Quỷ hỏa từ bốn phương tám hướng đ.á.n.h ập tới, tưởng chừng như không thể né tránh, nhưng lại cố tình để lại một khe hở nhỏ.

Kiều Tang nhìn vị trí phía trên đầu Lộ Bảo, không chút do dự hô lớn: "Nhảy!"

Lộ Bảo quất mạnh cái đuôi xuống mặt đất lấy đà, tứ chi dùng sức, đột nhiên bật nhảy vọt lên cao.

Bùm!!! Mười mấy đoàn Quỷ Hỏa va vào nhau phát ra tiếng nổ lớn ngay dưới chân nó.

Từ Nghệ Toàn thấy vậy, trong lòng mừng thầm. Ổn rồi! Mục đích tung Quỷ Hỏa của cô ấy không phải để tấn công, mà là để ép Băng Lộ Kỳ Á phải nhảy vào cái "bẫy" mà cô ấy đã giăng sẵn.

Qua một thời gian huấn luyện chung, cô ấy thừa biết thực lực của Kiều Tang khủng khiếp đến mức nào.

Nếu không chuẩn bị trước chiến thuật, e rằng từ đầu đến cuối tiết tấu trận đấu sẽ bị đối phương nắm trọn.

Dù nghĩ rằng tỷ lệ "Kiều quái vật" phái Băng Lộ Kỳ Á ra sân là gần như bằng không nhưng để cẩn thận, tối qua cô ấy vẫn sắp xếp một bộ chiến thuật riêng để đối phó.

Băng Lộ Kỳ Á là sủng thú sắp tuyệt chủng. Chỉ cần làm nó bị thương nhẹ là cô ấy đã có nguy cơ bị mời lên đồn cảnh sát.

Hơn nữa nó còn biết Ánh Sáng Chữa Lành, muốn thắng thì phải đ.á.n.h cho nó ngất lịm đi, mà ra tay nặng như vậy thì rủi ro ngồi tù là quá lớn.

Vì vậy, phương án ôn hòa nhất chính là dùng Dẫn Mộng Linh kéo nó vào giấc mơ, sau đó "bế" nó ra khỏi phạm vi sân đấu!

Ngay khi Lộ Bảo vừa nhảy lên giữa không trung, Dẫn Mộng Linh đột ngột hiện thân ngay trước mặt nó, đôi mắt tỏa ra hồng quang quỷ dị.

Khán giả đồng loạt xôn xao.

"Ái chà chà! Con Dẫn Mộng Linh này rõ ràng đã mai phục sẵn ở đó chờ Băng Lộ Kỳ Á nhảy lên!"

"Chiêu này là Dẫn Mộng chắc luôn. Trúng đòn này thì coi như xong đời."

"Muốn thoát khỏi ảo ảnh của Quỷ Hỏa thì phải nhảy cao, Từ Nghệ Toàn đã tính toán kỹ rồi. Với độ cao này, Lộ Bảo phải mất ít nhất 2 giây mới rơi xuống đất. Thời gian đó quá đủ để thi triển Dẫn Mộng."

"Tuyết Mịn!" Đúng lúc này, giọng Kiều Tang vang lên.

"Lộ."

Chỉ thấy Lộ Bảo đang ở giữa không trung đột nhiên... nhắm nghiền hai mắt!

Nó hoàn toàn không nhìn vào đôi mắt đỏ của đối phương.

Nó chỉ hé một con mắt cực nhanh để xác nhận vị trí, sau đó lập tức nhắm lại rồi há miệng phun ra những tinh thể tuyết trắng xóa.

Ở khoảng cách chưa đầy 10 cm, Dẫn Mộng Linh bị đóng băng tức khắc.

Theo lý, Tuyết Mịn là kỹ năng cấp thấp, Dẫn Mộng Linh là sủng thú trung cấp chỉ cần vùng vẫy một chút là thoát được.

Tuy nhiên vì khoảng cách quá gần nên chiêu này chẳng khác nào tự đưa đầu vào tủ lạnh, cộng với độ thuần thục đáng gờm của Lộ Bảo, nó nhất thời không thể thoát ra.

Từ Nghệ Toàn không nhìn thấy Lộ Bảo đang nhắm mắt.

Khi thấy sủng thú của mình bị đóng băng, tâm trạng cô ấy lập tức rơi xuống vực thẳm. Đúng là vui quá hóa buồn.

Tại sao chiêu Dẫn Mộng lại vô tác dụng?!

Từ Nghệ Toàn không kịp nghĩ nhiều, hét lớn: "Quỷ Hỏa!"

Khối băng chứa Dẫn Mộng Linh rơi xuống đất, móng vuốt của nó khẽ cử động.

Đúng lúc này, Lộ Bảo đã đáp đất và mở mắt ra, cái đuôi nó tích tụ một lượng lớn dòng nước xanh thẳm.

Giây tiếp theo, Thủy Chi Vĩ quất mạnh xuống!

Ầm!!!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Khối băng vỡ vụn thành nghìn mảnh, Dẫn Mộng Linh ăn trọn cú va chạm, bay ngược ra xa gần 10 mét mới dừng lại được.

"Bóng Đè Chi Vương!" Từ Nghệ Toàn đau đớn hô to.

"Dẫn dẫn." Dẫn Mộng Linh gượng dậy, đôi mắt lờ đờ.

Sủng thú hệ U Linh vốn nổi tiếng là "yếu ớt". Thế nhưng con này của Từ Nghệ Toàn lại dai sức lạ thường, dù bị thương nặng vẫn cố đứng vững.

Tuýt!

Tiếng còi kết thúc trận đấu vang lên.

"Người thắng là Kiều Tang trường Thánh Thủy!"

Hóa ra, vị trí mà Dẫn Mộng Linh bị đ.á.n.h văng tới đã nằm ngoài vạch vôi quy định của sân đấu.

Kiều Tang nhìn bảng điểm, trong lòng có chút tiếc nuối.

Sao lại bay ra ngoài sớm thế? Điểm số của mình!

Cô nhìn con Dẫn Mộng Linh đầy "oán trách".

Có lẽ do bị nhìn chằm chằm, Dẫn Mộng Linh quay đầu lại, hai bên chạm mắt nhau.

Kiều Tang thở dài như muốn nói sao nhóc không cố thêm tí nữa, bay xa thế làm gì.

Dẫn Mộng Linh dường như đọc hiểu được ý vị khinh thường đó.

Nó tức đến mức nghẹn họng, mắt trợn lên rồi... lăn đùng ra ngất thật sự.

Trở lại khán đài, Kiều Tang ôm Lộ Bảo ngồi xuống.

Mọi người xung quanh cứ dán mắt vào cô, chẳng ai còn tâm trí xem các trận khác.

Từ Nghệ Toàn nhịn nãy giờ mới hỏi: "Lúc nãy... em sắp xếp việc nhắm mắt từ trước à? Chị không thấy em ra lệnh."

Kiều Tang gật đầu: "Em đã dặn Lộ Bảo từ tối qua. Nếu bị bắt phải hành động mà không thấy đối thủ đâu thì cứ nhắm mắt lại để tránh bị thôi miên. Là Lộ Bảo thông minh tự ứng biến nhanh thôi."

Bài phân tích về Từ Nghệ Toàn trên diễn đàn có nhắc không được nhìn vào mắt Dẫn Mộng Linh quá 2 giây. Cho nên cô đã chuẩn bị bài tủ này từ trước.

"Lộ." Lộ Bảo kiêu ngạo kêu một tiếng, ra vẻ đây là thao tác cơ bản.

Từ Nghệ Toàn thở dài, rồi rụt rè nhìn Lộ Bảo: "Chị thua rồi... Chắc là không phải vào đồn công an vì tội làm bị thương sủng thú sắp tuyệt chủng đâu nhỉ?"

Kiều Tang: "..."