Diệp Thời Sâm theo bản năng muốn phản bác, nhưng lại đột ngột im bặt.

Hắn sợ.

Sợ ta nói ra thân phận, sợ ta kể chuyện hắn sau khi đỗ đạt liền từ hôn.

Quan chức triều đình, thê t.ử xuất thân phú quý, sự coi trọng của nhạc phụ…

Những thứ đó, hắn không thể buông bỏ.

Huống hồ, lời ta nói cũng không sai.

Năm đó ta cho hắn lộ phí là vì hắn là vị hôn phu của ta, nhưng hắn vong ân phụ nghĩa, ta dựa vào đâu mà phải chiều hắn? Người Diệp gia mặt dày vô sỉ, đương nhiên sẽ không trả lại số tiền nhà ta đã bỏ ra cho Diệp Thời Sâm suốt những năm qua.

Nhưng Diệp Thời Sâm thì khác.

Hắn cần thể diện, cần danh tiếng.

Một lúc sau, Diệp Thời Sâm gượng cười:

“Là ta quên mất, Chiêu Hoa muội muội còn nhớ số tiền không?”

Ta cười tươi: “Hai mươi lượng bạc.”

Năm đó lộ phí cho hắn là mười lăm lượng, nhưng bao nhiêu năm chu cấp, ta chỉ đòi hai mươi lượng, coi như đã quá tiện cho hắn rồi.

Động tác lấy tiền của Diệp Thời Sâm rất nhanh nhẹn, quả nhiên là đã phát đạt.

Hắn có chút nghiến răng:

“Chiêu Hoa muội muội sao lại đến kinh thành? Ba năm không gặp, chẳng lẽ là theo phu quân đến?”

Ba năm trước, ta mười sáu tuổi.

Bây giờ, ta mười chín.

Đúng là tuổi nên thành thân.

Ta nhận tiền, mỉm cười với hắn: 

“Chuyện này không cần Diệp đại nhân bận tâm.”

Diệp Thời Sâm chột dạ, vội vàng thanh toán rồi kéo thê t.ử rời đi.

Ta cầm hai mươi lượng bạc trong tay, nhưng không hề cảm thấy vui vẻ.

Phụ thân ta… cũng không thể trở lại nữa.

9

Trên lầu bỗng vang lên tiếng bước chân, ta ngẩng mắt nhìn lên, thứ đập vào mắt trước tiên là một bộ trường bào màu lam. 

Rồi đến một gương mặt tuấn mỹ như Phan An. 

Trước kia ta từng cảm thấy Diệp Thời Sâm rất đẹp, nhưng sau khi gặp Trình Việt rồi, liền thấy Diệp Thời Sâm cũng chỉ là nam nhân bình thường. 

Chỉ là hai năm không gặp, ta đã quên đi vài phần dung mạo của Trình Việt, mà vị công t.ử đang bước xuống lầu lúc này, có thể xem là người đẹp nhất mà ta từng gặp. 

Ánh mắt hắn cũng dừng lại trên người ta, đ.á.n.h giá một lúc, rồi bỗng nói: 

“Thí sinh lên kinh dự thi?”

Ta sững người, điều này mà cũng nhìn ra được sao?

Đối phương lại cười: 

“Cô nương đừng sợ, bệ hạ cho phép nữ t.ử tham gia khoa cử mới được hai năm, đây là lần đầu có nữ t.ử dự kỳ thi.”

“Người có thể đọc Tứ thư Ngũ kinh vốn đã ít, qua từng tầng tuyển chọn ở các hương trấn, người có thể tham gia hội thí, e rằng không đủ mười đầu ngón tay.”

“Trên người cô nương có khí chất của người đọc sách, tại hạ cả gan đoán thử.”

“Xem ra là đoán trúng rồi.” 

Ánh mắt hắn nhìn ta mang theo chút tò mò mới lạ: 

“Hoàng… huynh trưởng của ta nói, nữ t.ử đọc sách không kém nam t.ử, ta tin điều đó. Ta từ nhỏ không thích đọc sách, nhưng lại thích chơi với người đọc sách, tẩu t.ử của ta đọc sách rất giỏi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“…”

Người trước mắt này dường như không phải đến gây chuyện, nói mấy câu rồi lại nói: 

“Vậy thì chúc cô nương sớm đỗ cao.”

Cuộc gặp gỡ này không tính là sâu sắc, điều duy nhất khiến người ta ấn tượng chính là vị công t.ử tính tình nhảy nhót kia thật sự rất đẹp. 

Người ở kinh thành đều đẹp như vậy sao?

Ta không có thời gian nhàn rỗi dạo chơi kinh thành, chỉ vùi đầu khổ đọc. 

Diệp Thời Sâm rốt cuộc vẫn không yên tâm, điều tra ra mục đích ta đến kinh thành, thấy ta đúng là một trong những thí sinh dự hội thí, ý khinh miệt hiện rõ trên mặt.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

“Lâm Chiêu Hoa, ngươi cho rằng khoa cử dễ lắm sao? Bệ hạ cho phép nữ t.ử dự thi, không có nghĩa là nữ t.ử thật sự có thể đỗ, ngươi cũng quá viển vông rồi!”

Ta chỉ đáp hắn một câu: 

“Sao, sợ ta ở lại kinh thành, làm đồng liêu với ngươi à?”

Ta không chỉ muốn làm, còn muốn làm chức vị cao hơn hắn.

Chớp mắt đã đến ngày hội thí.

Nam nữ tách ra thi, nhưng cuối cùng bài thi lại trộn chung. 

Cũng có nghĩa là, chúng ta cạnh tranh với nam nhân, cuối cùng rất có thể một nữ t.ử đỗ làm cống sĩ cũng không có.

Đến lúc này, ta mới nhận ra, vị công t.ử chỉ gặp một lần kia nói không sai, số nữ t.ử tham gia hội thí quả thực không đủ mười người, chỉ có chín người mà thôi. 

Hơn nữa, nhìn qua ai nấy đều không phú thì quý.

Kỳ hội thí dài đằng đẵng đến mức khiến người ta khó chịu. 

Có một cô nương giữa chừng ngất xỉu một lần, ngay lúc giám khảo định đưa đi chữa trị, nàng lại c.ắ.n răng đứng dậy.

Những cô nương này đều còn trẻ, ít nhất cũng trẻ hơn ta.

Kỳ hội thí dài dằng dặc cuối cùng cũng kết thúc, ta bước ra với đôi chân hư phù, Ngân Hạnh đã chờ bên ngoài từ lâu.

“Hoa tỷ, tỷ thi thế nào rồi?”

Ta lắc đầu: “Đã tận lực rồi, còn lại đành xem ý trời.”

Trên đường gặp một nhóm nam thí sinh đi ra từ hướng khác, nhìn thấy chúng ta, vậy mà lại quay mặt đi hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt đầy khinh thường.

Ta thì còn nhịn được, nhưng một cô nương đi ngang bên cạnh lại cười khẩy: 

“Đồ ngu nhà ai vậy?”

Sau này mới biết, trong chín nữ t.ử tham gia hội thí, có bảy người là con cháu thế gia, những nam thí sinh không quyền thế kia, thực ra cũng không dám đắc tội với các nàng.

Quá trình chờ đợi cũng vô cùng dày vò.

Rõ ràng hiện giờ ta không thiếu tiền bạc, nhưng đây lại là thời khắc quyết định vận mệnh của ta.

Chờ mãi, chờ mãi, cuối cùng cũng đến ngày yết bảng.

Ngân Hạnh đã đi chờ từ sớm.

Trên phố rất náo nhiệt, những phú thương đã sẵn sàng “bắt rể dưới bảng”. 

Giữa muôn vàn âm thanh ồn ào, ta nghe thấy giọng nói vui mừng của Ngân Hạnh từ xa tới gần:

“Đỗ rồi! Đỗ rồi! Hoa tỷ, tỷ đỗ rồi!”

Câu nói ấy lọt vào tai, lại có chút không chân thực.

Thật giống như một giấc mộng.

Một giấc mộng.

Hóa ra cảm giác xuân phong đắc ý… lại tốt đẹp đến vậy.

10

Trong chín nữ t.ử, có ba người đỗ cống sĩ. 

Ta và một cô nương tên Hạ Thu đứng đầu bảng. 
Chương 6 - Chương 6 | Đọc truyện tranh