Trận đấu thứ hai trên sân đang diễn ra gay cấn.

"Con sủng thú này lạ quá, em chưa thấy bao giờ."

Kiều Tang nhìn con sủng thú toàn thân màu xanh lam, bụng trắng, có bộ râu dài, cái đuôi to thô vểnh ngược về phía trước và hai chiếc răng cửa lộ ra ngoài.

"Đó là Hải Ngão Li." Từ Nghệ Toàn đẩy gọng kính giải thích: "Sủng thú vùng Cổ Vụ đấy. Đừng khinh nó bé, đôi răng cửa đó gặm đứt được cả cổ thụ đấy."

Nói đoạn, cô ấy lại lạc đề: "Bình thường mà có nó bên cạnh để c.ắ.n hạt dẻ thì đúng là hết ý."

Đùa xong, Từ Nghệ Toàn quay lại việc chính: "Đừng lo. Dù là sủng thú vùng khác nhưng nó cũng không khác biệt mấy so với hệ Thủy thông thường. Cứ đ.á.n.h bình thường thôi. Hạ Đại Đào kiểu gì cũng thắng được ván này."

Vừa dứt lời, Hải Ngão Li trên sân tung ra chiêu Dòng Nước Phun Trào lao thẳng xuống.

Dung Bạo Tinh Tinh của Hạ Đại Đào không né, chọn cách đối đầu trực diện bằng Phun Lửa.

Tuy nhiên ngay khi hai chiêu thức sắp va chạm, dòng nước đột ngột đổi hướng, xoay tròn theo hình xoắn ốc bao quanh ngọn lửa rồi lao thẳng vào mục tiêu.

Dung Bạo Tinh Tinh không kịp trở tay, ăn trọn cú đ.á.n.h, thét lên đau đớn.

Phía trường Bình Hải reo hò vang dội.

May mà con tinh tinh lửa này da dày thịt béo nên chưa bị hạ đo ván ngay lập tức.

Khóe miệng Từ Nghệ Toàn giật giật.

Vả mặt nhanh thế sao? Hạ Đại Đào, rốt cuộc cậu có làm ăn được gì không đấy? Kiều Tang không để ý đến biểu cảm của đàn chị. Cô đang nhìn chằm chằm vào quỹ đạo xoay tròn của dòng nước.

Cô từng dạy Lộ Bảo chiêu này nên biết rõ nó khó đến mức nào.

Để xoay tròn dòng nước mà vẫn duy trì được năng lượng và tốc độ, sủng thú phải có khả năng kiểm soát cơ thể cực kỳ kinh khủng.

Nữ sinh này không đơn giản.

Kiều Tang nhìn về phía Ngự thú sư của Hải Ngão Li.

Vì trước đây chưa từng đối đầu với Bình Hải, Hạ Đại Đào thiếu thông tin về đối thủ.

Kết quả là sau 6 trận, cậu ta thua mất 2 trận, chỉ mang về 12 điểm.

Với kết quả này, có lẽ Hạ Đại Đào sẽ tạm thời bị rớt khỏi "nhóm hạt giống số 1".

"Mời Kiều Tang trường Thánh Thủy đối đầu với Chu Tịnh trường Bình Hải." Tiếng loa vang lên.

Hạ Đại Đào thẫn thờ ngồi xuống ghế.

Kiều Tang vỗ vai cậu ta: "Không sao đâu, anh thua 2 trận. Để em thắng bù cho."

Hạ Đại Đào nhìn bóng lưng cô em khóa dưới mà thầm gào thét.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chẳng thấy được an ủi tí nào cả!

Đây là giải cá nhân mà. Em thắng thì liên quan gì đến điểm của anh đâu!

Dưới sân, khán giả bắt đầu xôn xao.

"Tiếc quá, chắc không được xem Viêm Linh Khuyển rồi."

"Sao thế?"

"Bình Hải toàn hệ Thủy. Kiều Tang dại gì mà phái Viêm Linh Khuyển ra nộp mạng."

"Đúng rồi, chắc là sủng thú thứ ba thôi. Nghe đồn cũng là hệ Thủy mà chưa ai thấy mặt."

Thế nhưng, khi pháp trận phát sáng sáng lên, bóng dáng đỏ trắng quen thuộc lại hiện ra.

"Nha!"

Đám đông ngỡ ngàng.

"Cái gì? Sao lại là Viêm Linh Khuyển?!"

"Chu Tịnh của Bình Hải có cả hai con hệ Thủy mà. Kiều Tang bị khắc thuộc tính vẫn cứ xông vào à?"

"Cậu quên nó còn hệ Siêu năng lực à?"

"Biết là thế, nhưng hệ Thủy mà đ.á.n.h trúng là sát thương nhân đôi đấy!"

Trên sân, Kiều Tang nhận thấy trọng tài máy móc hôm nay khác với hôm qua.

Chu Tịnh nhìn Nha Bảo, lên tiếng: "Biết sủng thú của tôi là hệ Thủy mà vẫn dùng Viêm Linh Khuyển. Là cậu quá coi trọng tôi hay đang khinh thường tôi đây? Xoay Tròn Tốc Độ!"

Con Tinh Đốm Quy của Chu Tịnh rụt đầu vào mai, xoay tít như một cơn lốc vàng lao thẳng về phía Nha Bảo.

Nha Bảo vẫn đứng im bất động.

Sao nó không né? Chu Tịnh nheo mắt, cảm thấy có gì đó sai sai.

Đột nhiên, cô ấy nhớ ra điều gì đó, sắc mặt đại biến: "Chuyển hướng ra sau lưng nó!"

Con rùa lập tức bẻ lái sang bên trái. Cùng lúc đó, đôi mắt Nha Bảo rực lên ánh xanh lam của Niệm lực.

Chu Tịnh thở phào. May mà cô ấy phản ứng kịp.

Nếu lao thẳng diện, chắc chắn sẽ bị Niệm lực của Viêm Linh Khuyển tóm gọn.

Cô ấy đã nghiên cứu kỹ.

Niệm lực của con ch.ó này có thể điều khiển cả đòn Hỏa Hoa cấp Áo Nghĩa. Cô ấy không dám mạo hiểm.

Kiều Tang mỉm cười. Người này, quả thực có chút tài năng.

Nha Bảo thấy đối phương né được đòn khống chế của mình thì không hề nản chí, ngược lại còn tỏ ra phấn khích. Chủ nhân nói đúng, đối thủ quả nhiên ngày càng mạnh lên rồi!