Bát Gia Tái Thế - Trần Đức
Chương 779
Chương 779
Má nó!
Cứ thế thất bại à?
Ngay cả cơ hội phản kháng cũng không có?
Trần Bát Hoang… thật sự là võ giả Thông Mạch trung kỳ ư?
Hắn đang mơ sao?
Cao Viễn muốn chửi tục, hắn biết rõ, đây không phải là giấc mơ, sự thật đang bày ra trước mắt hắn.
Thoáng cái, Cao Viễn có cảm giác rơi vào hầm băng, nhớ đến thái độ ngang ngược, tự cao tự đại của mình lúc trước, lại nhớ đến việc đã trào phúng Trần Đức, sắc mặt hắn cực kỳ khó coi, có cảm giác rất phức tạp.
Hoảng sợ, phẫn nộ, kinh ngạc, không dám tin, đủ loại biểu cảm xuất hiện trên mặt hắn. Sắc mặt Cao Viễn cứ như vừa gặp quỷ, trông vô cùng đặc sắc.
Trần Đức thu hồi Long Ngâm, mặt anh không có chút cảm xúc.
Nhưng…
Sát ý không hề giảm bớt.
“Vừa nãy, mày định dùng nhà họ Lữ để áp chế tao?”
“Cậu Trần, tôi sai rồi, tôi sai rồi… chỉ cần anh tha cho tôi một mạng, ngày sau, tôi và nhà họ Lữ tuyệt đối sẽ không gây rắc rối cho anh, anh xuất hiện ở đâu, đó chính là nhà anh”.
Lữ Đông Dã rất điên.
Nhưng hắn ta cũng rất thông minh.
Hơn nữa, ham muốn sống sót của hắn ta cực kỳ mãnh liệt, có thể trực tiếp phát thệ để tự cứu mình.
Bởi vì không ai dám cam đoan Trần Bát Hoang có giết hắn ta hay không.
“Mày rất thức thời đấy!”, Trần Đức nở nụ cười. Anh phát hiện tuy Lữ Đông Dã được xưng là kẻ điên, nhưng hắn ta thông minh hơn đám công tử quần là áo lượt kia nhiều, biết co biết dãn, có thể điên cũng có thể quỳ. Chỉ những người thông minh như vậy mới có thể sống lâu được.
“Cậu Trần, xin cậu tha cho tôi một mạng!”, thấy có hi vọng, Lữ Đông Dã lập tức rèn sắt khi còn nóng, một lần nữa cầu xin tha thứ.
“Đa tạ cậu chủ Trần tha mạng, cậu yên tâm, nhà họ Lữ tuyệt đối sẽ không làm gì cậu đâu!”, trong lòng Lữ Đông Dã cảm thấy ớn lạnh, đối mặt với Trần Bát Hoang, hắn ta hoàn toàn không thể nổi điên lên được, mà chỉ vội vàng đứng dậy rời khỏi quán bar.
Thuộc hạ của Lữ Đông Dã khiêng thi thể của người đàn ông trung niên, đi theo hắn ta.
Sau khi bước ra khỏi quán bar, Lữ Đông Dã vẫn toát mồ hôi lạnh, như thể vừa trải qua trận sinh tử lớn nhất trong đời, vết thương trên bụng bị kiếm đâm, máu chảy ròng ròng, đau nhói.
Trong quán bar, Lữ Đông Dã đã rời đi.