1
Nam nhân được ta cứu về hôn mê suốt một ngày một đêm mới tỉnh lại.
Gương mặt tuấn tú đầy vẻ cảnh giác, ta nhẹ giọng nói:
“Ta nhặt được công t.ử bên bờ sông, không biết công t.ử họ gì tên gì, nhà ở đâu? Lại vì sao mà lưu lạc đến đây?”
Một lúc lâu sau, hắn mới khàn giọng đáp:
“Tại hạ là Trình Việt, không may gặp phải sơn phỉ cướp bóc, thất lạc với thân quyến và tùy tùng, may được cô nương cứu giúp.”
Ta nhìn hắn dung mạo bất phàm, trong lòng bắt đầu nảy sinh chút tính toán:
“Không biết trong nhà công t.ử còn có những ai?”
“Tại hạ trong nhà còn có một thê t.ử một đứa con.”
? “Ngươi đã thành thân rồi?”
Ta bật dậy.
Sao lại không diễn theo như trong thoại bản chứ?
Lúc nhặt được Trình Việt, vốn dĩ ta không muốn xen vào chuyện này.
Hắn là người tốt thì thôi, nếu là kẻ tàn ác mất nhân tính, chẳng phải ta tự chuốc lấy phiền phức sao?
Quan trọng nhất là, ta nghèo.
Nam nhân này bị thương như vậy, ai biết chữa khỏi cho hắn phải tốn bao nhiêu bạc?
Nhưng cuối cùng vẫn không thắng nổi lương tâm, ta cõng hắn về.
Sau khi xử lý đơn giản vết thương, phát hiện người này còn tuấn tú hơn cả vị ở rể nhà Lý viên ngoại trong trấn.
Mạng hắn là do ta cứu, ta liền bốc ít t.h.u.ố.c đổ vào cho hắn uống, hôn mê suốt một ngày một đêm, rồi tỉnh lại.
Theo như trong thoại bản, những công t.ử gặp nạn thế này hẳn sẽ vừa gặp đã yêu ân nhân cứu mạng mới phải.
Nhưng thoại bản đâu có nói, nhặt được một nam nhân đã có thê t.ử thì phải làm sao?
Trước khi phụ thân ta qua đời, từng nắm tay ta dặn dò, con gái của ông, tuyệt đối không được làm thiếp.
Thôi vậy, coi như ta làm một việc thiện.
Ta chìm trong suy nghĩ của mình, cho đến khi nghe thấy nam nhân trên giường nói:
“Cô nương, ân cứu mạng không biết lấy gì báo đáp, gia cảnh tại hạ cũng xem như khá giả, đợi tùy tùng tìm đến, nguyện tặng cô nương vạn lượng hoàng kim làm thù lao.”
?
“Ngươi nói cái gì?”
Ta nghi ngờ chính tai mình.
Nam nhân trước mắt ho khan hai tiếng:
“Tại hạ muốn lấy vạn lượng hoàng kim làm thù lao, mong cô nương thu lưu một thời gian.”
“Hoàng kim? Vạn lượng?”
Mấy chữ này khiến ta choáng váng.
Trình Việt đưa tới một chiếc nhẫn ngọc ban chỉ cực kỳ tinh xảo:
“Đây là vật mang theo bên mình của tại hạ, cũng không tệ, cô nương có thể đem đi cầm.”
Chiếc nhẫn trong tay bỗng trở nên nóng bỏng.
Dù ta không rành đồ quý, nhưng cũng nhìn ra nó giá trị không nhỏ.
Nam nhân trước mắt lập tức từ gánh nặng biến thành thần tài, ta thành khẩn nói:
“Công t.ử yên tâm, ta nhất định sẽ chăm sóc tốt cho ngươi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nam nhân kia thân thể suy yếu, khẩu vị lại vô cùng kén chọn, ăn được chút cháo loãng liền lại ngủ mê.
Ta mang chiếc nhẫn hắn cho đi cầm, rồi mời đại phu đến chữa trị cho hắn.
Trong nhà bỗng nhiên có thêm một nam nhân, dù ta nói hắn là biểu huynh đến thăm thân, trong thôn vẫn dấy lên đủ lời đồn đại.
Sau khi phụ thân ta qua đời, trong nhà chỉ còn lại mình ta.
Giờ lại có thêm một nam nhân, danh tiếng của ta ít nhiều bị ảnh hưởng.
Nhưng so với tiền bạc, chút danh tiếng đó có là gì?
2
Nam nhân ta nhặt về, nền tảng thân thể cũng không tệ, nghỉ dưỡng vài ngày đã có thể xuống giường.
Hôm nay, bà mối lại đến.
“Lâm cô nương, không phải ta nói chứ, phụ thân cô đã mất rồi, cô sớm muộn cũng phải tìm một chỗ dựa. Trương viên ngoại tuy tuổi có lớn một chút, nhưng ngươi gả qua là làm kế thê, vẫn là chính thất.”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Trương viên ngoại coi trọng phụ thân cô là người đọc sách, nên mới bằng lòng cưới cô, nếu không với cái danh bị từ hôn của cô, còn có thể tìm được mối nào tốt hơn sao?”
Ta cười lạnh một tiếng:
“Bà thấy là mối tốt, sao không để con trai bà gả qua đó?”
Giọng bà mối trở nên ch.ói tai:
“Cô nói năng kiểu gì vậy? Ta đây còn chẳng phải vì tốt cho cô sao? Với cái danh tiếng như cô, nhà bình thường nào chịu cưới?”
“Cô dung mạo thì không tệ, lại cứ mắt cao hơn đầu, không chịu làm thiếp. Bỏ lỡ Trương viên ngoại rồi, sau này muốn gả vào nhà khá giả, e là khó lắm.”
“Cô cũng đừng lấy Diệp Thời Sâm làm chuẩn. Đúng, trước kia hắn là vị hôn phu của cô, nhưng bây giờ người ta là thám hoa lang, tiền đồ vô lượng, biết bao tiểu thư danh môn muốn gả cho hắn, cô làm sao với tới được?”
Với tới?
Từ này lọt vào tai ta thật châm chọc.
Bà mối vẫn không ngừng lải nhải bên tai ta về cái tốt của Trương viên ngoại, nghe đến mức đầu ta đau nhức.
Cho đến khi một giọng nam khác vang lên:
“Vị Trương viên ngoại này, bao nhiêu tuổi rồi?”
Bà mối giật mình:
“Nhà cô từ lúc nào lại có thêm một nam nhân?”
Trình Việt lại hỏi lại câu vừa rồi.
“Trương viên ngoại à, năm nay năm mươi sáu tuổi, đang độ tráng niên.”
Khóe miệng Trình Việt khẽ cong:
“Một nửa thân thể đã sắp chui vào quan tài rồi, còn nhớ nhung cô nương trẻ tuổi, lão bất t.ử.”
“… ”
Sống cùng hắn mấy ngày, đây là lần đầu tiên ta lĩnh giáo cái miệng độc của Trình Việt.
“Ngươi, hậu sinh này nói chuyện kiểu gì thế? Ngươi là ai?”
Bà mối vừa nói vừa quay sang ta:
“Lâm cô nương, ta thấy phụ thân cô là người đọc sách, vốn tưởng cô cũng biết lễ nghĩa, ai ngờ cô lại giấu nam nhân lạ trong nhà?”
“Ta là biểu huynh của Lâm Chiêu Hoa.”
Trình Việt lên tiếng: “Mối hôn sự này ta thay nàng từ chối, chuyện hôn sự sau này không cần bà bận tâm.”
Bà mối tức đến không nhẹ:
“Được lắm, ta xem sau này còn ai dám đến cửa nhà cô làm mai! Con nha đầu không biết tốt xấu, ta xem cô còn gả được cho nhà t.ử tế nào!”
Bà ta đập cửa bỏ đi.
Nam nhân được ta cứu về hôn mê suốt một ngày một đêm mới tỉnh lại.
Gương mặt tuấn tú đầy vẻ cảnh giác, ta nhẹ giọng nói:
“Ta nhặt được công t.ử bên bờ sông, không biết công t.ử họ gì tên gì, nhà ở đâu? Lại vì sao mà lưu lạc đến đây?”
Một lúc lâu sau, hắn mới khàn giọng đáp:
“Tại hạ là Trình Việt, không may gặp phải sơn phỉ cướp bóc, thất lạc với thân quyến và tùy tùng, may được cô nương cứu giúp.”
Ta nhìn hắn dung mạo bất phàm, trong lòng bắt đầu nảy sinh chút tính toán:
“Không biết trong nhà công t.ử còn có những ai?”
“Tại hạ trong nhà còn có một thê t.ử một đứa con.”
? “Ngươi đã thành thân rồi?”
Ta bật dậy.
Sao lại không diễn theo như trong thoại bản chứ?
Lúc nhặt được Trình Việt, vốn dĩ ta không muốn xen vào chuyện này.
Hắn là người tốt thì thôi, nếu là kẻ tàn ác mất nhân tính, chẳng phải ta tự chuốc lấy phiền phức sao?
Quan trọng nhất là, ta nghèo.
Nam nhân này bị thương như vậy, ai biết chữa khỏi cho hắn phải tốn bao nhiêu bạc?
Nhưng cuối cùng vẫn không thắng nổi lương tâm, ta cõng hắn về.
Sau khi xử lý đơn giản vết thương, phát hiện người này còn tuấn tú hơn cả vị ở rể nhà Lý viên ngoại trong trấn.
Mạng hắn là do ta cứu, ta liền bốc ít t.h.u.ố.c đổ vào cho hắn uống, hôn mê suốt một ngày một đêm, rồi tỉnh lại.
Theo như trong thoại bản, những công t.ử gặp nạn thế này hẳn sẽ vừa gặp đã yêu ân nhân cứu mạng mới phải.
Nhưng thoại bản đâu có nói, nhặt được một nam nhân đã có thê t.ử thì phải làm sao?
Trước khi phụ thân ta qua đời, từng nắm tay ta dặn dò, con gái của ông, tuyệt đối không được làm thiếp.
Thôi vậy, coi như ta làm một việc thiện.
Ta chìm trong suy nghĩ của mình, cho đến khi nghe thấy nam nhân trên giường nói:
“Cô nương, ân cứu mạng không biết lấy gì báo đáp, gia cảnh tại hạ cũng xem như khá giả, đợi tùy tùng tìm đến, nguyện tặng cô nương vạn lượng hoàng kim làm thù lao.”
?
“Ngươi nói cái gì?”
Ta nghi ngờ chính tai mình.
Nam nhân trước mắt ho khan hai tiếng:
“Tại hạ muốn lấy vạn lượng hoàng kim làm thù lao, mong cô nương thu lưu một thời gian.”
“Hoàng kim? Vạn lượng?”
Mấy chữ này khiến ta choáng váng.
Trình Việt đưa tới một chiếc nhẫn ngọc ban chỉ cực kỳ tinh xảo:
“Đây là vật mang theo bên mình của tại hạ, cũng không tệ, cô nương có thể đem đi cầm.”
Chiếc nhẫn trong tay bỗng trở nên nóng bỏng.
Dù ta không rành đồ quý, nhưng cũng nhìn ra nó giá trị không nhỏ.
Nam nhân trước mắt lập tức từ gánh nặng biến thành thần tài, ta thành khẩn nói:
“Công t.ử yên tâm, ta nhất định sẽ chăm sóc tốt cho ngươi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nam nhân kia thân thể suy yếu, khẩu vị lại vô cùng kén chọn, ăn được chút cháo loãng liền lại ngủ mê.
Ta mang chiếc nhẫn hắn cho đi cầm, rồi mời đại phu đến chữa trị cho hắn.
Trong nhà bỗng nhiên có thêm một nam nhân, dù ta nói hắn là biểu huynh đến thăm thân, trong thôn vẫn dấy lên đủ lời đồn đại.
Sau khi phụ thân ta qua đời, trong nhà chỉ còn lại mình ta.
Giờ lại có thêm một nam nhân, danh tiếng của ta ít nhiều bị ảnh hưởng.
Nhưng so với tiền bạc, chút danh tiếng đó có là gì?
2
Nam nhân ta nhặt về, nền tảng thân thể cũng không tệ, nghỉ dưỡng vài ngày đã có thể xuống giường.
Hôm nay, bà mối lại đến.
“Lâm cô nương, không phải ta nói chứ, phụ thân cô đã mất rồi, cô sớm muộn cũng phải tìm một chỗ dựa. Trương viên ngoại tuy tuổi có lớn một chút, nhưng ngươi gả qua là làm kế thê, vẫn là chính thất.”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Trương viên ngoại coi trọng phụ thân cô là người đọc sách, nên mới bằng lòng cưới cô, nếu không với cái danh bị từ hôn của cô, còn có thể tìm được mối nào tốt hơn sao?”
Ta cười lạnh một tiếng:
“Bà thấy là mối tốt, sao không để con trai bà gả qua đó?”
Giọng bà mối trở nên ch.ói tai:
“Cô nói năng kiểu gì vậy? Ta đây còn chẳng phải vì tốt cho cô sao? Với cái danh tiếng như cô, nhà bình thường nào chịu cưới?”
“Cô dung mạo thì không tệ, lại cứ mắt cao hơn đầu, không chịu làm thiếp. Bỏ lỡ Trương viên ngoại rồi, sau này muốn gả vào nhà khá giả, e là khó lắm.”
“Cô cũng đừng lấy Diệp Thời Sâm làm chuẩn. Đúng, trước kia hắn là vị hôn phu của cô, nhưng bây giờ người ta là thám hoa lang, tiền đồ vô lượng, biết bao tiểu thư danh môn muốn gả cho hắn, cô làm sao với tới được?”
Với tới?
Từ này lọt vào tai ta thật châm chọc.
Bà mối vẫn không ngừng lải nhải bên tai ta về cái tốt của Trương viên ngoại, nghe đến mức đầu ta đau nhức.
Cho đến khi một giọng nam khác vang lên:
“Vị Trương viên ngoại này, bao nhiêu tuổi rồi?”
Bà mối giật mình:
“Nhà cô từ lúc nào lại có thêm một nam nhân?”
Trình Việt lại hỏi lại câu vừa rồi.
“Trương viên ngoại à, năm nay năm mươi sáu tuổi, đang độ tráng niên.”
Khóe miệng Trình Việt khẽ cong:
“Một nửa thân thể đã sắp chui vào quan tài rồi, còn nhớ nhung cô nương trẻ tuổi, lão bất t.ử.”
“… ”
Sống cùng hắn mấy ngày, đây là lần đầu tiên ta lĩnh giáo cái miệng độc của Trình Việt.
“Ngươi, hậu sinh này nói chuyện kiểu gì thế? Ngươi là ai?”
Bà mối vừa nói vừa quay sang ta:
“Lâm cô nương, ta thấy phụ thân cô là người đọc sách, vốn tưởng cô cũng biết lễ nghĩa, ai ngờ cô lại giấu nam nhân lạ trong nhà?”
“Ta là biểu huynh của Lâm Chiêu Hoa.”
Trình Việt lên tiếng: “Mối hôn sự này ta thay nàng từ chối, chuyện hôn sự sau này không cần bà bận tâm.”
Bà mối tức đến không nhẹ:
“Được lắm, ta xem sau này còn ai dám đến cửa nhà cô làm mai! Con nha đầu không biết tốt xấu, ta xem cô còn gả được cho nhà t.ử tế nào!”
Bà ta đập cửa bỏ đi.