trôi, quẹt một cái là cả bàn rượu Mao Đài, t.h.u.ố.c lá Trung Hoa.

Những năm đó bà đương nhiên cũng có vài mối tình sương gió không tiện đưa ra ánh sáng. Nhưng có "châu ngọc" Chu Thiên Thành ở phía trước, những kẻ sau này so về độ đẹp trai hay bản lĩnh đều không bằng. Đều là gặp ở vũ trường, kẻ nào cũng tô son trát phấn đầu óc rỗng tuếch, ngày ngủ đêm bay, khoác lên mình bộ cánh lấp lánh như công đực để câu dẫn loại phụ nữ như bà, tiêu tiền của phụ nữ. Ngoài cái mã tốt ra thì chẳng có gì thú vị. Còn những kẻ có bản lĩnh hơn thì tướng mạo lại một lời khó nói hết, toàn là bụng phệ đầu hói. Trên bàn bài chưa nói được hai câu mà dưới gầm bàn bàn chân thối đã cọ tới. Loại này bà ghét nhất, ngoài mặt xã giao vài câu, quay đầu là cắt đứt liên lạc.

Tóm lại những năm đó bà không bao giờ mang đàn ông về nhà nhưng tối nào cũng nhất định uống đến say mèm. Mở cửa ra là vứt túi xách, lê giày cao gót lảo đảo ngã xuống sofa, trên mặt vẫn còn cười, mê đắm trong cái thời huy hoàng không ai sánh bằng của tuổi trẻ. Ngày nào cũng là Khang Tinh Tinh bế bà vào phòng ngủ, đắp chăn t.ử tế rồi đóng cửa lại.

Tửu lượng của bà khá tốt, thường thì uống xong là ngủ nhưng uống quá nhiều rượu trắng cũng phải nôn. Bà lăn lộn trên giường, vẫn là Khang Tinh Tinh và Chu Nguyệt, đứa giữ chân đứa bưng chậu ngồi xổm bên giường hầu bà nôn, giày vò đến quá nửa đêm.

Nhưng con người cũng có lúc tỉnh táo. Ban ngày Đới Yến nằm dài trên sofa xem tivi, bốc một nắm hạt dưa ngồi c.ắ.n, mắt thỉnh thoảng lại liếc vào phòng hai đứa trẻ. Khi cơn đau đầu do rượu qua đi, đầu óc bà trở nên minh mẫn đến mức bất an. Bà mượn cớ đi vệ sinh rồi đi ngang qua phòng ngủ nhìn vào trong. Hai đứa trẻ chẳng làm gì cả, chỉ chụm đầu giảng bài. Toán của Chu Nguyệt tệ hại, phải giảng giải cặn kẽ mới hiểu được đôi chút. Bất tri bất giác, chúng ghé sát lại gần nhau, miệng Khang Tinh Tinh lướt qua thái dương Chu Nguyệt, như đang hôn lên tai cô bé:

“Hiểu chưa?”

Cậu cười nhìn cô, dưới ánh đèn bàn mờ nhạt, đôi mắt cậu thực sự sáng như sao. Ánh mắt chậm rãi lưu luyến trên khuôn mặt cô như một chiếc lá bay trong không trung, cuối cùng sẽ rơi xuống môi cô.

Ánh mắt này không phải lần đầu tiên bà nhìn thấy.

Đới Yến cũng không rõ bắt đầu từ khi nào. Khi Chu Nguyệt nhìn Khang Tinh Tinh, cậu vẫn lảng tránh giống hệt năm sáu tuổi mới đến nhà. Bà vừa nhìn cậu thì cậu lập tức cụp mắt xuống. Nhưng khi Chu Nguyệt nhìn sang chỗ khác, ánh mắt cậu lại quay về dừng trên mặt cô, trên tóc cô, nhút nhát nhưng chăm chú, lấp lánh tràn đầy khát khao như đang ngắm nhìn một giấc mộng đẹp.

Nhưng giấc mộng này định sẵn là không thể thành hiện thực. Khang Tinh Tinh bị đuổi ra khỏi phòng ngủ. Ban đầu là ngủ sofa, không được, Đới Yến cảm thấy vẫn quá gần phòng ngủ của Chu Nguyệt. Cuối cùng bà dứt khoát tống cậu sang căn phòng đ.á.n.h bài của Chu Thiên Thành. Căn phòng đó hướng âm, ban ngày không thấy ánh mặt trời, ban đêm càng lạnh lẽo. Mấy ngày mưa liên tiếp chăn gối ẩm thấp đến mức có thể vắt ra nước.

Ý thức trách nhiệm với con gái không thắng nổi cơn nghiện bài bạc. Một tuần luôn có vài ngày Đới Yến gọi người về nhà xoa mạt chược. Phòng c.ờ b.ạ.c của Chu Thiên Thành thành lãnh địa của bà, ồn ào suốt đêm. Tiếng cười mắng thô tục bay ra khỏi cửa sổ, cả khu cư xá đều nghe thấy những lời ô ngôn uế ngữ thăm hỏi tổ tông mười tám đời. Nhưng những lúc này Chu Nguyệt lại vui vẻ. Cô cách một bức tường nói chuyện với Khang Tinh Tinh đang ngủ trên sofa.

“Tinh Tinh, anh ngủ chưa?”

Cô gõ gõ vào tường.

“Chưa, Nguyệt Nguyệt thì sao?”


“Em không ngủ được, mấy chú này hung dữ quá.”

Anh em của Chu Thiên Thành dù có lưu manh đến đâu cũng không dám làm ồn khi Chu Nguyệt ngủ nhưng bạn bè của Đới Yến không có quy tắc đó. Tiếng c.h.ử.i bới sắc nhọn, tiếng cười đùa khiến Chu Nguyệt sợ hãi quấn chăn dán sát vào bức tường lạnh lẽo. Cô nhớ vòng tay ấm áp của Khang Tinh Tinh. Hơi thở của cậu mềm mại nhưng cánh tay lại như tường đồng vách sắt che chở cho cô. Chỉ cần ở trong lòng cậu thì cô không sợ gì cả. Cửa phòng ngủ Đới Yến thường xuyên quên khóa nhưng cô không dám làm trái ý mẹ.

“Mỗi Mỗi có ở đó không?”

Khang Tinh Tinh áp sát tường, hai tay chụm lại thành hình loa.

“Có!” Cô gật đầu thật mạnh trong bóng tối cách bức tường, “Em đang ôm em ấy đây!” Vừa nói vừa nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của con b.úp bê trong lòng. Hết đêm này qua đêm khác, hai lọn tóc của con b.úp bê sắp bị cô vuốt đến trọc lóc.

“Vậy Nguyệt Nguyệt cứ coi Mỗi Mỗi là anh. Khi anh không ở bên, Mỗi Mỗi sẽ bảo vệ Nguyệt Nguyệt.”

“Chỉ cần Mỗi Mỗi ở đó thì Nguyệt Nguyệt sẽ không gặp nguy hiểm.”

Ngoại trừ yếu tố bất ổn là Đới Yến thì Chu Nguyệt và Khang Tinh Tinh vẫn đi học tan học như thường. Chu Nguyệt yêu ca hát, quanh năm suốt tháng xuất hiện trên các loại sân khấu liên hoan, mỗi cái nhăn mày cười nụ đều câu lấy ánh mắt ngẩn ngơ của đám choai choai chưa hiểu sự đời. Còn về việc tại sao lại ngẩn ngơ thì đám ngốc ấy cũng chẳng rõ lắm, chỉ là tìm cơ hội giật b.í.m tóc cô một cái, gan to hơn thì tốc váy cô lên. Và những d.ụ.c vọng rục rịch của lũ thú non ấy luôn bị Khang Tinh Tinh đ.á.n.h cho tan tác. Một cú "Thiên Mã Lưu Tinh Quyền" vung ra, nhiệt huyết có sôi sục đến mấy cũng lạnh đi một nửa, đứa nào đứa nấy ôm cái mũi m.á.u me mặt mũi xám xịt chạy trốn tứ phía.

Mọi thứ vẫn như cũ, chỉ là Chu Nguyệt không còn đón sinh nhật nữa. Đới Yến mua bánh kem về cô cũng không ăn. Đới Yến chột dạ, lập tức mắng phủ đầu:

"Không ăn thì thôi! Đồ lòng lang dạ thú..."

Mắng xong bà đập nát chiếc bánh kem bơ vào bồn rửa bát. Dưới ánh đèn màu cam ấm áp, kem bơ chảy lách tách theo gạch men xuống cống thoát nước. Cả căn bếp chỉ nghe thấy tiếng bóng đèn kêu xèo xèo.

Chu Nguyệt cúi đầu nhìn Khang Tinh Tinh đang nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay đen nhẻm của mình. Nắm c.h.ặ.t đến mức những móng tay tròn trịa đều trắng bệch như từng đồng xu nhỏ.

Thoáng cái đã hai năm trôi qua, bọn trẻ lớn lên lúc nào không hay. Cô bé mười hai tuổi bắt đầu có những tình cảm ngây thơ. Nói là học sinh lớp sáu nhưng tâm trí các phương diện đã chẳng khác gì học sinh trung học. Các bạn nữ chơi thân với Chu Nguyệt thường thì thầm với cô trên đường tan học:

"Anh trai cậu soái quá đi."

"Thế á?" Mỗi khi như vậy, Chu Nguyệt lại cúi đầu nhìn cái bóng dưới đất, vành tai nóng lên, trong lòng lại thấy chua xót: "Soái gì chứ... đen thui mà."

"Soái mà! Mắt một mí lại còn cao lớn uy mãnh, chuẩn đàn ông!"

"Đúng! Rất nam tính!"

Lúc đó Khang Tinh Tinh chưa đầy mười bốn tuổi, thế nào cũng không thể tính là đàn ông. Chu Nguyệt kinh ngạc ngẩng đầu lên nhưng nhìn thấy bóng lưng cậu lòng cũng thắt lại. Cậu cởi áo đồng phục chỉ mặc một chiếc áo thun trắng ngắn tay, làm nổi bật cánh tay càng đen, vóc dáng càng chắc nịch. Nói là học sinh cấp ba mười lăm mười sáu tuổi cũng không ngoa. Cậu đi phía trước, giữ khoảng cách với các cô gái. Chỉ cần Chu Nguyệt đi cùng bạn nữ là cậu lại như vậy, lưng thẳng tắp cúi đầu đi phía trước.

Thấy giọng Chu Nguyệt và các bạn xa dần, nhỏ dần thì cậu đột ngột quay đầu lại, ánh mắt chuẩn xác dừng lại trên mặt Chu Nguyệt. Mặt trời chiều ngả về tây, đôi mắt dài của cậu trầm xuống, mũi cao thẳng tạo thành một bóng râm sâu thẳm trên khuôn mặt. Cái quay đầu này không biết đã lay động dây thần kinh nào của các cô gái, khiến mấy cô nàng mê trai hét lên một trận. Cậu lập tức hoảng sợ, ngơ ngác nhìn lướt qua họ rồi lại ngơ ngác nhìn về phía Chu Nguyệt. Nhưng sự ngơ ngác này lại không biết đã lay động dây thần kinh nào của Chu Nguyệt khiến cô cả buổi tối không thèm để ý đến cậu.

Về đến nhà, cậu nấu cơm, còn xào món khoai tây sợi ớt xanh và cà chua trứng mà cô thích rồi gọi cô ra ăn. Cô chạy thình thịch từ phòng ngủ ra, đặt m.ô.n.g xuống là cắm đầu ăn, bát đũa kêu leng keng nhưng tuyệt nhiên không nói một lời. Khang Tinh Tinh vô tội cũng bất lực, nghĩ nát óc cũng không ra chuyện gì liền bưng bát cẩn thận hỏi:

"Nguyệt Nguyệt đừng giận nữa, có muốn ăn..."

"Ăn ăn ăn! Chỉ biết ăn! Em không ăn nữa!" Chu Nguyệt tức giận đến đỏ bừng mặt, phun cơm tứ tung, "Em béo lên rồi anh không thấy sao? Xấu c.h.ế.t đi được!"

Khang Tinh Tinh không nói gì. Cậu không dám nói. Nói ra cô lại càng giận bởi vì cậu muốn cô béo lên một chút, xấu đi một chút và trở nên bình thường giống như cậu. Mỗi ngày chỉ có hai người họ bên nhau, không ai quấy rầy cũng không ai quan tâm, yên lặng đi qua cầu Than Thở . Cô không còn say mê ngắm nhìn hình bóng mình dưới nước nữa mà là nhìn cậu. Cậu cũng dám nhìn cô, nhìn một cách quang minh chính đại, nhìn một cách nhiệt liệt.

Cuối cùng cậu đặt bát xuống, cầm chìa khóa ra cửa, đi bộ hai con phố đến chợ đêm mua cho cô kẹo hồ lô. Cây kẹo hồ lô đỏ rực, đặt trên đĩa sứ trắng, nước đường nhỏ xuống từng giọt, tích thành một vũng nước đường đỏ như m.á.u. Chu Nguyệt cũng không đụng vào.

Khang Tinh Tinh không hiểu tâm tư Chu Nguyệt, nghĩ cô vì thấy mình béo nên tâm trạng không tốt. Chính Chu Nguyệt cũng không hiểu. Cô tắm xong đứng trước tấm gương mờ hơi nước, mặt đỏ như cà chua, c.ắ.n môi do dự nửa ngày mới xoa n.g.ự.c mình. Nó căng phồng như cái bánh bao nhỏ lại còn đau. Lại xoa ra phía sau, cũng phình lên. Sự nảy nở ở hai nơi này cùng với lượng mỡ tích tụ của tuổi dậy thì là thủ phạm khiến cô trông vừa béo vừa thô. Thẩm mỹ bệnh hoạn của Đông Á như khắc vào gen của các cô gái. Cô căm ghét sự thay đổi xấu xí ràng buộc cơ thể này mà không biết rằng đây là dấu hiệu cô bé đang trở thành thiếu nữ.

Đêm hôm đó, cô đau bụng đến lăn lộn trên giường. Đới Yến không có nhà. Dưới ánh đèn bàn u ám trong phòng ngủ, vệt đỏ tươi trên ga giường trông dữ tợn và ch.ói mắt. Khang Tinh Tinh cuống cuồng như kiến bò trên chảo nóng:

"Nguyệt Nguyệt ngoan, nhịn một chút."

Cậu xoay mấy vòng tại chỗ ép mình bình tĩnh lại, vào phòng tắm lấy túi chườm nước nóng đắp lên bụng cho cô. Cô cố nín không kêu, tóc bết mồ hôi dính trên mặt trên cổ, môi trắng bệch như giấy.

"Nguyệt Nguyệt ngoan, nhịn một chút."

Cậu lặp đi lặp lại chỉ một câu này, mồ hôi vã ra như tắm. Quệt mồ hôi trên mặt, cậu lao xuống lầu. Thị trấn nhỏ phương bắc về đêm làm gì còn cửa hàng nào mở cửa. Cậu chạy không biết bao lâu, nhìn thấy một cửa tiệm sáng đèn hồng phấn.

Ngoài cửa có hai người phụ nữ đứng, váy ngắn đến tận đùi, móng tay đỏ ch.ót như lệ quỷ trong phim ma Hồng Kông:

"Soái ca nhỏ lại đây chơi nào!"

Nói xong mấy người cười ha hả.

Cậu đỏ mặt tía tai, căng da đầu tiến lên khua tay múa chân nửa ngày mới nói rõ ngọn ngành lại bị bọn họ cười nhạo một trận.

Tiếng cười sắc nhọn ch.ói tai trong đêm tối tĩnh mịch:

"Em gái gì chứ, là tình em gái thì có ha ha ha!"

"Được rồi, đến mua cái thứ này thì đúng là tình em gái rồi!"

"Ha ha ha!"

Cuối cùng cậu cũng mua được vài miếng đồ vật trắng trắng vuông vuông. Nhưng thứ này trong nhà vốn có, ngay trong tủ phòng tắm và đôi khi xuất hiện trên cái giá cạnh bồn cầu, là của Đới Yến dùng.

Cậu nhét món đồ vào túi quần như một tên tội phạm không chốn dung thân.

Mùa hè, dù là ban đêm cũng oi bức đến dính dớp. Mấy miếng đồ vật mềm mại nhỏ bé kia vào túi liền biến thành một ngọn lửa dán vào thịt cậu mà thiêu đốt, dọc theo mạch m.á.u tàn phá bừa bãi cháy lên tận đỉnh đầu.


Hết chương 13.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận